Thánh Khư

Chương 3565: Thánh hiền đều bị chôn vùi dưới đống đổ nát (1)

Vào ngày này, Hoang và Diệp tử chiến.
Vào ngày này, Nữ Đế tế đạo trong tuyệt cảnh cuối cùng cũng hóa quang đi xa.
Vào ngày này, đám người Vô Thủy, Lạc, Hắc Ám Tiên Đế đều bỏ mạng.
Một trận chiến qua đi, nhân gian không còn Đế!
“Cuối cùng thì cũng kết thúc rồi.” Một vị Thủy Tổ lên tiếng, sức cùng lực kiệt, hao hết tâm thần, hắn thở ra một hơi dài, như thể có cảm giác trút được gánh nặng.
Bọn họ cho rằng đã nhìn thấu tương lai sẽ hủy diệt hết thảy, và giết chết hết đối thủ, cưỡng ép sửa lại lịch sử, hôm nay đã định là ngày tận thế huy hoàng.
Nhưng quá trình đó ly kỳ đến mức đến giờ mọi người vẫn còn rùng mình khi nghĩ đến, trong lòng vẫn có một nỗi sợ hãi dai dẳng, không muốn nhớ lại lần nữa.
Thập Đại Thủy Tổ cùng nhau xuất thế, những cuối cùng sáu người lại chết đi? Như thể một số mệnh đáng sợ, số lượng Thủy Tổ trong mộng cảnh chết đi không hề sai lệch!
Bọn họ đã sửa lịch sử rồi sao? Nghĩ tới vấn đề này, bốn vị Thủy Tổ còn còn đều cảm thấy ớn lạnh trong lòng, rùng mình.
“Cải biên số mệnh, cuối cùng chúng ta là người sống sót, Hoang, Diệp đều đã chết.”
Một vị Thủy Tổ trầm giọng nói, dù thế nào đi nữa, chiến thắng thuộc về bọn họ, một trận chiến bình định địch trên các thế giới, không còn cảm giác bất an hãi hùng và khủng khiếp nữa.
Mộng cảnh đã thành hiện thực, mọi chuyện đều đã kết thúc, tất cả đối thủ có thể đe dọa đến cao nguyên đều bị giết.
Quá trình này cực kỳ khó khăn và nguy hiểm, tức là cả bốn người họ đều suýt chết, bản nguyên của bọ đã bị nghiền nát nhiều lần. nếu bọn họ không tiến hóa qua vô số kỷ nguyên và có căn cơ cực kỳ sâu sắc thì hôm nay họ sẽ gặp nguy hiểm.
Hoang quan sát đối thủ, bình tĩnh nói với họ rằng hắn sẽ mang ba vị Thủy Tổ đã giằng co với hắn đi.
Với nụ cười nhạt, Diệp cho người khác có cảm giác cực kỳ nguy hiểm ngay cả khi hắn chết, giống như là cướp năng lực của bọn người Thủy Tổ, chết rồi cũng khiến kẻ khác khó yên.
Nữ Đế, sinh ra trong ánh sáng xán lạn, chết cũng hóa quang mà rời đi, nàng miệt thị bọn họ, khinh thường bọn họ không dùng bộ dạng thật để đối mặt, lần đầu bước vào lĩnh vực Tế Đạo mà nàng đã giết được một Thủy Tổ.
Sau trận chiến này, thân xác và tâm trí của vài vị Thủy Tổ đều thủng cả trăm ngàn lỗ, bọn họ không muốn quay lại và cũng không bao giờ muốn gặp lại kẻ địch như vậy.
“Cuối cùng thì mọi mầm mống bất an đã bị quét sạch, từ giờ trở đi…thế gian không có Đế!” Một vị Thủy Tổ lên tiếng, hắn có thể yên tâm ngủ say và khôi phục bản nguyên.
Đối với sinh linh trên Vũ trụ Đại Thiên mà nói, ngày này là một ngày vô cùng thống khổ và tuyệt vọng, trời đất và tâm linh đều tối tăm, thời đại Đế Lạc chân chính chưa bao giờ như thế này, tất cả Đế giả đều chết đi.
Đế lạc diệt vong!

Gió lạnh thổi qua vùng đất hoang vu, phát ra những tiếng hu hu, như thể ai đó đang thút thút khóc lóc bi thương, mang đến cho người ta một cảm giác vô cùng thê lương.
Sở Phong từ giữa không trung đáp xuống mặt đất đóng băng, hắn không ngừng lo, miệng đều là bọt máu.
Hai dòng máu chảy ra từ trong mắt hắn, hắn quỳ một gối xuống đất, kìm nén một tiếng gầm nhỏ, đau đớn đến mức phát điên, hắn ước gì có thể xuyên qua bầu trời, đào xuyên đất, giết chết tất cả Thủy Tổ và tiêu diệt tất cả sinh linh quỷ dị!
Nhưng hắn không làm được, hắn không có thực lực đó, hắn chỉ là một sinh vật tiến hóa trẻ tuổi, một kẻ đến sau.
Hắn không thể làm được gì, không thể báo thù cho vợ con, không thể thay đổi vận mệnh, hắn nghẹt thở, cả người hắn như phát điên.
“Aaaa…” Hắn gào lên như một con dã thú, tuyệt vọng và thê lương, trong lòng thống khổ, trong mắt hắn không nhìn thấy gì chỉ có huyết sắc vô biên.
Hắn ngã uỵch xuống đất, lật người nằm ngửa tại đó, ngực phập phồng dữ dội, thở hổn hển, không ngừng ho ra máu.
Thân là một người cha, hắn trơ mắt bất lực nhìn con trai chết trước mặt mình, bị tám ngọn giáo lạnh băng đâm xuyên qua cơ thể, nhấc lên không trung, máu tươi chảy đầm đìa, đỏ thắm… thê lương như thế, chói mắt như thế!
Lần đầu gặp nhau, giọng nói yếu ớt gọi hắn là phụ thân… và cũng là lần cuối cùng gặp nhau, gặp gỡ và rồi phụ tử vĩnh biệt.
Sở Phong chứng kiến thân thể con trai ruột thịt đang tan rã, đôi mắt hắn mờ đi và mất hết ánh sáng, trái tim hắn lúc đó như bị xé nát, đau đớn đến phát điên.
Hắn không thể tha thứ cho chính mình, cho dù hắn không địch lại Đế binh Đạo Tổ thì hắn cũng nên lập tức xuất hiện trước khi đứa con của mình chết đi, hắn không thể chấp nhận được hiện thực này.
Bản thân vẫn còn sống nhưng thân thể của dứa con lại tan rã trước mặt mình, máu bắn tung tóe khắp nơi, hắn dùng sức đưa tay ra ôm lấy nhưng không còn gì có thể giữ lại được!
Trước khi Chu Hi chết, hắn loạng choạng chạy như điên về phía đứa con, kết quả trong ánh kiếm sáng chói, máu bắn tung tóe… Điều đó đã đâm vào đôi mắt của Sở Phong đau nhói và cũng đâm vào trái tim của hắn.
Ánh Hiểu Hiểu cũng bị chém giết dưới đao quang đó, khuôn mặt tái nhợt với nỗi đau và nỗi lưu luyến, nhìn hắn cho đến khi chết, cảm thấy thật bất lực và thê lương.
Thiên tư của Yêu Yêu vô song, lẽ ra phải có tương lai xán lạn, nhưng trong kiếp nạn này lại bị những sinh linh quỷ dị có cảnh giới cao hơn ném những ngọn giáo từ trên trời xuống, trực tiếp đóng đinh lên mặt đất đẫm máu, thê lương, khiến cho người ta cảm thấy đau xót.
Còn có Hoàng Ngưu, u Dương Đại Long, lão Cổ, hổ Đông Đại, Đại Hắc Ngưu, Lữ Bá Hổ, Ánh Vô Địch, Tử Loan, Tần Lạc âm, Ánh Trích Tiên, Đông Thanh, thần miếu tiên tử…
Quá nhiều người, đáng thương và đáng buồn, đều gục ngã dưới Đế binh, ngay cả tiếng kêu không cam lòng cuối cùng cũng không thốt ra được, những khuôn mặt thân thiết quen thuộc đó không ngừng hiện lên trong lòng Sở Phong, tất cả đều đã qua, như thể chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
Những người quen thuộc hay lạ lẫm đó đều chết!
Thời đại mà Sở Phong đang sống bị người chém thành từng mảnh, tương lại bị cắt đứt, tất cả mọi người đều bị chôn vùi trong máu lửa, tan thành mây khói, như thể chưa từng có mặt ở trên thế giới này.
Một thế hệ…cứ như vậy mà tiêu vong, mọi thứ đều trở thành bi kịch.
Sở Phong nằm trên mặt đất đóng băng, không nhúc nhích, giống như một xác chết, đôi mắt trống rỗng, không có sinh khí, hoàn toàn hiện lên màu xám xịt.
Một ngày, hai ngày… tuyết rơi dày đặc trên bầu trời, nhấn chìm hắn, hắn giống như một kẻ lang thang cô đơn chết ở nơi hoang dã, không có nhà để về.
Trái tim hắn đã chết, lớp băng giá lạnh lẽo gánh chịu lấy thể xác lạnh cứng của hắn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá