Thánh Khư

Chương 3170: Nguồn gốc con đường tiến hóa phấn hoa (2)

Loại thủ đoạn đó, loại kiếm quang đó rất giống với chiêu thức của người được ghi chép trong lịch sử - những ghi chép đang bị mất dần cùng với tất cả ký ức về hắn.
Cho nên, căn bản là không thể nào xác định được kết quả là do ai làm.
Rất nhiều người nghiêng về giả thuyết liên quan đến cả bốn người.
Vũ Thượng lại nói: “Thật ra ta lại nghiêng về một lời giải thích cuối cùng, một loại suy đoán gần với sự thật hơn.”
"Còn có cách giải thích khác sao?" Sở Phong kinh ngạc, chuyện xảy ra năm đó quả thực khó hiểu đến mức ngay cả hậu duệ của gia tộc Thiên Đế cũng không giải thích được, quá là thần bí.
Vũ Thượng cố gắng hết sức để trấn định bản thân, kể ra suy đoán của một vị tổ tiên trong tộc cùng với đủ loại suy diễn nhằm trả lại một góc của mơ hồ của sự thật.
"Con đường này không phải do bất kỳ ai tạo ra hay do bất kỳ ai diễn dịch, mà là bản thân nó vốn đã tồn tại ở đó, thế giới của chúng ta có linh tính."
"Mỗi một hạt phấn đều có linh, nó đến từ lòng đất, từ núi và biển nên khi nào cần nó xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện, tất cả đều có liên quan đến anh linh."
"Anh linh chính là những người dân đã chết trước đây, là những cường giả anh hùng đã tàn lụi trước đây hóa thành, không biết từ thời đại nào, có lẽ là thời Minh cổ, cũng có lẽ là không biết bao nhiêu kỷ nguyên trước đây rồi, bọn họ sinh ra ở một thời đại nào đó không thể kiểm chứng được."
"Thế giới này của chúng ta gánh chịu quá nhiều khổ nạn, từng kỷ nguyên trôi qua, suy tàn, khôi phục, mất đi, không biết đã hưng vong và thay đổi bao nhiêu năm, có những thứ vĩnh viễn mục nát, tiêu tán, có thứ vẫn còn tồn tại, có quá nhiều khúc bi thương, lưu lại phía sau vô số câu đố âm u vẫn luôn chưa thể giải được."
"Nhưng đến hiện nay, không phải là chúng ta không suy luận được, cũng không phải không có cách nào liên tưởng đến, trời này đất này đã nhiều lần bị đại tế, có rất nhiều sự kiện bi hùng bị lãng quên."
"Mà những người đó, những chuyện đó, tất cả đã ngủ say, mục nát, chết đi, trở thành anh linh rồi lại tiêu tán, cuối cùng còn lại cái gì? Một chút linh tính tích tụ trong lòng đất, trôi lơ lửng ở thế giới này, có mặt ở khắp nơi, bọn họ chính là linh, và cũng có thể gọi là những hạt linh cuối cùng của anh linh."
Vũ Thượng giải thích không nhanh không chậm, giống như đang nói một chuyện không liên quan đến thế giới này, nhưng giọng ông lại rất khàn, làm sao có thể thật sự không liên quan?
Theo những gì vị tổ tiên kia của ông nói, từ suy luận và suy đoán thì mỗi một hạt phấn hoa sẽ tương ứng với một anh linh, là hạt linh cuối cùng mà họ để lại.
"Năm đó trời đất thay đổi kịch liệt, không còn thích hợp để tiếp tục tiến hóa, con đường đứt đoạn, nhưng cũng làm lộ ra hạt linh, lan truyền một loại cảm xúc nào đó. Cho nên, dù là người kia hay là Tam Thiên Đế thì cũng đều cảm nhận được, chỉ khi đạt tới trình độ đó thì mới cảm nhận được, và vì cảm nhận được nên họ mới tức giận ra tay!"
Vũ Thượng nói rất từ tốn, kể ra tất cả những gì vị tổ tiên kia biết được và suy đoán.
Vị kia, và cả Tam Thiên Đế, có lẽ đều từng ra tay.
"Cho nên mới có một kiếm xé toạc bầu trời, làm lộ ra một lỗ hổng lớn, cộng với sự tấn công mạnh mẽ của Tam Thiên Đế. Họ khuấy động năm tháng, cũng lật tung bụi bặm, làm cho thứ đồ vật được lòng đất và thế giới cất giấu kia xuất hiện, hạt linh trôi lơ lửng khắp trời, đó là “Nhân” trong quá khứ, và cũng là “Quả” của ngày hôm nay.”
Sở Phong thực sự chấn động, hắn đã nghe được những gì? Hắn đã biết được nguồn gốc tiến hóa của con đường phấn hoa, biết được nguồn gốc thực sự?!
Con đường này không phải do ai tạo ra, tự nó đã tồn tại, tự nó đã ở đây, có người khuấy động năm tháng, khuấy động bụi trần, làm lộ ra linh tính, cho nên mới xuất hiện con đường này?
"Tiền bối, ông xác định... là như vậy sao? Tại sao ta lại có cảm giác hơi mụ mị, còn thần thoại hơn cả thần thoại?" Sở Phong quả thật có rất nhiều chỗ khó hiểu.
Còn Tử Loan và Quân Đà bên cạnh đã ngây người từ lâu, bọn họ cũng đi trên con đường tiến hóa phấn hoa, nhưng ai lại để ý đến nguồn gốc?
Mãi cho đến hôm nay, lần đầu tiên họ mới được biết, bới ngược về quá khứ chính là nguồn gốc như thế, thật là quá kỳ diệu và đầy kinh ngạc.
Vũ Thượng gật đầu, nói: "Quả thực là hơi quá chủ quan, nhưng ta cảm thấy phần lớn đều rất chân thật, rất đáng tin, hẳn là trên đời có tồn tại gì đó, sau đó vị kia cùng Tam Thiên Đế khuấy động năm tháng, làm chúng lại xuất hiện."
Vũ Thượng cảm thấy khả năng của việc mỗi một anh linh tương ứng với một hạt linh, là sản phẩm cuối cùng mà anh linh để lại là không quá chân thật, chẳng qua vị tổ tiên kia đang phác họa ra những suy nghĩ bi tráng trong lòng mình thôi. Mặc dù quá khứ quả thật rất đau buồn, nhưng chưa chắc đây đã là sự thật của nguồn gốc con đường tiến hóa phấn hoa.
Tuy nhiên, thế giới này tuyệt đối có bí mật, chư thiên chắc chắn có điều gì đó cất giấu từ rất xa xưa, hiện ra thông qua con đường phấn hoa, toát ra một loại ánh sáng tâm linh nào đó.
"Bằng không thì vì sao Chủ Tế Giả lại xuất hiện, vì sao quỷ dị và bất tường lại cố chấp đến thế, lúc nào cũng ở đó dây dưa, từ kỷ nguyên này đến kỷ nguyên khác? Rốt cuộc chúng muốn làm gì, đang tìm cái gì?"
Giọng Vũ Thượng rất trầm, cũng rất nặng nề.
Trên đời này có những bí mật lớn không thể nào tưởng tượng nổi, ở thời đại cổ xưa đó không biết đã để lại thứ gì mà vẫn có người đang tìm kiếm.
Và sự thật về đại tế là như thế nào? đến bây giờ vẫn không ai biết.
Phấn hoa không thể tiến hóa ở thế giới này, nó xuất hiện sau khi con đường bị đứt, lộ ra linh tính. Mặc dù nó bám theo những vật chất khác, sẽ gây ra tai họa ngầm, nhưng không thể phủ nhận rằng con đường này có thể đã tiết lộ điều gì đó.
Sở Phong nói: "Ta tin vào suy đoán này, các hạt linh không nhất thiết là do các anh linh để lại, nhưng đúng là chúng được tích lũy và cất giữ trong lòng đất, lơ lửng trong thế giới này, chiếu rọi vào trong phấn hoa và hiện đang được chúng ta sử dụng, thúc đẩy quá trình tiến hóa của chúng ta, mở ra một con đường hoàn toàn mới."
Vũ Thượng gật đầu, những chuyện liên quan đã diễn ra trong quá khứ cách bọn họ rất lâu, thế nên ông không muốn nhiều lời, bởi nhiều lời cũng không mang lại ý nghĩa gì. Cảnh giới của bọn họ vẫn còn kém xa, suy đoán và lý giải được thì cũng làm được gì đâu?
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá