Thánh Khư

Chương 3557: Nữ Đế mặc giáp cầm kích (2)

Mấy lần, hắn đều rơi vào tuyệt cảnh, gian nan giết ra ngoài, đàn đá từng boong boong vang tận mây xanh, đối kháng với đế binh, Sở Phong đầy người đều là máu, vết rách đan xen.
Thời khắc cuối cùng, nếu không có cô gái của con đường Phấn Hoa mạnh mẽ dẫn hắn rời khỏi chiến trường, có lẽ hắn đã chết từ lâu!
“Để ta đi đi, nhiều anh linh chết trận như vậy, máu tươi nhuộm trời cao, nếu ta không thể dùng hết khả năng, giết nhiều thêm mấy người, ta không cam lòng, bất an!” Sở Phong gầm nhẹ, khóe mắt sắp trừng nứt ra, máu đỏ sẫm rơi xuống.
“Ngươi đi cũng không thay đổi được gì, rời khỏi chiến trường, tương lai có lẽ còn có cơ hội, chờ đợi thiên biến!” Cô gái của con đường Phấn Hoa chặt chẽ giam hắn.
Hơn nữa, nàng bình tĩnh cho hắn biết, nàng can thiệp như vậy đã hết sức rồi, nếu lại có hành động gì, ngay cả hộp đá cũng che lấp được khí cơ của hắn.
“Chết, ta không sợ, sợ chính là tương lai có hối về ngày hôm nay, hận hôm nay không giết thêm một vài kẻ địch!” Sở Phong kịch liệt giãy dụa.
“Tương lai lại giết!” Cô gái của con đường Phấn Hoa bình tĩnh nói.
Nhưng Sở Phong sợ tương lai không có cơ hội như vậy, trước mắt có vài Thập Quan Vương tiêu tán dưới trời cao, là cơ hội tuyệt hảo hoàn toàn giết chết bọn họ.
“Có phải ngươi mong đợi về ta quá cao không, ta không phải Hoang Thiên Đế, cũng không phải Diệp Thiên Đế, cơ hội mà ta có khả năng nắm chắc chỉ có hiện tại!” Sở Phong thương cảm nói, hắn cúi đầu nhìn hai tay, thực lực không đủ, hắn chỉ có thể làm được những điều này!
Cảnh giới thật sự của hắn cũng chưa từng chạm đến lĩnh vực Hồng Trần Tiên đâu, trước mắt có thể mượn sức mạnh giết Đạo Tổ, với hắn mà nói là đủ rồi!
Ngay cả người chết ở thời đại đế ngã xuống, đều từ trên bờ đê của giới hải một lần nữa ngưng tụ ra chiến hồn, tới giết địch, sao Sở Phong có thể không chịu xúc động lớn? Cũng muốn dùng hết sức mạnh, có thể giết mấy người thì giết mấy người!
Cho dù cuối cùng kết cục của hắn giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, cháy đến một giọt máu cuối cùng, hắn cũng không tiếc, bởi vì, chung quy là hắn dốc hết tất cả.
Đột nhiên, tiếng chuông vang lên, đinh tai nhức óc, chư thế nổ vang, máu thê diễm như ánh nắng chiều đầy trời, cũng chiếu vào trái tim của mọi người.
Vô Thủy hóa đạo dưới trời cao, dùng huyết nhục làm nhà giam, dùng hồn quang căn nguyên làm ngọn lửa, dùng đế chung vỡ vụn làm củi đốt, kéo một vị sinh linh tối cao đạo lộ cũng yên lặng.
Phụ cận, Tiên Đế còn lại của bộ tộc quỷ dị phóng về phía trước, ra sức nghĩ cách cứu viện.
Cả người Nữ Đế là máu, bắn ra vô lượng quang, vô số đóa hoa sáng lạn vô cùng bay múa, mỗi một nơi đều nhiễm máu của nàng, cùng nàng thổi quét trời xanh dưới đất, bao phủ những cường giả cấp Lộ Tẫn.
Nàng ảm đạm thần thương, vì tiễn đưa Vô Thủy, sao có thể dễ dàng tha thứ người khác cản đường cắt ngang tâm nguyện cuối cùng của hắn?
Phì phì phì!
Trong huyết quang chói mắt, Nữ Đế không ngừng ra tay, giết bất tường đế huyết bắn ra khắp nơi, mà bản thân nàng cũng giải thể.
Sinh linh tối cao chung quanh dám can đảm công phạt tới bị nàng giết chết vô số!
Xích! Xích!
Hai đường cầu vồng kinh thiên, hai đại tinh rực rỡ như xẹt qua trong vực sâu, đụng vỡ bóng tối, chiếu sáng Chư Thiên!
Đó là hai luồng khí tức Tiên Đế xa lạ, từ thiên ngoại hung mãnh bay tới, đánh gãy dòng chảy thời gian, tốc độ quá nhanh, làm cho người ta căn bản tránh né không kịp.
“Ta, Đồ Phu đến chiến!”
“Ta Táng Chủ xuất thế!”
Bọn họ tự báo họ tên, một vị Tiên Đế đánh nổ tung Nữ Đế bị nuốt sống, hai người hợp lực vặn chết Tiên Đế vỡ vụn kia, đốt cháy căn nguyên, luyện hóa sinh vật tối cao.
Người còn sống chịu xúc động lớn.
Trong thời đại cực kỳ lâu dài, cùng phạt trận doanh giới hải, trừ Hoang Thiên Đế ra đã thuộc về hai người lớn mạnh nhất.
Trong năm tháng sau đó, bọn họ lại bước lên trời xanh, đi theo Hoang Thiên Đế, cuối cùng tiến quân lĩnh vực sinh vật tối cao, trở thành Tiên Đế.
Nhưng mà, ở trong kỷ nguyên thay phiên nhau, Đại tế hết lần này tới lần khác, người bên cạnh Hoang càng ngày càng ít, gần như đều chết trận.
Ngay cả hai người này cũng không tiếp tục chịu đựng, cùng chôn vùi với cả đại thế.
Hoang vì hiển chiếu đại thế đó, từng suy yếu rất nhiều thời đại, nhưng chung quy vẫn cứu những người đó trở về, hai người này cũng là trong số đó.
Nhưng mà, ngay cả là hôm nay, bọn họ cũng không hoàn toàn khôi phục đến lĩnh vực đỉnh phong, chỉ có thể thời cơ giết địch!
Thẳng đến lúc này, bọn họ mới tìm được cơ hội, trực tiếp hóa đạo, trở thành ánh lửa bất diệt, bao phủ một vị Tiên Đế bị Nữ Đế đánh nát trong đó.
Trong này, Vô Thủy hóa đạo, cương liệt như thế, dù chết cũng muốn cố chấp mang đi một vị Tiên Đế, lấy thân tuẫn đạo, vốn khiến cho Tiên Đế của bộ tộc quỷ dị run sợ.
Hiện tại, hai người này bắt lấy cơ hội, thừa dịp loạn tới, rất thành công, trấn áp một vị Tiên Đế khác, đốt cháy con đường phía trước, ma diệt căn nguyên của nó.
Hai người chung quy không phải bản thân của thời kì toàn thịnh, có thể được Hoang hiển chiếu sống lại, đã rất không dễ dàng.
Cho nên, bọn họ hợp lực cùng một chỗ, chỉ hy vọng có thể mang đi một người đã thỏa mãn rồi.
“Giết!”
Nữ Đế ngày thường rất ít mở miệng, hôm nay lại một lần khẽ quát chữ giết, thật sự là đại khai sát giới, mái tóc đen rối tung, giống như nữ chiến thần mà lĩnh vực Tiên Đế không thể địch nổi, giết đến không ai dám tới gần, giết đến sinh vật tối cao trong sinh linh quỷ dị đều sợ.
“Gào!”
Tiên Đế hắc ám rống to, hắn cũng quyết đoán liều mạng, hóa thành ánh sáng, bao trùm một vị Tiên Đế nổ tung, ma diệt căn nguyên đối phương, lại hóa ra quang thân, một ngụm nuốt đối phương vào, dùng hồn tế hồn.
“Boong!”
Cuối cùng một tiếng chuông truyền đến, Vô Thủy đại đế kéo theo vị đối thủ kia, đốt cháy Thời Quang hải, hiển chiếu chư thế gian, mang theo Tiên Đế quỷ dị cùng chết đi.
Cao nguyên không thể làm người nọ sống lại.
“A...” Tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền đến, sau khi Đồ Phu và Táng Chủ hóa đạo hợp lực sinh linh cấp Lộ Tẫn bị bao phủ liều mạng giãy dụa, đối kháng.
Nhưng cuối cùng song phương đều dần dần suy nhược, ánh lửa trong trời đất vọt lên, rồi sau đó lại tắt!
“Lão phu, rốt cục ở thời khắc cuối cùng tìm được cơ hội, giết chết một vị Tiên Đế!” Đồ Phu cười to, điên cuồng, dấu vết cuối cùng về bản thân hắn cũng biến mất sạch sẽ.
“Một rồi lại một kỷ nguyên mất đi, sáng nay, ta chôn thân ta.” Táng Chủ nói nhỏ, tuy giết chết Tiên Đế, nhưng không có chút vui sướng, hắn hết sức, sau đó vĩnh tịch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá