Thánh Khư

Chương 3168: Tổng cộng có bao nhiêu con đường tiến hóa? (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
“Bản cung thế nào cũng sẽ thành tựu Đạo Quả cấp Đại Vũ. Bây giờ ngươi vứt bỏ ta thì tương lai đừng có mà hối hận đấy!” Tử Loan lầu bầu, mắt to trợn lên lườm nguýt.
“Chờ ngươi đến cấp Đại Vũ rồi hẵng tới tìm ta!” Sở Phong gõ lên cái trán trắng muốt của cô ta một cái.
“Ngươi ghét bỏ ta!” Tử Loan nổi giận, nói: “Ngươi chờ xem, ta nhất định sẽ thức tỉnh Đạo Quả kiếp trước, trở lại siêu việt cấp Đại Vũ!”
Sở Phong im lặng, con chim nhỏ này thật sự cho rằng lời khoác lác ở chỗ của Phượng Vương là thật. Hắn rất muốn đập một cái vào sau gáy cô ta, để cho cô ta tỉnh táo hơn một chút.
Sau đó hắn lại dõi mắt nhìn sang Quân Đà, nói: “Ta mua con rùa này, tuy hơi gầy nhưng tiền bối tuyệt đối đừng quên nấu canh bồi bổ thân thể đấy nhé.”
Ta… Mẹ nó, Quân Đà muốn cắn chết hắn. Ông ta rất muốn nói, bản tọa cũng là linh quy thượng cổ đấy nhé!
Tử Loan ở bên cạnh liếc mắt nhìn lom lom. Đây không phải là Quân Đà Cổ Thánh năm đó sao? Quân Đà uy chấn Tiểu âm Gian, thế mà lại rơi vào trong tay tên lừa đảo này, lúc này cô ta mới phát hiện ra tri kỷ.
Vũ Thượng đương nhiên sẽ không ăn Quân Đà, ông còn đang chuẩn bị giữ Lão Quy lại để trao đổi về Yêu Yêu cơ mà.
“Sở đại ma đầu, ngươi phải đi rồi sao? Cẩn thận đấy!” Lúc sắp chia tay, Tử Loan lưu luyến không rời nhỏ giọng nói. Bây giờ ai cũng biết trời đất này đang biến đổi dữ dội, cũng khó mà nói được còn có ngày mai hay không.
“Các ngươi yên tâm, ta đương nhiên sẽ xông phá lên tận trời, mỗi thời mỗi khắc đều tiến hóa vượt bậc, liên tục hát vang tiến về phía trước!” Sở Phong nói.
Hắn nhìn lên trời, lúc sắp chia tay lại nhớ tới một vài vấn đề. Hắn phải làm sao mới có thể mạnh hơn, mạnh nhất đây?
“Lê Đà dùng quan tài đá chặn ở bên ngoài Dương Gian, có lẽ thật sự muốn thoát ra khỏi con đường phấn hoa. Cộng thêm y là đệ tử của Đệ Nhất Sơn, nguồn gốc truyền thừa từ mấy kỷ nguyên trước, hơn phân nửa đã sớm có những con đường khác có thể đi.”
Sở Phong nhíu mày. Có thể Lê Đà sẽ rất mạnh, sẽ vượt xa mức bình thường.
Còn Sở Phong hắn có con đường nào khác để đi không?
Vũ Thượng lắc đầu, lên tiếng: “Hắn cũng không đi được, thật ra truyền thừa của Đệ Nhất Sơn đã đứt đoạn, pháp có thể không mất, nhưng trời đất này đã không còn thích hợp nữa rồi, kẻ đến sau thì chỉ có thể đi con đường phấn hoa mà thôi.”
“Hả? Lại là trời đất không thích hợp!” Sở Phong nhíu mày.
“Thật ra thì Đệ Nhất Sơn và một hệ của ta đều đi cùng một con đường, đương nhiên không thích hợp rồi.” Vũ Thượng thở dài nói.
“Nhưng ta luôn cảm thấy, con đường phấn hoa hơi quỷ dị, giống như một cái bẫy. Nói không chừng đi một hồi sẽ rơi vào vực sâu vạn trượng.” Sở Phong nói.
Đúng vậy, bởi vì con đường phấn hoa có gì đó quái lạ, ẩn chứa tai họa ngầm rất lớn, hơn nữa còn tích lũy qua ngày tháng, càng ngày càng sâu. Kết quả là cuối cùng sẽ có một thời khắc toàn diện bùng phát.
Mặc dù Sở Phong rất tự tin, cũng rất mạnh miệng. Nhưng nếu như nói hắn không hề kiêng kỵ, không hề đề phòng thì điều đó là hoàn toàn không có khả năng.
“Tiên tộc đã sớm không còn là Tiên mà hoàn toàn sa đọa, đây là vì sao?” Sở Phong hỏi, kế đó hắn lại hỏi tiếp: “Trong trời đất này, rốt cuộc có bao nhiêu con đường tiến hóa có thể đi được?”
Vũ Thượng cười khổ, một hệ này của bọn họ đã sớm xuống dốc. Có một số bí mật đương nhiên ông không cách nào biết được mà chỉ có thể thông qua đôi câu vài lời tổ tiên lưu lại để đưa ra một số suy đoán:
“Mặc dù chư thiên vạn vũ đại biểu cho vô số thế giới, nhưng con đường đi thực sự hoàn chỉnh thì từ xưa đến nay đều không vượt qua mười đại giới. Con đường của những thế giới khác kỳ thực đều bị mấy con đường này ảnh hưởng, biến dị mà ra, còn về cơ bản đều giống nhau.”
Sở Phong nghe xong, hít vào một hơi khí lạnh. Như vậy cũng có nghĩa là, có ít nhất mười con đường tiến hóa hoàn chỉnh và kinh khủng!
Cho đến bây giờ hắn cũng chỉ biết có mỗi con đường phấn hoa và con đường Đọa Lạc Tiên đó.
Vũ Thượng thấy hắn như vậy thì lắc đầu nói: “Ta nói chính là cộng chung những con đường từ trước đến giờ, trong đó có một số con đường đã sớm đứt mất, có một số đại giới đã sớm mục nát, không còn tồn tại nữa.”
Cho đến bây giờ, dựa theo manh mối tổ tiên Vũ Thượng lưu lại thì con đường vừa hoàn chỉnh lại vô cùng huy hoàng vẫn đang được hậu nhân đi, có lẽ cũng chỉ có bốn năm con đường là cùng.
“Con đường mà Thiên Đế đã từng đi qua, con đường Tiên đó đến cùng vì sao lại đứt mất, vì sao đương thời lại không thích hợp tu hành?”
Lúc sắp chia tay, Sở Phong nghiêm túc hỏi.
Vũ Thượng đáp: “Không biết vì sao lại thay đổi, tất cả hậu nhân và môn đồ đều không thể đi tiếp con đường kia, nếu không thì sẽ sa đọa, khiến cho ngay cả người đã từng là Đế Giả cũng phải bó tay.”
Đây mới là điều đáng sợ nhất, khiến cho người ta tuyệt vọng!
Thậm chí, ngay cả Thiên Đế cũng cảm thấy con đường phía trước tăm tối, không nhìn thấy hy vọng. Truyền thừa của bọn họ sẽ đứt đoạn, từ nay về sau cũng không còn người sau kế thừa. Còn bọn họ thì nhất định phải đi chinh chiến, phải đi lên Thượng Thượng Thương, cần hậu bối liên tục không ngừng đi đến, cùng đi chiến đấu!
Kết quả trời đất biến đổi khác lạ, cắt mất đường lùi, lẽ nào điều này còn không khiến cho người ta tuyệt vọng hay sao?
Hơn nữa, điều này là không thể hóa giải. Trời đất đã thay đổi, con đường kia thật sự khó mà đi tiếp, hầu như là đã hoàn toàn đứt mất.
“Có thể thành tựu Thiên Đế, thậm chí đã đi lên con đường Thiên Đế thì sao lại đứt mất được, chẳng lẽ vĩnh viễn đều không cách nào tu hành được ư?” Sở Phong hỏi.
“Sẽ bị lây nhiễm, sẽ sa đọa, rất đáng sợ.” Vũ Thượng có vẻ vô cùng nặng nề, nhưng cũng lên tiếng bổ sung: “Nhưng Thiên Đế đã từng đưa ra suy đoán, cá nhân vô cùng đặc biệt có thể đi thông, hơn nữa có thể sẽ thay đổi khác đi, sẽ không sa đọa mà ngược lại còn mạnh hơn. Nhưng đây không phải là pháp phổ biến, đã mất đi ý nghĩa vốn có.”
Sở Phong rất muốn nói, ta đi coi thử một chút!
Nhưng sau khi hắn hơi tỉnh táo lại thì không muốn đi tìm đường chết, sao có thể bảo đảm hắn sẽ đặc biệt, sẽ không sa đọa chứ?
“Con đường phấn hoa xuất hiện như thế nào?” Sở Phong hỏi.
“Thật lâu về sau, trong trời đất này bỗng rơi xuống hạt giống sáng rực óng ánh, cái đó hẳn là phấn hoa ban sơ thì phải?” Vũ Thượng thì thầm, nhìn lên bầu trời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá