Thánh Khư

Chương 3230: Kẻ nhìn xuống chúng sinh (3)

Sinh vật này có tướng mạo cổ quái nhưng lại rất mạnh, là một Đại Năng vác theo Luân Hồi Đao, lạnh lùng mà vô tình ép tới, muốn giết Sở Phong.
Loại sinh vật này có thể đi đến hôm nay thì đương nhiên hết sức tự tin, đồng thời bản thân thật sự rất mạnh!
Đại Năng trong Thợ săn luân hồi đánh ra!
"Sở Phong, mau đi nhanh đi!” Chu Hi lo lắng giục hắn rời đi, nàng sợ tổ chức kia sẽ cử nhiều cao thủ tới.
Các bô lão Chu gia có người tiến lên định khuyên can lần nữa, để mấy Thợ săn luân hồi đừng vội vã ra tay, chuyện gì cũng có thể ngồi xuống bàn luận.
Đại Năng màu xám trông như chim tước kia rất lạnh lùng, gã liếc nhìn người Chu tộc, nói: “Chuyện này các ngươi không quản được!"
Gã vác đao xông lên, cứ mỗi một bước đi là hư không lại nứt ra thành một cái khe lớn rộng vài mét, lan ra không biết bao nhiêu dặm, kéo dài đến chân trời!
Cảnh tượng này cực kỳ đáng sợ, gã phóng xạ ra năng lượng doạ người, các loại vật chất Đạo Tổ và hạt thần tính đều đang cuộn trào nhấp nhô, khiến một vài ngọn núi ở xa sạt lở như muốn sụp xuống.
Rất nhiều người không tự chủ được lùi ra sau, bởi vì kẻ này phát ra trường năng lượng quá mạnh.
May mà các tộc đều có lão quái vật ở đây, họ trực tiếp ra tay chống đỡ loại sóng dữ dội này.
Đại Năng của Thợ săn luân hồi giẫm trong hư không mà lại phát ra tiếng bước chân, như thể đang đạp lên trái tim của rất nhiều người. Ai thực lực không đủ sẽ không chịu nổi, ngay cả Thiên Tôn cũng mặt mũi trắng bệch, vô cùng khó chịu, trái tim như muốn nứt ra, muốn ho ra ngoài qua đường miệng.
Ánh đao đỏ sẫm trong tay Đại Năng càng lúc càng chói hơn, trông gã vô cùng đáng sợ!
Sở Phong đứng lơ lửng trên không, cầm Kim Cương Trác trong tay, nhìn chằm chằm cả đám bọn chúng, nói: “Muốn bắt ta ư? Thật tiếc quá, các ngươi cùng tiến lên cũng chẳng bõ bèn gì!”
Ầm!
Sau đó hắn liền ra tay, mạnh mẽ vô song, cơ thể cực kỳ kinh khủng. Lúc hắn băng ngang ra ngoài khiến hư không nổ lớn, sương tiên trắng xóa sôi sục lên tạo thành mây hình nấm.
Keng keng keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, tia lửa tung tóe đánh rách hư không, khiến bầu trời cũng đổ sụp, cảnh tượng cực kỳ đáng sợ. Đó là do Kim Cương Trác cùng Luân Hồi Đao đang va chạm với nhau, đạo văn vô số tựa như từng vầng mặt trời nở rộ trong hư không, chói mắt mà kinh khủng.
Sở Phong đối đầu Đại Năng, một trận quyết đấu vượt cấp nhưng lại không hề rơi xuống thế hạ phong một chút nào, thậm chí còn mạnh hơn!
Mọi người thật sự chấn động, hắn đang áp chế Đại Năng?!
Trong tiếng va chạm lanh lảnh, mọi người thấy Luân Hồi Đao đứt gãy thành mười mấy đoạn, bay vụt ra bốn phương tám hướng, bị Sở Phong dùng Kim Cương Trác đập nổ tan tành.
Ầm!
Trong ánh phù văn sau cùng, Sở Phong tỏa sáng ngút trời, hệt như một Ma Thần sát khí vô biên, cầm Kim Cương Trác trong tay đánh xuyên bầu trời và cả Đại Năng đang lơ lửng trên không vội vã rút lui kia!
Máu tươi văng ra khắp nơi, nhuộm đỏ cả trời.
Xoẹt!
Sở Phong lao vụt qua, thần quang năm màu lấp lóe sau lưng. Hắn sử dụng Thất Bảo Diệu Thuật, thu thập được năm loại vật chất quý hiếm diễn dịch thành năm thanh tiên kiếm, chém giết Đại Năng, chặt đứt thân thể gã thành mấy khúc, đầu người lăn xuống!
Sở Phong không cho gã cơ hội dựng lại cơ thể, lập tức dùng kiếm khí cùng phù văn Thất Bảo Diệu Thuật chém vào trong cơ thể gã, cùng lúc tấn công. “Bụp” một tiếng, gã cứ vậy tan rã, cả cơ thể lẫn tinh thần đều tiêu tan.
Một vị Đại Năng chết đi, bị Sở Phong chém giết!
Ầm ầm!
Thiên địa nổ lớn, Sở Phong lao đi vùn vụt, tung hoành khắp nơi đây. Sau lưng hắn, sương tiên trắng xóa nồng đậm đang cuộn trào, hắn dùng chân thân hướng thẳng đến mấy kẻ khác.
Trong ánh mắt rung động của các tộc cùng những con mắt đờ đẫn của mấy kẻ xem chiến, hắn hệt như Chiến tiên giáng thế, đại khai sát giới, đánh đâu thắng đó.
Tiếng nổ kinh khủng vang lên, huyết quang thoáng hiện xen lẫn với âm thanh “Bụp bụp”, mấy Thợ săn luân hồi còn lại đều bị Sở Phong giết sạch, một kẻ cũng không chừa!
Một người quét sạch địch tứ phương, tất cả đối thủ đều bị hắn chém rụng.
Trời cao yên tĩnh, chỉ có một thiếu niên thanh tú, thân thể phát ra từ đốm sáng vàng đứng trong hư không, không còn bá đạo mà ngược lại, hiện lên khí chất như tiên.
Trời xanh ở phương xa không có một gợn mây, trong suốt như bảo thạch.
Còn ở gần giới bích, núi lớn cao sừng sững, khí Hỗn Độn tràn ngập.
Sở Phong đứng ở giữa không trung, ánh sáng vàng tô điểm quanh người, bất phàm xuất trần như tiên nhân.
Chỉ có vệt máu trên đất nhắc nhở mọi người rằng chính thiếu niên thanh tú này ban nãy đã đại khai sát giới, giết hết toàn bộ Thợ săn luân hồi.
Đây là sự kiện lớn, nhất định sẽ gây nên bão táp ngập trời!
Từ xưa đến nay không phải chưa bao giờ có kẻ nào hung hãn, nhưng họ không hề ác liệt như hắn, gây hấn với tổ chức này và giết Thợ săn luân hồi ngay trước người khắp thiên hạ.
Khắp nơi yên tĩnh, tất cả mọi người đều chấn động trong lòng.
Ngay cả Vũ Hoàng ở phía xa cũng co rụt đồng tử, im lặng không nói gì. Cả người hắn ta bọc trong sương khói, thần thánh mà siêu nhiên, đứng ở một ngọn núi cao vời vợi.
Khắp thiên hạ như thể bị tước mất âm thanh, đám người ở các nơi đều chấn động trong lòng, nghẹn họng nhìn trân trối.
Hắn cứ vậy xử lý hết sạch Thợ săn luân hồi rồi?
"Đi mau!" Lão Cổ âm thầm nôn nóng truyền âm.
Ông ta và Chu Hi muốn đẩy Sở Phong đi trốn, lánh đời một khoảng thời gian.
"Đâm thủng trời rồi!"
Ở các nơi, mọi người đều đã lấy lại phản ứng.
Ánh Hiểu Hiểu với mái tóc bạc óng ánh như tơ lụa đứng đó, trên gương mặt trắng ngần tuyệt đẹp mang đầy vẻ lo lắng. Kết quả này thật quá đáng sợ, đắc tội Thợ săn luân hồi chắc chắn không thể yên thân, cả thiên hạ này sẽ không có đất cho Sở Phong nương náu.
"Đây cũng quá... Quả quyết, quá dữ dội. Hậu sinh khả uý mà!” Trong Á Tiên tộc, tam tộc trưởng bị kinh hãi không nhẹ, đến mức bất cẩn giật đứt cả sợi râu của mình.
Trong mắt ông ta, Sở Phong quá nóng nảy. Hắn không nên ra tay, lúc đó cứ xoay người rời đi là được. Trước hết cứ trốn đám Thợ săn luân hồi này đã, đây mới là thượng sách.
Theo ông ta nghĩ thì Sở Phong nên rời đi và trốn một thời gian, đợi đến lúc bản thân đủ mạnh thì mời Chu tộc ra mặt đi họp kín với tổ chức kia, có lẽ còn có cơ hội xoay chuyển.
Ông ta nào biết Sở Phong có rất nhiều bí mật, trực tiếp dùng thân thể xông qua đường luân hồi chứ không phải chỉ dùng hồn quang lẻn qua.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá