Thánh Khư

Chương 3305: Tổ thượng họ Diệp (1)

“Ta nói ngay mà, hậu duệ của Thiên Đế sao có thể kém như vậy!” Đôi mắt của Cẩu Hoàng đỏ hoe, vừa giận vừa buồn, sau đó nhìn chằm chằm người của Nguyên tộc.
Mà trong hư không, sáu bóng người như tia chớp màu đen khiêng quan tài, làm chấn động đám Tiên Vương vực ngoại trên bầu trời.
“Các ngươi chán sống hết rồi sao?” Cẩu Hoàng gầm lên, lúc này nó thật sự tự trách, sao có thể để hậu duệ của Thiên Đế rơi vào tình cảnh như vậy chứ?
“Các ngươi có biết tổ thượng của bọn họ là ai không?” Nó gầm lên, phát tiết giận dữ và bất mãn ở trong lòng.
Tam Thiên Đế sáng chói cỡ nào, chiếu rọi muôn đời, sau khi chiến đấu với ngọn nguồn quỷ dị thì đám người Thiên Đình giải tán, ngay cả đời sau cũng rơi vào tình cảnh thê lương như vậy?
Cẩu Hoàng đã già, nghĩ đến sự hào hùng năm đó, nghĩ đến ngày tháng hành khúc xao động, bọn họ quét ngang Chư Thiên, lại nghĩ đến kết cục cuối cùng của Tam Thiên Đế và đám lão huynh đệ bọn họ, nó lập tức rít gào liên tục.
“Đạo hữu bớt giận, tiểu bối trong tộc không biết trời cao đất dày, muốn thăm dò Đế pháp nên đã làm ra chuyện sai sót, xin lượng thứ cho...”
Trên bầu trời, cự đầu Nguyên tộc từng vươn bàn tay to màu tím vàng ra, rõ ràng là một Tiên Vương chân chính, bây giờ lại hạ thấp tư thế, thì thầm nhẹ giọng ở nơi này.
“Cút đi thằng kia!” Cẩu Hoàng lập tức tức giận.
Huyết mạch của Vũ Thượng rơi vào tình cảnh nào rồi? Còn mơ được khoan dung à!
Cạch!
Trong phút chốc, quan tài đồng run rẩy kịch liệt, tấm quan tài khổng lồ bay lên, lao thẳng ra khỏi bầu trời, bộc phát ra ánh sáng chói mắt và lạnh lẽo.
Đây là Đế quan!
Lần trước, lúc đại chiến Hồn Hà, nó đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn hiện ra bóng dáng của một trong Tam Thiên Đế, tham gia vào trận đại chiến có một không hai đó, hơn nữa còn hiến tế.
Cuối cùng, bóng của Đế biến mất, nhưng quan tài vẫn còn, Cẩu Hoàng và xác thối, còn có nam tử đầu trọc cưỡi quan tài rời đi.
Hiện tại, Cẩu Hoàng tức giận, nó cảm thấy đám Tước Tộc tứ kiếp, Nguyên tộc thấy nó già nua, khí huyết khô cạn, sẽ chết trong năm tháng, bởi vậy bất kính với Thiên Đế, làm nhục đời sau.
Vì vậy, nó trực tiếp không màn đến cái giá hiến tế quan tài.
Quan tài này vừa xuất hiện, tất cả Chân Tiên và sinh linh Cứu Cực đều có sắc mặt tái nhợt, run rẩy, rất nhiều người ngã xuống mặt đất, hoàn toàn không chịu đựng được.
Dù là Tiên Vương của vực ngoại cũng đều thiếu huyết sắc, dường như muốn nghe ngóng rồi chuồn, nhưng cơ thể lại không chịu sự khống chế của bọn họ.
Ký ức của mấy cổ lão, mấy truyền thuyết huy hoàng trực tiếp hiện lên trong lòng của bọn họ.
Tương truyền, quan tài này thành tựu Thiên Đế, tạo ra người vô địch cho thế gian, là vật thành Đạo.
Dù kỷ nguyên thay đổi, năm tháng trôi qua, sinh vật tiến hóa tầng Chân Tiên trở lên sẽ không ai không biết Thiên Đế này, nghĩ đến uy danh vô địch đó, sao không sợ hãi cho được?
Thậm chí có lời đồn đại, ông luôn nằm trong Đế quan dưỡng thương!
Một khi ông tái hiện thế gian thì có thể giết chết sinh vật chí cao!
Cường giả như thế nào mới có thể giết chí cao, chỉ có cuối chí cao, đi đến cực điểm của tầng đó!
Bởi vậy, lúc tấm quan tài bằng đồng xông thẳng lên trời, Tước Tộc tứ kiếp quyết đoán chạy thoát, tránh đợt sóng xung kích lần này, không muốn quay đầu trở lại, chứ đừng nói là lần nữa chủ động gây họa.
Tiên Vương của Nguyên tộc cũng tránh đi, hắn không dám đối chiến với tấm quan tài bằng đồng xanh đó.
Cẩu Hoàng giận dữ: “Ngươi dám chạy? Ta không tin ngươi có thể rời khỏi Chư Thiên, không cho bổn Hoàng đập nát, hôm nay lên trời xuống đất cũng phải đuổi giết ngươi!”
Mọi người không nói gì, chủ này quá cường thế rồi, người khác muốn tránh cũng không được.
Chỉ là, suy nghĩ kỹ lại chút ân oán bên trong cùng với lai lịch của Cẩu Hoàng, mọi người cũng thừa nhận nó quả thật có sức mạnh.
Chỉ là, chung quy nó cũng đã già rồi, suy yếu rồi, rất có khả năng sắp chết, mọi người cho rằng tâm nó dũng mãnh, nhưng chưa chắc có thể hành động được.
Nằm ngoài dự liệu, Tiên Vương của Nguyên tộc không tránh né mà đứng ngay tại chỗ, tỉnh táo mở miệng, nói: “Nguyên tộc quả thật có người làm chuyện sai, bất kính với Thiên Đế quá khứ vạn cổ hào quang sáng chói đó, mấy người của tộc ta sẽ mặc cho đời sau Thiên Đế trách phạt, còn ta cũng là quản giáo không nghiêm, lúc này cũng xin nhận tội.”
Sau đó, hắn vô cùng quả quyết, tự trảm một tay, máu Tiên Vương chói mắt, phóng thích ra sức mạnh to lớn mênh mông, nhưng lại nhanh chóng thu liễm.
Một cánh tay rơi xuống, hướng về phía trần gian, hắn lại dứt khoát đưa một tay lên.
Ngay cả Cẩu Hoàng và xác thối đều ngây ra, hơi bất ngờ.
Nhưng rất nhanh, Cẩu Hoàng khó chịu, lạnh giọng nói: “Ngươi đây là lấy lùi làm tiến à, cho ai xem vậy, đang tỏ vẻ các ngươi coi trọng sao? Quá dối trá!”
Nó cũng dứt khoát, thò ra một móng vuốt lớn, nắm lấy tấm quan tài đồng xanh, trực tiếp dựng lên, nói: “Đã nói rồi, ta tự nện thì sẽ tự nện!”
Bịch!
Nó đập tấm quan tài xuống cánh tay của Tiên Vương, huyết quang văng khắp nơi, lại bốc cháy, một kích thành tro!
“Đừng giả bộ nhận tội, các người như thế nào, bổn Hoàng rất rõ đấy!” Cẩu Hoàng lạnh giọng quát.
Sau đó, nó nhìn xuống phía dưới, không thèm để ý đến Tiên Vương Nguyên tộc nữa, mà nhìn chằm chằm vào thủ phạm, sinh linh cấp Đại Vũ hôi thối Nguyên Thành cùng với Cứu Cực già Nguyên Luân.
Lúc này, Vũ Thượng rung động, không nói nên lời, Tiên Vương đều bị thú lớn màu đen này đập nát một cánh tay?
Đây là đang xả giận cho ông, đòi lời giải thích sao? Vũ Thượng lập tức đỏ mắt, giọt nước mắt già suýt chút nữa thì chảy xuống.
Yêu Yêu vọt đến đầu tiên, nàng hơi run rẩy: “Huyền Tổ?”
“Đứa trẻ ngoan… ngươi là Yêu Yêu?” Vũ Thượng kích động, vui sướng, thương cảm, cơ thể đều phát run, không ngờ lúc tuổi già thê lương lại gặp được hậu duệ, máu Thiên Đế không tuyệt, cho dù ông chết đi thì cũng yên lòng rồi.
Sở Phong thật lòng cảm thấy vui cho bọn họ, hắn lặng lẽ đứng bên cạnh, âm thầm cầm bình đá đề phòng, hắn sợ có người chó cùng rứt giậu ra tay.
“Tốt, tốt, tốt, thì ra đứa trẻ ngươi cũng là hậu duệ của Thiên Đế!”
Cẩu Hoàng gầm nhẹ, xác thối thì trực tiếp xông qua, sát khí trên mặt thu liễm lại, hiếm khi lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Cố nhân có hậu duệ, ta rất vui mừng, buông được tâm sự rồi!” Xác thối thở dài.
“Các ngươi đều lăn hết qua đây cho ta!” Cẩu Hoàng tức giận, thò ra móng vuốt chó lớn, tuy lông mao đều đã rụng sạch nhưng móng vuốt vẫn rất sắc bén, phụt hai tiếng, Đại Vũ hôi thối của Nguyên tộc và Cứu Cực già đều bị đưa đến trước mặt xuyên qua móng vuốt chó lớn!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá