Thánh Khư

Chương 3174: Thời gian không đợi ta (2)

Ở Dương Gian, lão quái vật Võ Phong Tử nổi danh là sinh vật hiếm thấy có khả năng nắm giữ quy tắc thời gian, song pháp của ông ta chỉ là bề ngoài, sau khi ông ta trải qua cửu tử nhất sinh thì đào lên được từ một danh sơn.
Vũ Thượng lại hiểu Nguyên tộc rất rõ, biết tộc này cũng có giấu pháp về thời gian!
Chỉ là, loại bí pháp vô thượng này chỉ có người vô cùng cá biệt trong Nguyên tộc mới được phép xem, muốn luyện thành rất gian nan.
Sư phụ của Thạch Hồ Thiên Tôn đã từng rất mạnh, một đường tung hoành qua các cảnh giới, chính là vô địch lúc bấy giờ, tuyệt đối có tư cách để luyện!
Quái vật có thể bình định một thời đại, dẫn dắt thiên hạ chắc chắn kinh khủng vô biên!
Đương nhiên, lúc ông ta cường thịnh nhất thì không cùng thời với Lê Đà hay Võ Phong Tử, nói cách khác, nếu muốn xét cảnh giới ai mạnh ai yếu thì sẽ phải trải qua một khảo nghiệm đáng sợ.
Có điều, người này quả thực là một tên yêu quái khác lạ, cận cổ tới nay, hiếm có người nào có thể tấn thăng đến cấp Đại Vũ, ông ta tuyệt đối là một tên quái vật!
Năm đó, người đầu tiên đạt Đại Năng, sức lực áp chế qua mấy thời đại, với Dương Gian mà nói thì có thể coi như là thứ sinh vật đã bước một chân vào hàng ngũ vô địch. Không ai đạt đến Đại Vũ thì cũng không có người nào ngăn được ông ta.
Hiện tại chính ông ta đã là quái vật cấp Đại Vũ, sư phụ của Thạch Hồ, mang đến áp lực rất lớn cho Sở Phong.
Nếu lọ đá không tự chủ sống lại thì Sở Phong thực sự phải trốn xa chừng nào tốt chừng đó.
Hắn không thiếu sự tự tin và máu anh hùng, nhưng cũng không thể lỗ mãng. Thực tế đầy máu và nước mắt đã chứng minh, kích động sẽ không có kết cục tốt.
Ít nhất thì trước mắt hắn sẽ không đi khiêu chiến quái vật có thực lực cấp Đại Vũ.
"Hừm, đến rồi!"
Sở Phong đi tới Việt Châu, đứng cách rất xa, nhìn ngọn núi xinh đẹp ở nơi đó, thác nước màu bạc chảy xuống, làn khói mỏng bốc hơi lên, ánh ban mai muôn màu muôn vẻ, khắp núi rừng đều mang lại cảm giác thần thánh, có chút xuất thế.
Đạo tràng nơi này, có một vị Đại Năng của Nguyên tộc đang trú ngụ!
Không sai, Sở Phong đang để mắt tới đạo tràng Đại Năng, nghĩ rằng nơi này sẽ không thiếu dị thổ có phẩm chất kinh người, còn đạo tràng Thiên Tôn thì hắn hơi coi thường.
Đã làm thì phải chọn nơi nào nhiều tài sản chút, đằng nào cũng phải cướp sạch hết mà.
Đương nhiên, nếu thật sự đối đầu với Đại Năng thì hắn cũng không nắm chắc, mặc dù giết Đại Thiên Tôn đã kiểm nghiệm được thực lực của hắn, nhưng sinh vật cảnh giới Đại Năng quá mạnh, hắn không tự tin lắm.
Có thể né thì nên né, tốt nhất là nhân lúc Đại Năng không có ở đạo tràng mà lẻn vào xem.
Sở Phong cũng không cảm thấy mất mặt, hắn chỉ mới vừa bước vào con đường tiến hóa không bao lâu, còn những kẻ địch này đều là quái vật từ thời Viễn Cổ, sinh sống đã lâu, tích lũy rất nhiều.
Hắn đi vòng quanh một vòng, nghiên cứu thật kỹ đạo tràng này rồi cứ vậy rời đi.
Đương nhiên mục tiêu Nguyên tộc bị hắn nhắm tới không chỉ có một, với lại hắn cũng không muốn cướp sạch chỉ một đạo tràng, nếu như có khả năng, hắn không ngại moi sạch tài sản của mấy cường giả mở động phủ bên ngoài.
Sở Phong đi tới Trác Châu, chắp hai tay sau lưng, hai mắt sâu thẳm. Hắn đi quanh quẩn hồi lâu quanh một thung lũng, cẩn thận dò xét địa hình.
Sau đó, hắn lại đi một chuyến đến Huệ Châu.
Hắn không động thủ mà chỉ ngẩng đầu nhìn trời, hắn đang chờ đợi một cơ hội, luôn cảm thấy sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Ở ngoại vực, tế địa mơ hồ như ẩn như hiện, tạo thế giằng co với ba loại vũ khí, điều này sẽ không kéo dài lâu, cuối cùng thế cân bằng này cũng sẽ bị phá vỡ.
Sở Phong đoán rằng Nguyên tộc cũng đang chờ đợi, có lẽ bây giờ họ cũng đã bắt tay chuẩn bị cho một cuộc họp gia tộc, đóng cửa thảo luận về hướng đi trong tương lai.
Dù sao thì trời đất cũng đã thay đổi, chỉ thiếu một kết quả cuối cùng.
Nguyên tộc đã gia nhập vào thế lực bên ngoài, họ chú ý đến kết quả trên bầu trời hơn hẳn những người khác.
Sở Phong đang chờ đợi, nếu ba vị Đại Năng lần lượt rời đi, quay trở về Nguyên tộc, thì cơ hội của hắn đã đến.
Nếu như phải quyết đấu với Đại Năng một trận quyết đấu với thực lực chênh hai đại cảnh giới, đây không phải là điều sáng suốt, có lẽ sẽ phải dâng cả mạng mình vào, nếu đã có cơ hội thì cứ chờ là được.
"Ồ, Huệ Châu, bảo vật của Thạch Hồ Thiên Tôn có một thứ ở đây phải không nhỉ?"
Đáy lòng Sở Phong hơi động, hắn cẩn thận nghiên cứu, sau đó dịch chuyển đi xuống dọc theo dãy núi, dựa theo những ghi nhớ về bản đồ kho báu mà tìm kiếm.
Đối với một cường giả chuyên nghiên cứu về trận vực thì không ai thích hợp với loại chuyện này hơn hắn.
Với manh mối rõ ràng về vị trí kho báu, chuyện này căn bản không hề khó chút nào.
Một cái đầm lầy thoạt nhìn rất yên tĩnh, tràn ngập sương mù, chỉ có một vài con cá sấu ma đang ngủ đông, nhưng đạo hạnh không hề cao thâm.
Chỉ có vài cây đại thụ mọc thưa thớt, đều rất to lớn, rễ cắm trong đầm lầy, che kín cả khu vực này, khiến nơi đây trông tối tăm và ẩm thấp, quanh năm không thấy ánh nắng mặt trời.
Sau khi Sở Phong tìm thấy nơi này, hắn đấm xuống một quyền, phá vỡ đầm lầy, rồi sau đó đi sâu xuống.
Rất nhanh, hắn đã kinh hãi, có người nhanh chân giành trước rồi sao? Chỗ này đã bị người khác mở ra, cấm chế của địa cung đã vỡ!
Có người còn phản ứng kịch liệt hơn cả hắn, trong nháy mắt, mười luồng sáng trắng bắn ra, xuyên thủng hư không.
Tuy nhiên, Sở Phong chỉ cần giơ tay lên đã dễ dàng chặn nó lại, dù sao thì bây giờ thực lực của hắn cũng đã rất mạnh, những người bình thường trên Dương Gian không thể đến gần hắn.
Sau đó, hắn không khỏi sửng sốt, nhìn thấy một người quen!
Một cô gái với đường cong lả lướt, giống như một con rắn xinh đẹp, uyển chuyển thướt tha, vòng eo và đôi chân ngọc thon dài trắng mịn, lộ ra một phần bên ngoài chiếc váy.
Làn da mịn màng như ngọc, khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ lòng bàn tay trắng nõn trong veo như tuyết, tinh xảo không chút tì vết, nàng quá xinh đẹp, đôi mắt to tròn ngấn nước đầy linh khí.
Bắt mắt nhất chính là mười chiếc đuôi hồ ly trắng hoàn mỹ sau lưng nàng, khiến người ta lập tức đoán ra được chủng tộc của nàng - Thiên Hồ!
Cửu Vĩ Thiên Hồ vốn đã là một nhân vật thiên kiêu trong tộc Hồ ly, thiên phú hiếm có, xưa nay ít thấy. Mà cô gái này lại có tận mười cái đuôi, vô cùng kiều mị, có loại khí chất làm điên đảo chúng sanh, đây chính là mị lực kỳ dị bẩm sinh của chủng tộc này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá