Thánh Khư

Chương 3213: Nơi đâu có trái tim, nơi đó có vực sâu (3)

"Đã cách nhiều năm, rốt cuộc Đại Tà Linh lại xuất hiện, không có gì để nói, giết nó!" Một vài nơi trên Dương Gian có sinh linh cổ xưa nói nhỏ.
Cường giả Phật tộc động tác rất nhanh, một bước bước ra khiến núi sông đảo ngược, vượt qua thiên địa, xuyên qua vô tận hư không, đi tới giới bích.
"Tới đi, giết chân thân của ta, lấp đầy vực sâu Đọa Lạc!” Sinh vật kia mở miệng.
Hai nửa thân thể máu me phát ra ánh sáng, có tiếng xích sắt vang lên leng keng, nếu nhìn kỹ có thể thấy hắn ta đang bị trói, thân thể nứt toác bị trói chặt trước vực sâu.
Trong vực sâu, bóng hình mơ hồ tạo thành từ phù văn đang cười, răng rất trắng, thế nhưng lại mang đến cảm giác kinh dị. Quanh người gã đều là ký hiệu, gã đang thì thầm, lập tức khiến vô số Tiến Hóa Giả các nơi Dương Gian lại đau đầu như muốn nứt ra, không khác gì bị Đọa Lạc Chân Tiên tấn công.
May mà cường giả Phật tộc đến, tấm cà sa phất về phía trước, bao trùm qua, ngăn trở tất cả đạo văn hắc ám, trấn áp sinh vật này.
Thoáng chốc, âm thanh thì thầm biến mất, gợn sóng đáng sợ đang ăn mòn đông đảo Tiến Hóa Giả cũng tan đi.
Cà sa được tạo thành từ ký hiệu vàng óng, bao trùm trên vực sâu, ánh sáng thần thánh chiếu rọi như đang tinh lọc mọi thứ.
“Không ngờ đã khai chiến!”
Trong cung điện Chu tộc ở Dương Gian, lão Cổ thở dài, không ngờ hôm nay sẽ phát triển đến một bước này.
Sở Phong cũng động dung, thế cục biến hóa quá nhanh, vượt quá sức tưởng tượng. Đọa Lạc Tiên Vương tộc tới, một người có hai bộ mặt, khơi gợi cho sinh linh Cứu Cực Dương Gian ra tay.
Ầm!
Một vệt ánh sáng chói mắt nở rộ, tấm cà sa bỗng chốc bùng cháy rồi hóa thành tro tàn, bị một ngọn lửa màu đen thiêu huỷ.
Chuyện này đã vượt ra ngoài dự đoán của mọi người, chỉ mới giao thủ thôi mà đã có kết quả rồi sao?
Sau đó, từ vực sâu tỏa ra ngọn lửa hừng hực đen tuyền, quỷ dị mà khiếp người, trực tiếp nuốt chửng cường giả Cứu Cực của Phật tộc.
Cường giả Phật tộc gầm nhẹ nhưng không thể tránh ra, khắp người bị bao phủ bởi lửa đen, chìm trong vực sâu, nháy mắt đã không thấy tăm hơi đâu nữa.
Dương Gian nghẹn ngào!
Đây chính là sinh vật đạt đến cảnh giới cao tột cùng, là cường giả tuyệt thế xưa nay khó gặp, vậy mà chỉ mới giao thủ đã thất bại và diệt vong rồi?!
Thiên địa tối sầm, mặt trời, trăng, sao đều không thấy nữa. Dương Gian hoàn toàn u ám, một sinh linh Cứu Cực đã bị nuốt chửng, Đọa Lạc Chân Tiên kia đáng sợ cỡ nào?
Thậm chí rất nhiều người chấn động trong lòng, hoài nghi rằng đây có phải là Đọa Lạc Chân Tiên không? Không phải là Đọa Lạc Tiên Vương đấy chứ!
Đúng lúc này, lỗ thủng lớn trên bầu trời dần dần khép kín, đèn Luân Hồi, chùy Hỗn Độn và kính Vạn Kiếp đều biến mất.
Tế địa cũng biến mất không thấy đâu!
Một giọng nói đang dần đi xa và tan đi trong gió: “Cầu sống trong chỗ chết, cơ hội sống mong manh.”
Chủ Tế Giả và sinh vật đứng sau ba món vũ khí đều đồng thời rút đi!
Trước mắt mọi người là khoảng không mờ mịt, tựa như mọi chuyện cần thiết đều đến cùng một lúc.
Mọi người không thấy rõ phương hướng, ngay cả sinh linh Cứu Cực cũng cảm thấy hoang mang, trong lòng sợ hãi, tiếp theo phải làm thế nào?
“Trái tim chỗ nào, vực sâu chỗ đó, xin hãy đến giết!” Cường giả Đọa Lạc ở giới bích lại mở miệng.
Nhưng các nơi trên Dương Gian, cường giả các tộc đều cẩn thận, vẻ mặt nghiêm túc.
Ai có thể giết hắn ta? Cao thủ Phật tộc đã rất mạnh rồi, vậy mà chỉ một chớp mắt đã bị nuốt lấy, thật khiến người khác cảm thấy không hít thở nổi.
“Lê tộc ta không sợ!" Lão quái vật Lê tộc nổi giận, lúc trước ông ta cũng là người có tính tình kém nhất.
Có điều, lúc này, ở phía Ung Châu dâng lên từng trận mưa ánh sáng dữ dội, có người đã ra tay trước.
"Vũ Hoàng?!" Ai đó thốt lên.
Giờ phút này, cho dù thân ở Chu tộc, sắc mặt Sở Phong cũng không kìm được mà thay đổi. Xuyên thấu qua bức tường trong suốt của Chu tộc, hắn nhìn bóng dáng mạnh mẽ trong cơn mưa ánh sáng kia.
Đương nhiên Sở Phong biết người nọ, chính là người mà hình như kiếp trước Tần Lạc âm yêu thích.
Hắn ta là cường giả Cứu Cực? Sở Phong thay đổi sắc mặt, cứ tưởng hắn ta chỉ là sinh vật cấp độ Chuẩn Cứu Cực, thật không ngờ cường giả nổi lên sau Võ Phong Tử cùng Lê Đà này đã ở trên đỉnh cao nhất Dương Gian.
Thảo nào trong trận đại chiến ở chiến trường tam phương, hắn ta đã nhanh chóng đánh tan bá chủ Chiêm Châu Nam bộ, khí tức trùm khắp sơn hà, muốn thống nhất Dương Gian.
Lúc này, trên một ngọn núi ở Dương Gian, một nữ tử phong thái tuyệt thế nhìn lên bầu trời phía xa, thấy được Vũ Hoàng chí cường bay vượt qua không gian.
Nàng chính là Tần Lạc âm, hôm nay xảy ra sự kiện lớn nhường này, nàng ở Dương Gian đương nhiên cũng có cảm ứng.
"Vũ Hoàng có thể đánh giết cường giả Đọa Lạc Tiên Vương tộc ư?!” Một vài nơi trên Dương Gian, có người đang thì thầm.
“Không giết được thì làm sao thống nhất Dương Gian? Hắn lập chí muốn thành Thiên Đế Giả mà!” Có lão quái vật mở miệng.
Nhưng cũng có người lắc đầu, nói: "Vũ Hoàng rất mạnh, điều này đương nhiên không cần nói nhiều, nhưng chi mạch Ung Châu muốn thống nhất Dương Gian thì chưa chắc cuối cùng Vũ Hoàng sẽ xưng tôn, nội tình của chi mạch này sâu không lường được!”
Vũ Hoàng xông lên, hàng tỉ tia sáng thần vung ra, rơi xuống thành cơn mưa ánh sáng, thần thánh vô song, chiếu sáng hơn phân nửa bầu trời, giống như thoát xác thành tiên, rọi khắp thế gian.
Hắn ta xuyên qua hỗn độn, hướng đến lỗ thủng giới bích.
Lão Cổ nhịn không được, nói: "Hôm nay vốn là thời điểm hai huynh đệ ta tỏa ánh hào quang, không ngờ lại xảy ra việc lớn như này, ta cảm giác danh tiếng của mình đều bị người khác cướp sạch."
Lão Cổ không phục, đứng đó nói tiếp: “Có phải chúng ta cũng nên làm chuyện lớn?!”
Sở Phong không nói gì, so với ông ta thì trầm ổn hơn nhiều.
Ngay cả Hồn Hà hắn cũng xông qua rồi, mặc dù thế gian không biết đến uy danh của hắn, nhưng hắn lại rất có niềm tin.
Có điều, không biết vì sao, lúc này trong lòng hắn cũng thấp thỏm không yên.
Là có chuyện gì sắp xảy ra, sắp thay đổi dữ dội ư? Sở Phong rất nghi ngờ điểm này.
“Lạ thật, tình huống gì thế này? Ta luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra, rất quan trọng!" Quái Long mở miệng, mặt mũi đầy vẻ nghiêm trọng và sợ hãi, thậm chí da đầu gã còn tê rần hết cả lên.
Lão Cổ cũng đột nhiên ngẩng đầu, ông ta cảm thấy da đầu muốn nổ tung, rốt cuộc sắp có biến cố cỡ nào xảy ra?!
Thậm chí một vài lão quái vật Chu tộc cũng kinh hoảng, trong lòng bất an vô cùng.
Trong lúc đó, Vũ Hoàng đã xông đến chỗ giới bích, hàng tỉ hạt mưa ánh sáng tung bay, thần thánh đến cực hạn. Hắn ta mạnh vô cùng, dưới chân là phù văn đại đạo sáng chói, giống như Thiên Đế giáng thế!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá