Thánh Khư

Chương 3093: Chân lý cuối cùng (2)

Ta cuối cùng cũng không phải là người mà các ngươi luôn miệng cầu khấn. Sở Phong thở dài, hắn không nhìn Cửu Đạo Nhất và Cẩu Hoàng, hắn chỉ nhìn chính hắn, không thay đổi được cái gì cả.
Thậm chí lấy cấp độ trước mắt của hắn, cũng không biết rõ căn nguyên của Cẩu Hoàng và Cửu Đạo Nhất, càng không biết cường giả vô địch trong miệng bọn họ là ai.
Nhưng mà có một số việc thường xuyên bởi vì ngẫu nhiên mà kịch biến, tỉ như lúc này, tình thế xoay chuyển cũng không phải do hắn!
Con mắt Cẩu Hoàng đều muốn trừng rách ra, toàn thân run rẩy, một đôi đôi mắt già nua vẩn đục dần dần trở nên tinh thông, tràn đầy sắc huyết, nó thấp giọng gào thét:
“Ta ngửi thấy, có mùi vị của loại đại dược kia, không thể lui về được, tiếp tục tiến lên mấy bước có thể chúng ta sẽ hái được đó!”
Nó vừa thì thào vừa gầm nhẹ nhưng đang khó có thể kiềm chế cảm xúc kích động của mình, chính là bộ dáng như muốn nổi điên lên.
Cái mũi Cẩu Hoàng quá nhạy cảm, trước đó nó cũng từng nói qua, cái mũi này không xếp thứ nhất thì có thể xếp ở vị trí thứ ba từ cổ chí kim tới giờ, cái gì cũng có thể ngửi được.
Sở Phong nhíu mày, hắn biết hắc cẩu này một mực muốn lấy loại đại dược đó.
Lúc trước khi hắn còn ở chiến trường, hắc cẩu này đã từng mang tiểu mâu trên tay hắn đi chưng nấu và tôi luyện nhưng cuối cùng lại thất vọng, vô cùng khó chịu vì dược tính quá yếu, không đủ.
Nó phát hiện ở đây có tiên dược thực sự mà nó cần sao?
Sở Phong không quay đầu lại nhưng hắn biết nó đã từng nằm ở tàn chuông bên trên đế thi, nó nhất định sẽ liều mạng ở lại nơi này để tìm đại dược.
Tiếp tục tiến lên một bước sao? Sở Phong nghĩ nghĩ, vẫn tiếp tục di chuyển.
Oanh một tiếng, một bước này vừa chạm xuống, hắn liền đứng ở trên vách núi treo leo, nhìn xuống vô ngần vực sâu.
Một bước này phóng ra có lẽ cũng mang ý nghĩa muốn cùng Hồn Hà không chết không thôi, quyết chiến đến cùng, nhất định là không có đường lui!
“Ngươi quả thật là can đảm.”
Ở sâu bên trong cái kén tằm kia truyền tới một âm thanh lãnh lẽo, Cửu Sắc Hồn Chủ chỉ còn lại chân linh đang trốn ở bên trong.
Có gì mà không dám? Cũng đã đánh tới nơi này rồi, cũng đánh ngươi tổn hại bảy tám phần, còn có chuyện ta không dám làm sao? Sở Phong mặc dù không nói chuyện, nhưng ánh mắt đủ để cho thấy hết thảy.
Hắn nhìn chằm chằm vực sâu, thậm chí cất bước một lần nữa, hướng về phía bóng tối mà đi về phía khoảng không, muốn xuống dưới vực sâu Hắc Ám, truy sát cái kén tằm bên trong chuẩn vô thượng kia.
Dưới chân hắn, kim sắc hoa văn lan tràn trải trong bóng đêm, chiếu rọi ra rất nhiều tinh xương cốt đều như bụi trần, đều như không khí, lơ lửng khắp nơi.
Tuy nhiên lúc này trong lòng Sở Phong dần trầm xuống, kim sắc hoa văn rõ ràng truyền đến một cảm nhận đặc thù khiến trong lòng hắn mang theo chút chấn động.
Vực sâu này hẳn là rất khủng bố mới có thể khiến kim sắc hoa văn mờ đi mấy phần.
Nhưng nó khôi phục rất nhanh, không ai phát hiện ra điều đó.
Chỉ có Sở Phong cảm giác được, nơi này có một sức mạnh to lớn, không phải cường giả bình thường.
Hắn cảm thấy, đổi thành một vị cứu cực sinh vật, tỉ như chủ nhân của Viện Hắc Huyết mà tùy tiện đặt chân mảnh vào vực sâu này thì thân tử cũng tiêu tan.
Nơi này sinh vật không có cách nào đặt chân tới được, nhất định sẽ nhanh chóng tiêu tán!
Hắn hướng về phía kén tằm mà đi tới, cảm nhận được cái kém kia mang theo một cỗ tử khí cùng khí tức vô cùng quỷ dị.
Chủ nhân của cái kén đó lột xác thành công sao? Thế mà lại có tử khí.
Sở Phong tới gần, kén tằm đột nhiên chìm vào trong bóng tối rồi nhanh chóng lao xuống cách xa hắn, có vẻ không muốn đối mặt với hắn.
Sở Phong dừng bước, bởi vì càng xâm nhập vào sâu hắn càng phát hiện ra được khí tức đặc biệt giống như có một vũ trụ vô biên, vô số cảnh giới được chôn cất ở đây.
Hắn vươn tay vớt lấy những tro bụi bay trong không khí, mơ hồ cảm giác được những hạt bụi trong thế giới này trước đó đã từng là những thứ đến từ một thế giới vô cùng huy hoàng.
Kim sắc hoa văn không lan tràn ra ngoài, thậm chí còn có dấu hiệu co vào, mục tiêu của bình đá là vách núi, nó khao khát thứ hồn vật chất ở nơi đó.
Sở Phong trầm mặc, cuối cùng im ắng xuất hiện lần nữa trên vách núi đá, nhìn xuống vực sâu, nhìn chăm chú phía dưới, cảm giác tự thân giống như là muốn đi thẳng xuống dưới.
Cả tâm hồn hắn đều phảng phất muốn rơi xuống, muốn cùng hắc ám hòa làm một thể, quy tịch nơi đây.
Nơi này rất đáng sợ, đã mang theo bình đá mà vẫn còn có cảm giác như bị hủy diệt này, đây phải là nơi đáng sợ tới cỡ nào chứ, rốt cuộc chiếc bình thần bí này cũng không thể áp chế được nó sao?
Lúc này con mắt của Cẩu Hoàng, Xác thối, nam tử đầu trọc đều là đỏ ửng lên giống như là điên cuồng, hoặc có thể nói như mới uống máu của vô thượng, ai nấy đều muốn nổi điên.
Bọn hắn đều đi theo leo lên vách đá, bước vào chung cực Ách Thổ.
Sở Phong không thể không âm thầm mở miệng nhắc nhở mấy người đó không được đặt chân vực sâu, nếu không nhất định sẽ xảy ra chuyện.
Người đâu, Hồn Hà nhiều sinh vật như vậy mà, đều chạy đi đâu rồi?
Trọng yếu nhất chính là Cẩu Hoàng muốn tìm đại dược ở nơi đó, bây giờ thấy được vách đá trụi lủi không có một ngọn cỏ, không có một thứ gì cả.
Ầm!
Có người xuất thủ đánh vào vách núi, kết quả chỉ phát ra tiếng ầm ầm, vách núi cheo leo nhưng chắc tới mức dọa người, không hề xuất hiện một vết nứt.
“Đạo Nhất xuất thủ đi, vận dụng binh khí của ngươi!” Cẩu Hoàng cầu viện, để Cửu Đạo Nhất lấy chiến mâu mở đường, mà chính nó cũng muốn vận dụng đế chuông.
Tại trong lúc này, đế chuông một mực run rẩy giống như đang hình thành nên thể sphongf thủ, hóa thành hooj thể sáng màu bảo vệ bọn hắn ở bên trong.
Ầm!
Chiến mâu của Cửu Đạo Nhất trực tiếp đâm thẳng lên vách núi.
Tiếng chuông rung chuyển khiến ngọn núi vỡ ra, cũng lộ ra chân tướng bên trong.
Bên trong vách núi là khoảng không.
Ầm.
Sở Phong cũng xuất thủ, đến bước này rồi cũng không cần để ý quá nhiều nữa. Dưới chân hắn chấn động, không chỉ có kim sắc hoa văn va chạm vào vách núi, mà vách núi còn ầm một tiếng nứt ra rồi vỡ tung.
Hồn Hà bắn ra, vách núi lay động.
Tại bên trong ngọn núi giống như tổ ong, lít nha lít nhít, khắp nơi đều liên kết với nhau, đều là lỗ thủng đang chảy ra hồn vật chất của Hồn Hà.
Mà giờ khắc này đại dược càng sực lên mùi nồng nặc, trong lòng núi có thảo dược, không chỉ có một hai loại, ánh sáng chiếu vào những lỗ thủng khiến lòng núi cực kỳ chói lọi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá