Thánh Khư

Chương 3099: Vô Thượng cũng sợ hãi (1)

“Rốt cuộc ngươi cũng xuất hiện.” Sinh vật trong vực sâu nhìn chằm chằm về hướng nơi Sở Phong đứng, bình tĩnh mở miệng.
Hắn ta đang nói ai, là nói Sở Phong sao?
Sở Phong không nghĩ vậy. Hắn cảm thấy nếu không phải hắn ta đang nói đến lọ đá thì chính là hạt giống, còn không nữa thì chính là chỉ cái bóng mờ ảo sau lưng hắn!
Trước đây không lâu, sinh vật đáng sợ dưới vực sâu đã ra cùng Sở Phong rồi, nhưng hắn ta vẫn luôn đứng ngoài quan sát, là đang muốn xác định ư? Bây giờ hắn ta định ra tay là vì đã nắm chắc?
Lòng Sở Phong chìm xuống, đối phương nắm chắc nên bây giờ mới xuất hiện, có nghĩa là bọn họ không còn đường sống.
Ngay cả lọ đá cũng không đối phó được sinh vật quỷ dị này ư? Hắn thở dài, dù lọ đá mạnh nhưng rốt cuộc cũng không phải Chí cường giả còn sống.
Bây giờ đại họa lâm đầu, ai có thể nghịch thiên?
"Ta tới, các ngươi đều đi cả đi!" Sở Phong mở miệng, còn có thể làm thế nào nữa? Mình thì ngăn ở đầu, lại bảo tất cả mọi người rút đi, vậy tức là chỉ còn một mình hắn chiến đấu.
"Không, để ta!" Cẩu Hoàng quắc mắt tuyên bố, đến thời điểm dùng đòn sát thủ rồi!
Nhưng mọi người bên phe bọn họ đều biết, đòn sát thủ có lẽ chỉ đủ lực đánh ra một lần, lỡ đánh hụt thì làm sao?
Cửu Đạo Nhất thở dài, nói: "Vẫn nên để ta đi thôi.”
Cẩu Hoàng trừng mắt, nói: "Đến lúc nào rồi, ngươi lui ra phía sau!"
"Vì sao?" Cửu Đạo Nhất quay đầu nhìn nó.
"Ngươi không đáng tin!" Cẩu Hoàng rất trực tiếp.
Xác thối gật đầu, nam tử đầu trọc gật đầu.
Võ Phong Tử cùng Thái Nhất cũng đều gật đầu.
Thậm chí, Lê Đà cũng đang gật đầu!
“Sao các ngươi không tin ta?" Cửu Đạo Nhất lắc đầu, rất bất đắc dĩ, không ngừng thở dài, cuối cùng dài giọng nói: “Đừng quên, ta sống lâu hơn các ngươi nhiều, các ngươi có biết ta từng tiếp xúc với ai không?"
“Ngươi đang nói đến vị kia à, hắn không về được.” Sinh vật Vô Thượng trong vực sâu mở miệng, hắn ta không nóng không vội, vững như bàn đá.
Cửu Đạo Nhất đứng thẳng lưng lên, dũng cảm quát to: “Nhưng hắn để lại chiến mâu này, nó từng là chiến lợi phẩm của hắn. Mặc dù nó không phải binh khí thật sự của hắn, nhưng hắn đã từng tế luyện nó, trên đó lưu lại khí tức của hắn!”
"Thì tính sao? Cũng không phải hắn trở về." Sinh vật Vô Thượng trong vực sâu bình thản nói.
“Tính sao à? Ngươi cứ xem đi!” Cửu Đạo Nhất gào to.
Chiến mâu trong tay lão đang bùng cháy, vết gỉ sét bên trên tróc ra toàn bộ. Nó không còn là thứ sứt mẻ nữa, màu xanh đồng hóa thành ánh sáng, giăng khắp bầu trời, bao trùm vũ trụ.
Giờ phút này, trên trời dưới đất hoàn toàn yên tĩnh, một luồng khí tức thần bí và hùng mạnh không gì sánh nổi ngập tràn khắp nơi, không có điểm dừng cũng không có giới hạn, nơi nơi trên lục hợp bát hoang đều có nó.
Sau đó, lại có tiếng bước chân vang lên, hướng về phía Hồn Hà, giống như đang đạp lên trái tim của sinh vật Vô Thượng.
Tất cả mọi người rung động!
Tựa như có một người đi tới từ điểm cuối của chiến trường rộng thênh thang, xác nằm la liệt dưới chân, máu đỏ thấm đẫm cả người, từng bước một từ nơi đó trở về.
Tiếng bước chân từ xa đến gần!
Người kia như đến từ thế ngoại, lại như ngưng tụ từ những lịch sử cổ xưa!
Hắn bước qua tỷ tỷ vũ trụ, đi qua rất nhiều kỷ nguyên, lẻ loi một mình, đi vào tiền sử, đi vào Thái Cổ, đi vào viễn cổ, đi đến cận cổ, không ngừng đến gần!
Tất cả mọi người đang run sợ, ai nấy đều chấn kinh.
Ngay cả sinh vật Vô Thượng - đầu nguồn quỷ dị trong vực sâu mà lúc này cũng lông tóc dựng đứng!
"Ngươi là ai... Trên người mang dòng máu của vị kia ư, là con cháu của hắn!?” Cẩu Hoàng rung động, giọng nói cũng run run, nhìn Cửu Đạo Nhất yên tĩnh cầm mâu đứng đó.
Cửu Đạo Nhất cầm mâu, sống lưng thẳng tắp, chờ đợi vị kia giáng lâm.
Lão đang khá run rẩy, kích động đến mức khó mà nén được.
Sau bao nhiêu năm, rốt cuộc lão cũng nhận được lời đáp lại. Vị kia… sắp về rồi ư?!
"Trên người ta không có máu của hắn, nhưng năm đó hắn từng lấy máu của mình để gột rửa cho thân xác của không ít người.” Cửu Đạo Nhất ổn định lại cảm xúc, đáp lại lời nói của Cẩu Hoàng.
Đó là một thời đại rực rỡ, anh kiệt tranh bá, hắc ám ngập trời, đồng thời cũng là một thời đại thật đáng buồn, máu tươi và loạn lạc như sóng cuộn vỡ đê, tràn vào chư thiên.
Từng có một thời kỳ như thế, vị kia cần dùng máu của mình để gột rửa cho những người cùng phe, kéo dài tính mạng cho họ.
Cả nhóm xuất thần, liên quan đến đoạn lịch sử cổ xưa gần như đã bị bào mòn gần hết ấy, họ chỉ biết một vài điểm linh tinh. Trong lòng họ đều rung động, không ngờ tấm da người trước mắt mình đây lại gần gũi với vị kia đến thế? Còn nhận được lễ gột rửa bằng máu!
Chuyện này khiến lòng mọi người đều dậy sóng, quả thực khó mà bình tĩnh.
Giờ phút này, chiến mâu trong tay Cửu Đạo Nhất sáng chói hơn, tỏa ra ánh sáng đâm xuyên bầu trời, tựa như ngọn lửa quét sạch biển sao, chiếu rọi hàng tỷ vũ trụ.
Có ai ngờ được, những vết gỉ sét trên chiến mâu kia sẽ hóa thành mưa ánh sáng, tỏa ra khắp trời!
Vết gỉ sét ấy là do vị kia để lại, thấm sâu khí tức của hắn.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng bước chân vang vọng từ xa đến gần, càng lúc càng rõ ràng và chân thực, vượt qua muôn đời, vượt qua vạn cổ, đi qua hết kỳ nguyên này đến kỷ nguyên khác, từ nơi thế ngoại nằm ngoài sử sách mà tới đây.
Tiếng bước chân này có một loại tiết tấu rất có quy luật, mấy người Cửu Đạo Nhất, Cẩu Hoàng đều rất yên lòng, không cảm thấy có gì không ổn.
Nhưng loại tần suất đặc biệt, tiết tấu thần bí ấy khi lọt vào tai của Vô Thượng Hồ Hà thì lại giống như chiếc búa nặng nghìn tỉ tấn nện xuống, đập vào lòng hắn ta!
Mục tiêu là hắn ta ư?!
Làm sao có thể? Chân thân của vị kia lẽ ra không có cách nào trở về mới đúng!
Sinh vật Vô Thượng trong vực sâu không rét mà run, thân thể căng cứng.
Đã rất nhiều năm rồi, chắc phải đến cả mấy chục triệu năm, hay thậm chí là một, hai kỷ nguyên trôi qua, giờ đây hắn ta lại có loại cảm giác đáng sợ này, khiến hắn ta bất an vô cùng.
Đây là một loại áp bức vô hình, một loại vô địch chấn động tâm hồn, tựa như dòng sông thời gian Hồng Hoang vỡ đê, gào thét lên, cuồn cuộn ập tới!
Dù hắn ta là Vô Thượng thì cũng vẫn sợ hãi.
Trong lòng hắn ta toàn là nỗi căng thẳng, đang phải nhận lấy áp lực nặng nề vô biên.
Trong thoáng chốc, tất cả mọi người thấy được, có một người tới, mặc dù rất xa, vô cùng mơ hồ, nhưng quả thật hắn đang chạy đến đây từ một nơi không biết nào đó, chạy đến —— thời đại hiện tại!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá