Thánh Khư

Chương 3123: Hồn Hà kết thúc (2)

Ngay sau đó, ở một phía khác, gió lạnh rít gào, tro cốt bay cuồn cuộn khắp nơi. Lại thêm một con đường nữa xuất hiện, vật chất bất tường nồng đậm sôi trào, xông ra từ trong đó.
Đồng thời, Cổ Địa Phủ cùng Tứ Cực Phù Thổ đều có một sinh vật đi đến, đều là cấp Vô Thượng, giáng lâm nơi đây.
Chúng vốn đang chắp hai tay sau lưng, tư thế ngẩng cao đầu, trông vô cùng tự phụ và lạnh lùng, thế nhưng chỉ trong chớp mắt, trên mặt chúng đã xuất hiện vẻ ngạc nhiên, bị chấn kinh đến thất thần.
Chúng đang nhìn thấy gì? Các cường giả phe mình bị một người đánh giết?!
Ầm!
Kẻ bị chấn động nhất chính là cường giả Cổ Địa Phủ mới tới, ánh mắt vốn âm trầm rét lạnh tựa như vực sâu, lạnh lùng nhìn xuống hồng trần, vậy mà bây giờ trong ánh mắt ấy phản chiếu lại một nắm đấm sáng lóa, thoắt cái nắm đấm đã lao thẳng đến trước mặt y.
Bùm!
Y bị đánh nổ, chỉ vừa mới ra sân là cơ thể đã vỡ vụn, trông không khác gì một món đồ làm bằng sứ bị bể, các mảnh vỡ văng tứ tung. Giữa không trung toàn là năng lượng bất tường của y.
Y thật sự không thể tin nổi, còn chưa kịp thấy đám sinh vật Hồn Hà cung kính đón chào thì đã bị người ta đánh nổ thân thể?!
“Ai? Grao!” Y gầm thét, kêu to.
“Mau huy động tế văn!” Ai đó quát lớn.
Dù gì cũng là sinh vật Vô Thượng, mặc dù nổi giận nhưng khi bản thân vừa gặp nạn là đã phản ứng lại ngay, tế văn trong máu thức tỉnh, sau khi được đồng bạn nhắc nhở thì lập tức hình thành màn sáng quỷ dị bên trong máu thịt.
Tuy nhiên, vừa rồi y cũng đã kề cận cái chết, bản nguyên bị đánh nát mất một phần, không thể nào khôi phục lại!
"Đây là... đã đột phá lĩnh vực cao nhất cho phép tồn tại giữa chư thiên ư?!” Y gầm thét lên, đồng thời cảm giác run sợ và khiếp đảm lan tràn trong lòng. Sao có thể như thế?
Y đã nhận ra người nọ, chính là Thiên Đế năm xưa, sao bây giờ lại đạt tới cấp độ này? Nghĩ đến đây, khí lạnh len lỏi qua từng đốt xương trong người y.
Lúc này, cường giả Tứ Cực Phù Thổ cũng đã bị “Tẩy rửa” một lần, vừa mới ló ra khỏi lối đi đã bị kẻ đứng chắn ở nơi đó đánh nổ, cơn giận trong lòng sôi lên sùng sục.
Không bao lâu sau, trong hố chôn cũng có người tới, đó là một quái vật dữ tợn khiếp người, trong miệng toàn là chất lỏng đặc quánh, ăn mòn hư không, khiến thời gian cũng bất ổn và hỗn loạn!
Tiếc là, bọn chúng vẫn chẳng thể nào địch lại nổi người kia. Dù có thêm ba người nữa thì cũng vẫn bị đánh tơi tả, mới ló ra đã bị chết hai lần.
Đồng thời, chuyện xấu cũng xảy ra. Vị cường giả Cổ Địa Phủ trước kia bị nam tử trong sương mù hỗn độn để mắt tới, không ngừng tấn công.
Cuối cùng, cùng với tiếng “Bụp” nho nhỏ, tế văn của y tan tành, không ngưng tụ ra nữa.
"Không!" Y gào to, bởi y biết điều này có nghĩa là gì!
Bị một cường giả đẳng cấp cao hơn tấn công mà lại mất tế văn bảo vệ, y đâu thể nào ở lại được nữa? Y sẽ chết chắc.
Trên thực tế, hiện thực còn tàn khốc hơn so với dự đoán của y. Lúc y bỏ chạy dưới sự che chắn của những người khác, y đã nhanh chóng bị quyền quang bao phủ, sau đó nổ tung.
Một đợt tiêu diệt, y bị quyền quang không ngừng nghiền ép, diệt trừ hoàn toàn, cả thân xác lẫn tinh thần đều mất.
Đồng thời, chuyện xấu hơn nữa bắt đầu diễn ra. Tấm quan tài bằng đồng xanh tựa như một chiếc gương, chiếu ra ánh sáng vĩnh hằng bất diệt, không chỉ để lộ ra bóng hình của Thiên Đế, mà lúc này nó còn hiển hóa ra một cái vạc thật lớn!
Mặc dù mấy kẻ đầu nguồn quỷ dị được sinh vật Vô Thượng đến giúp, nhưng tình thế bây giờ lại càng thêm nguy cấp.
“Ầm” một tiếng, quyền ấn đánh xuyên mọi cản trở, chân huyết văng khắp nơi.
Cùng lúc đó, mẫu khí vô tận trào ra từ chiếc vạc, lan về phía trước trấn áp mọi thứ, trực tiếp đè nát một quái vật.
Nếu không có tế văn thì tên đó đã thân tử đạo tiêu.
Tuy nhiên, sinh vật này đã mất rất nhiều bản nguyên, bị như vậy thêm vài lần nữa thì chắc chắn cũng chết!
Vụt vụt vụt!
Mấy sinh vật đồng loạt biến mất, dùng tế văn để trốn vào vùng hư vô vĩnh hằng không biết tên kia lần nữa, trốn ra khỏi chư thiên.
Song, nơi này quá tà dị, có tồn tại khủng bố nào đó lởn vởn quanh đây, cũng uy hiếp tính mạng của chúng.
Mấy vị Vô Thượng lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
“Không còn cách nào khác, chúng ta hãy rút một phần lớn tế văn ra để tạo thành tế phù, xuyên qua vùng đất Chủ tế, triệu hồi tồn tại còn sống ở đó ra tay!” Ai đó la lên.
Nhưng những kẻ còn lại chỉ im lặng.
Bởi vì làm vậy thì nguyên khí của chúng sẽ bị thương tổn nặng, mất đi phần lớn bản nguyên, chỉ sơ sảy chút thôi là sẽ chết!
“Còn đợi gì nữa? Hắn đang đứng ngoài kia, là muốn chặn giết chúng ta. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác!" Bát Thủ Vô Thượng gầm thét.
Hắn ta là kẻ lo lắng nhất ở đây, bởi hắn ta mà bị đánh thêm một, hai lần nữa thôi là sẽ chết chắc, không thể nào phục hồi chân thân nữa.
Hắn ta đã xác định, người kia đang sử dụng năng lượng vượt xa cấp số của chúng, dù chưa hoàn chỉnh nhưng cũng đã bước chân vào lĩnh vực cao hơn.
“Nữa rồi!”
Lúc này, giọng nói run rẩy của quái vật Tứ Cực Phù Thổ vang lên. Có thứ gì đó đang bám vào lưng gã, khiến một sinh vật quỷ dị như gã cũng phải run lên bần bật.
Sắc mặt của tên đứng cạnh cũng thay đổi, có kẻ quát lên: “Các vị, hãy hợp sức cùng nhau, chúng ta tiến hành tiểu tế, dâng ra phần lớn tế văn trong cơ thể, để vùng đất Chủ tế hiện ra, tiêu diệt kẻ này!"
Sau đó chúng cùng xông ra khỏi vùng hư vô, không dám nán lại lâu hơn ở nơi quái quỷ chết chóc này nữa. Thật sự ở đây có thứ gì đó đang dòm ngó và đến gần chúng, ngấp nghé máu thịt cùng linh hồn của chúng, quá kinh khủng.
Thậm chí, chúng còn ngửi thấy mùi vị khi thân thể sắp chết!
Chúng cảm thấy, nếu không gặp phải tuyệt cảnh đối mặt sinh tử thì sau này sẽ không bao giờ tiến vào đây nữa.
Ầm ầm!
Lần này, sau khi ra ngoài, mấy sinh vật Vô Thượng lập tức hợp tác đối đầu với kẻ địch, đồng thời đều ngưng tụ tế văn, triệu hoán vùng đất Chủ tế, muốn dẫn dắt nó hiện ra hình dáng mơ hồ.
Trước kia chúng đã từng triệu hoán một lần, có điều không đến mức triệt để như thế. Chúng từng định mở ra một con đường, dẫn tới từng tia vĩ lực cấm kỵ.
Kết quả, con đường ấy bị nam tử trong sương mù hỗn độn dùng vách quan tài chắn lại, đồng thời khiến nơi đó vỡ nát.
Lúc này, chúng không còn quan tâm đến gì nữa, tế văn bay ra từ trong cơ thể chúng và tụ hợp lại, sau đó hóa thành một lá bùa cổ xưa, khá là hoàn chỉnh.
Ầm ầm!
Nó phát ra ánh sáng chói lòa, chiếu rọi vạn giới!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá