Thánh Khư

Chương 3496: Giao phó hậu sự (3)

Ánh mắt Sở Phong càng không vui, chẳng qua là hắn đánh không lại mấy thằng cha quái vật già cả này chứ không thì hắn đã nhốt bọn họ vào bên trong Thời Quang Lư, thiêu cháy nửa người rồi mới cứu ra.
Cẩu Hoàng sợ hãi, xác thối cũng run lẩy bẩy, lập tức cảnh giác nhìn Sở Phong.
“Hai vị tiền bối, hai vị cứ yên tâm, bây giờ ta không kích hoạt được lò hỏa thiêu.” Sở Phong nói
Ý gì đấy? Khi ngươi kích hoạt được thì muốn thiêu chết bọn ta à? Cẩu Hoàng và xác thối lập tức nổi cáu, bọn họ tận mắt nhìn thấy thằng nhãi này thiêu chết một Đạo Tổ, đây là bắt đầu uy hiếp bọn họ?!
Chuyện hiếm thấy là Cẩu Hoàng cuối cùng lại nhịn được, không nổi cáu ra mặt.
Hơn nữa, sau đó mặt chó của nó lại từ u ám chuyển sang vui vẻ, dần dần ngoác miệng rộng ra cười, ngược lại lại khiến Sở Phong sợ hãi.
“Ta không muốn ăn thịt chó, à không, ta không muốn thiêu chết ngươi!” Sở Phong vội vàng thay đổi.
“Cái thằng nhãi chết tiệt kia, trong lòng ngươi lại muốn ăn thịt chó?!” Cẩu Hoàng suýt nhảy dựng.
Nhưng cuối cùng nó lại tỏ ra tốt bụng, nói: “Ta làm những việc này chỉ là vì chọn lựa Đế chủng, quả thật có chỗ không ổn, đắc tội ngươi. Nhưng ngươi yên tâm, sau khi trải qua thử thách thập tử vô sinh mười cấp địa ngục thì ngươi đã lọt vào mắt ta. Từ nay về sau, ngươi và người nhà cũng như bạn bè thân thích của ngươi, bổn hoàng sẽ cố gắng hết sức bảo vệ, giữ được tánh mạng của bọn họ.”
Sở Phong thấy hơi sợ, con chó này tự nhiên đối tốt với hắn, khiến hắn cảm thấy bất an quá, hơn nữa cảm giác này còn rất mạnh mẽ, đây chính là một con... chó không tốt bụng, rất xấu xa!
“Tiền bối, ngươi đừng tốt quá với ta, cũng đừng coi trọng ta, ghê chết đi được, ngươi nhếch miệng cười một tiếng làm ta như thấy dấu hiệu bất tường, giống như Thủy Tổ quỷ dị ngoác miệng đầy máu tươi với ta!”
“Ranh con nhà ngươi nói năng với ta kiểu gì thế.” Cẩu Hoàng muốn cắn hắn!
Nó rất muốn nói, bổn hoàng dễ dàng lắm sao, một đường đào hố tới tận đây, cuối cùng thật lòng định che chở thì lại bị nghĩ là lòng lang dạ sói, sai, phổi Tiên Đế.
Cuối cùng, nó thấp giọng, nói: “Ta nói với ngươi vài lời nói thật từ tận đáy lòng, bổn hoàng có vài át chủ bài, có một ít thủ đoạn, có thể vận dụng một chút lực lượng mà Tam Thiên Đế năm đó để lại cho ta.”
Sở Phong nghe xong lập tức lộ vẻ xúc động.
“Tương lai ra sao, không thể đoán trước, nhưng bổn hoàng cảm thấy Chư Thiên hơn năm mươi phần trăm là giữ không được, sẽ rơi vào bóng tối sâu thẳm vĩnh cửu. Mà ta có lẽ có thể cứu tính mạng của một số người ở ngày tận thế, không dám bảo đảm tất cả nhưng phải luôn có chút hi vọng chứ, ngươi không muốn bạn bè thân thích có thêm một cơ hội sống sót sao?” Cẩu Hoàng nhìn hắn.
“Muốn ta làm cái gì?!” Sở Phong hỏi nó, hắn biết rõ trên đời này không có bánh từ trời xanh rơi xuống, nhất là con chó này chẳng bao giờ thích chịu thiệt thòi.
Cẩu Hoàng vô cùng nghiêm túc, khác xa hình ảnh ngày xưa, trầm giọng nói: “Đừng nghĩ ta như gian thương thế chứ, lần này bổn hoàng thuần túy là coi trọng ngươi, chỉ mong ngươi đừng vướng bận cái gì, dù xảy ra chuyện gì cũng phải sống sót, phải trăm phương nghìn kế mà tiến hóa, chỉ sợ rơi vào Ách Thổ, trầm xuống địa ngục, nhìn không thấy một tia ánh sáng, nhưng cũng đừng vì thế mà từ bỏ, chớ tuyệt vọng, mà hãy nghĩ cách tiếp tục tiến hóa!”
Lòng Sở Phong trĩu xuống, con chó này thấy tương lai không tốt?
Cửu Đạo Nhất cũng đờ mặt, hiển nhiên bọn họ đều có linh cảm chuyện này sẽ xảy ra.
Xác thối cũng lên tiếng: “Dù sau khi nhóm già cả chúng ta đều chết hết, trải qua muôn vàn khó khăn thì vẫn mong ngươi có thể trở lại, xuất hiện ở thế gian, hơn nữa đủ mạnh!”
“Ta mong tương lai ngươi thật sự có thể vào được lĩnh vực Lộ Tẫn, tìm được những người kia, giúp bọn họ một chút.” Cẩu Hoàng bỗng nhiên buồn bã, đôi mắt già cả rơm rớm nước mắt.
Sự thay đổi đột ngột này khiến Sở Phong không biết làm sao, con chó này lại ưu tư như vậy.
“Những người kia biến mất đã lâu và không bao giờ trở lại, ta cảm giác được bọn họ nhất định vô cùng khó khăn, hơn năm mươi phần trăm là đang... một mình chiến đấu anh dũng, một cây làm chẳng nên non, cần phải có người đi giúp bọn họ!” Cẩu Hoàng gầm nhẹ, trong mắt ẩn chứa nước mắt.
Hiển nhiên, nó có tình cảm quá sâu với Tam Thiên Đế, đang sợ bọn họ xảy ra chuyện!
“Còn có người kia, có thể hắn cũng đang gặp kẻ địch không thể tưởng tượng nổi, không cách nào trở lại!” Cẩu Hoàng lại lên tiếng.
Dựa theo suy đoán của nó, mấy người từ Chư Thiên đi ra đều đang đánh giết, đều đang đổ máu trong tình thế sinh tử nguy hiểm, cần sự hỗ trợ của người đến sau.
Nhưng đã nhiều năm rồi, nhiều thời đại đã trôi qua, trong Chư Thiên không còn người mạnh mẽ trỗi dậy để giúp bọn họ.
Cửu Đạo Nhất cũng lộ vẻ xúc động, thời gian dài như vậy, Ách Thổ quỷ dị cũng không thấy có sinh vật cấp Lộ Tẫn đi ra, hơn năm mươi phần trăm thật sự có chuyện gì, bị người chặn lại!
Có thể có ai? Có thể tưởng tượng!
Sở Phong thấp giọng, nói: “Ta nếu là có loại thành tựu này, đủ mạnh, tất nhiên sẽ đánh đi ra, tiến vào Ách Thổ, lật tung nơi ở và xé rách đạo quả của bọn họ!”
Đáng tiếc, thời gian không chờ đợi ai, hắn giờ còn có một chặng đường dài phải đi, nhưng... không còn thời gian rồi.
“Không sao, ngươi phải giữ vững ổn định, đừng bởi vì trời sập đất sụt, chư thế trầm luân mà ảnh hưởng tới đạo tâm, bất kể xảy ra chuyện gì, ngươi nhất định phải sống.” Cẩu Hoàng nhắc nhở, hứa hẹn bảo vệ bạn bè người thân của hắn không chết chính là vì muốn hắn yên tâm, phấn đấu tiến hóa.
Nhìn ra được con chó này thật sự đặt hi vọng vào hắn, hiển nhiên là bởi vì nó hoàn toàn tuyệt vọng, thật sự không có cách nào khác.
Xác thối cũng than thở, qua nhiều năm như vậy, tìm được một hạt giống thực sự không dễ, mong tương lai Sở Phong có thể vươn lên, đi trợ giúp những người bị đổ máu không biết ở nơi nào.
“Nhớ kỹ, tương lai ngươi nhất định phải vươn lên, phải cầm cờ, đi giúp đỡ, không nên chậm trễ, ta sợ bọn họ không đợi được một khắc kia.” Cẩu Hoàng lại dặn dò.
“Bọn họ đây là coi ngươi trở thành Thiếu Đế, trong lòng có vô tận bi thương và đau đớn, mong được tìm được nơi đặt hi vọng, đây là đang giao phó hậu sự, chính bọn họ chịu đựng không nổi nữa.” Cửu Đạo Nhất thở dài.
Cẩu Hoàng gầm nhẹ: “Yên tâm, bổn hoàng sẽ cố gắng sống để còn nhìn thấy ngày đó, thấy người từng vô địch trở về!”
Chính nó cũng không có lòng tin khiến tất cả mọi người đều cảm thấy lòng nặng trĩu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá