Thánh Khư

Chương 3568: Quật khởi trong tan hoang (1)

Mãi đến có một ngày, kinh lôi chấn tai, Sở Phong mới lấy lại một sợi tâm thần từ trong thế giới chết lặng, băng tuyết tan đi, hắn nằm trên ruộng đất lầy lội mà thiếu sức sống, trong tiếng sấm mùa xuân rềnh vang, bị đánh thức ngắn ngủi.
Nhưng rất nhanh, trước mắt hắn lại là màu đỏ như máu, một tiếng thét dài như dã thú phát cuồng, như tù nhân phát điên đụng vào nhà giam, tóc tai hắn bù xù, quỳ một chân xuống đất, há miệng thở dốc.
Từng buổi bình minh từng buổi hoàng hôn, toàn bộ hiện lên trong lòng, hình ảnh thảm liệt làm hắn hít thở không thông lại xuất hiện lần nữa, khiến hắn nổi điên, khiến hắn gào thét, sau đó, hắn lảo đảo đứng dậy, chạy trên mặt đất.
Bất kể ai nhìn thấy đều sẽ cho rằng đây là một người đã điên hoàn toàn, không còn tinh khí thần, chỉ còn tiếng gầm nhẹ như dã thú, ánh mắt tán loạn, mang theo màu máu.
Mãi đến đêm, Sở Phong không biết đã chạy được bao nhiêu dặm, lúc này mới phịch một tiếng, ngã sấp xuống trên mặt đất hoang vu, ngực đau đớn phập phồng kịch liệt, màu máu trong mắt hơi rút đi, tỉnh táo lại không ít từ trong cơn điên.
Hắn cúi đầu nhìn hai tay, còn có tàn huyết chưa khô, vừa nhìn chiến y rách rưới trên người, cũng có sắc đỏ thê diễm nhìn mà thấy sợ, đó là máu của con hắn sau khi thân thể tan rã rơi xuống, cũng là dấu vết cuối cùng hài tử ấy để lại.
Sở Phong đau lòng lại muốn phát điên, hai tay hắn ôm trước ngực, che chở tàn huyết trên chiến y rách nát, đau thương ngửa đầu nhìn lên trời, trong mắt là tuyệt vọng vô tận.
“Chỉ còn lại những thứ này...” Sở Phong nhìn tàn huyết trên người, giống như đang ôm đồ vật trân quý nhất thế gian, sợ vừa chớp mắt thì sẽ tiêu tán, sẽ không còn được gặp lại.
Hắn không có nước mắt có thể rơi, nhưng lại nức nở, ngực xé rách đau đớn, từng hồi ức vụn vặt tựa như vô số thanh tiên kiếm đâm vào trong lòng, càng không muốn nhớ lại, những chuyện ngày đó càng thêm rõ ràng, chi chít đao thương kiếm kích rơi xuống, làm tim hắn thủng trăm ngàn lỗ, máu không ngừng bắn lên.
Hình ảnh ngày đó hệt như là một ngọn núi lớn màu máu nặng nề ép xuống, làm hắn như sắp tan xương nát thịt, đau đến mức sắp ngạt thở.
Gió đêm không nhỏ, thổi lên sợi tóc của Sở Phong, vậy mà là màu trắng xám, ảm đạm không chút sáng bóng, hắn nhìn thấy tóc dài hất lên trước ngực, ngẩn ngơ xuất thần.
Hắn đã từng vui cười giận mắng, huyết khí phương cương vào hồng trần, xán lạn hành tẩu thiên hạ, đã từng hăng hái, một tay đè đổ các lộ địch trong cùng thời.
Đến hôm nay lại là chán chường, chua xót, đau đớn vô tận, tất cả ánh sáng tự tin và cường thế đều biến mất, chỉ còn lại lặng lẽ, còn có ảm đạm.
Hắn mờ mịt ngẩng đầu, vô lực, uể oải, tuyệt vọng, dù là lấy lại tinh thần lần nữa, không còn như xác chết nằm trên mặt đất, nhưng hắn lại cũng cảm thấy, chính mình đã từng đã chết, có bao nhiêu việc xưa có thể lặp lại, có bao nhiêu nụ cười có thể tái hiện, hắn cũng không còn là hắn tuổi nhỏ vào hồng trần, xán lạn đi khắp thiên hạ nữa, người chưa già, tóc dài đã trắng xám, cả khuôn mặt hắn tuy là vì thực lực vẫn là dáng vẻ thanh niên, nhưng lại nhợt nhạt, không có một tia huyết sắc.
“Ta cũng từng hăng hái tung hoành thiên hạ, chí khí ngút trời, muốn giết hết kẻ địch Quỷ Dị, nhưng bây giờ lại không còn sót lại bất cứ thứ gì!”
Hắn đã mất đi tất cả thân nhân, bằng hữu, còn có những nhân kiệt sáng chói kia, đều không còn ở đây, toàn bộ đã chết trận, chỉ còn lại chính hắn.
Sở Phong tuổi trẻ ngày xưa cái gì cũng không để ý, luôn mang nụ cười như ánh bình minh chói mắt người, bây giờ tất cả đều không còn, khí chất đại biến, không như trước kia nữa, hắn đang tự hỏi, ta chết rồi sao? Cả thế gian mênh mông, không có gì lưu luyến nữa, cả người đều là u ám, trong lòng không có ánh sáng, chỉ còn lại ảm đạm.
Mãi đến rất lâu sau, Sở Phong run rẩy, quẹt hết máu trên tay lên trên chiến y rách nát, cẩn thận từng li từng tí giống như đang ôm con mình, nhẹ nhàng bỏ vào trong bình đá, trân tàng ở trong không gian không thể phá vỡ, cũng trân tàng ở trong ký ức tràn đầy đau xót.
Mặt trăng rất lớn, chiếu trên mặt đất sáng ngời, ánh trăng sáng tỏ chiếu rọi ra vạn loại sáng chói của nhân gian ngày xưa, vẻ mặt Sở Phong hốt hoảng, dường như nhìn thấy chúng sinh bách tướng, nhìn thấy hồng trần đại thế đã từng, nhìn thấy từng cố nhân mông lung ở phía xa cười với hắn, vẫy tay với hắn.
Thế nhưng, hắn đi về phía trước, cố gắng nhìn lại không thấy gì hết, dưới trăng tròn, đại thế thành đất cũ, hoang vu nhìn không hết, cô lang rú dài, như nỉ non, mồ khắp chốn, khắp nơi bên đường đều có thể nhìn thấy tàn cốt, thê lương và tiêu điều làm sao.
Sở Phong loạng choạng tiến lên, cả thời đại đều đã chôn vùi, cả thế gian mênh mông chỉ còn lại mình hắn sao?
Trời xanh trăng sáng chiếu, nhưng trong nhân thế này cũng không quay về dĩ vãng được nữa, vầng trăng vẫn là vầng trăng ấy, trước vạn cổ chiếu rọi đại thế huy hoàng, nhân gian rực rỡ, thiên cổ phong lưu, trăng hôm nay vẫn như xưa, nhưng nhân gian đều thành dĩ vãng, vách nát tường xiêu, anh hùng cái thế, hồng nhan không già đều đã hóa thành bụi đất.
Hắn hơi tỉnh táo lại, không phát điên nữa, lại không nhịn được muốn khóc lóc đau khổ, không thể che hết chua xót và đau đớn trong lòng, muốn rơi lệ, lại chỉ có thể phát ra tiếng gầm nhẹ khàn khàn.
Ánh trăng chiếu sáng cổ kim, ánh trăng mông lung lại không hề nhu hòa, tựa như một tấm sa mỏng lạnh băng, hàn ý thấu xương, không che được vạn cổ bi thương.
Bao nhiêu anh kiệt đều trở thành dĩ vãng, bao nhiêu xán lạn đều mai táng dưới tàn khư, bầu trời lịch sử, trường quyển huy hoàng đều cháy thành tro tàn, nhìn khắp đại thế chỉ còn lại một mình hắn, độc bạn tàn khư.
Sở Phong ảm đạm độc hành, con đường phía trước một mảnh xám xịt, không tìm được một người đồng hành, trong lòng hắn có buồn bã vô tận, thê lương, cô độc chưa từng có, cảm nhận được vạn cổ thê tịch.
Rất nhiều ngày qua đi, Sở Phong không biết mình đang ở nơi nào, từng nổi điên, từng đần độn, từ đầu đến cuối vẫn không ra được khu vực ảm đạm trong lòng, không nhìn thấy ánh sáng.
Hắn nói với bản thân, phải sống, phải trở nên mạnh hơn, không thể cứ mãi mãi chán chường, nhưng lại không khống chế nổi chính mình, thời gian dài đắm chìm trong quá khứ, nhớ về những người đó, nghĩ tới những chuyện của quá khứ, trước mắt hắn một thân một mình có thể làm gì, có thể thay đổi gì sao?
Trận chiến cuối cùng, tất cả mọi người đều đã chết, hắn tàn phế sống sót có năng lực gì thay đổi thế gian này?
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá