Thánh Khư

Chương 3564: Nữ Đế hóa thành ánh sáng đi xa (3)

Cho đến ngày hôm đó, ca ca nàng bị cưỡng ép bắt đi, nàng khóc lóc, la hét và đuổi theo, ngay cả đôi giày rách nát của nàng cũng bị rơi mất khi đang chạy, nàng cầu xin những người đó hãy trả lại ca ca cho nàng nhưng bọn chúng không để ý tới, cuối cùng chúng mất hết kiên nhẫn mà đá nàng bên vệ đường khiến đầu nàng vỡ ra, chảy máu, nàng thật bất lực và đáng thương, cuối cùng nàng buồn bã cầu xin những người đó hãy đưa nàng đi cùng ca ca, đi đâu cũng được.
Lúc đó, ca ca nàng rơi nước mắt, yêu cầu bọn chúng đừng làm tổn thương muội muội của hắn, đừng mang nàng đi.
Cũng chính ngày hôm đó, nàng biết rằng, ca ca nàng có một loại thể chất khó lường, hình như là -- Thánh Thể, những kẻ đó muốn bắt ca ca nàng đi để tiến hành nghi thức huyết tế.
Và cũng chính ngày đó, nàng biết được mình đang ở trong thân xác phàm trần, thậm chí còn không bằng người thường, vì nàng và ca ca đã phải chịu lánh và đói trong thời gian dài, ngoại trừ một đôi mắt to và sáng thì thân thể vô cùng gầy yếu.
Đêm đó, nàng một mình sợ hãi trốn ở góc đường, đối mặt với bóng tối, thân thể nhỏ bé của nàng co ro lại, nghĩ đến ca ca, nước mắt lưng tròng, trong lòng nàng dâng lên nỗi sợ hãi, nàng nhung nhớ huynh ấy và muốn huynh ấy quay lại với nàng.
Tuy nhiên, lần chia tay đó là lần vĩnh biệt, người ca ca chỉ lớn hơn nàng vài tuổi đã bị người ta dùng làm vật hiến tế và chảy máu đến chết.
Nàng đã chờ đợi rất nhiều ngày, từ năm này qua năm khác, đợi ở nơi mà năm xưa hai người bị tách ra và trông mong hắn trở về, nhưng nàng chưa bao giờ đợi được sự trở lại của ca ca mình.
Trên người nàng chỉ có một chiếc mặt nạ nhăn nhó bị vỡ, nó mang theo bi thương, mang theo nước mắt mà mỉm cười, nó được ca ca nàng nhặt được năm xưa, ngoại trừ có một chiếc thuyền giấy gấp lại và nhàu nát thì chiếc mặt nạ là món đồ chơi tử tế duy nhất mà hai huynh muội bọn họ có, nàng rất trân trọng nó và không bao giờ rời xa nó.
Để sinh tồn, nàng ăn rễ cỏ, khi làm ăn mày nàng đứng cạnh một ông lão bán bánh bao không nhân nhìn trơ mắt và nuốt nước bọt…không ai biết được nỗi buồn và sự đau khổ mà Nữ Đế đã trải qua khi còn trẻ, nếu không phải nàng kiên định tột cùng, nhất định phải đợi ca ca quay về, nàng sở hữu ý chí mà người thường không thể tưởng tượng được thì sớm đã chết ở ven đường từ lâu, mà còn là chết lúc còn rất nhỏ tuổi.
Khi lớn lên, tâm trí nàng dần mở rộng và nàng trở nên thông minh hơn, tình cảnh của nàng dần được cải thiện nhờ sự nỗ lực của chính mình, thậm chí nàng còn đạt được một đoạn khẩu quyết tu hành từ trong miệng của lão tu sĩ bị bệnh nặng sắp chết nằm ven đường, và bước đầu có cơ hội để thay đổi vận mệnh của bản thân.
Đây chỉ là một Pháp đơn sơ nhưng nàng lại nghĩ ra một ý nghĩa khác, từ đó nàng dấn thân vào con đường tu hành, nàng không có căn cơ cốt lõi vững chắc, cũng không có thể chất đặc biệt, những thần thể trong truyền thuyết kia như Vũ Hóa Thể, Bá Thể, Đạo Thai, vân vân. quá xa với đối với nàng, nhưng nàng chưa bao giờ cảm thấy mình thua kém người khác, nàng luôn có thể từ trong những Pháp bình thường hiểu được những điều khác biệt.
Trên con đường này, nàng tự mình lần mò về phía trước, theo thực lực dần tăng lên, nàng không ngừng thu thập các loại Pháp quyết tu hành, đọc qua một lượng lớn điển tịch chưa hoàn chỉnh, vân vân., nàng từng bước hoàn thiện Pháp của bản thân.
Cũng trong thời kỳ đó, nàng truy tìm và biết được kẻ đã bắt ca ca của nàng đến từ Vũ Hóa Hoàng Triều, nàng nhớ hoàng triều này được cho là triều đại hùng mạnh nhất có thể cai trị thế giới lúc bấy giờ.
Về sau, Nữ Đế bắt đầu nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn, trấn áp tất cả đối thủ trong cùng cảnh giới, dùng Phàm Thể của mình đánh bại mọi kẻ địch, Bá Thể, Vũ Hóa Thể, Thần Thể, Đạo Thai, đều không thể chống lại nổi Phàm Thể của nàng!
Một nữ tử áo trắng trẻ tuổi trong thời gian ngắn nhất đã quật khởi, soi sáng cả thời đại, về sau càng khiến người đời kinh ngạc đến vạn cổ, vô số người thán phục và bái phục.
Không ai biết rằng, Nữ Đế tu luyện không phải vì để trường sinh, mà chỉ là để đợi ca ca của nàng xuất hiện, quay trở lại.
Lòng nàng có chấp niệm, ca ca trong ký ức của nàng chưa bao giờ biến mất, nàng đã vẽ lên vô số chân dung về hắn, cùng nàng lớn lên từ thiếu niên cho đến thanh niên.
Sau đó, Nữ Đế dùng một chưởng tiêu diệt Vũ Hóa Hoàng Triều, rồi lật tay dùng một chưởng khác đánh vào cấm khu sinh mệnh, họa địa vi lao, chỉ với một ý niệm: Không vì thành tiên, chỉ để chờ đợi người quay trở lại hồng trần này!
Tuy mạnh mẽ như vậy, rực rỡ trong nhân gian như vậy, nhưng điều nàng trân trọng và khó quên nhất chính là khoảng thời gian tuổi thơ, Đạo Quả của nàng biến thành một cô bé nhỏ, giống hệt như khi còn bé, quần áo rách rưới, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu và đôi mắt to sáng, lang thang một mình trong hồng trần, chỉ để đợi người đó liếc nhìn liền có thể nhận ra nàng.

Trong mưa ánh sáng rực rỡ, Nữ Đế nhìn thân thể vỡ vụn, nữ tử bất bại cuối cùng hôm nay cũng đi đến phần cuối của sinh mệnh.
Từ một thân xác phàm trần bước vào con đường tu hành, nàng chỉ có thể chất bình thường nhất nhưng lại khiến tất cả các Bá Thể, Thần Thể, Đạo Thai, vân vân. trong truyền thuyết đều phải phai mờ ở trước mặt nàng, nàng đã quật khởi từ khởi đầu khiêm tốn và trở thành Nữ Đế gây chấn động cổ kim, phong hoa tuyệt thế, hào quang vĩnh viễn chiếu rọi nhân gian.
Hôm này, nàng kết thúc trong cơn mưa nhẹ tuyệt đẹp, nhất đại Nữ Đế qua đời!
Vào giây phút cuối cùng, mọi người trên thế giới nhìn thấy trong cơ thể tan rã của nàng có một thế giới rộng lớn thực sự cũng bị cắt ra, nơi đó có ánh sáng dịu nhẹ bầu bạn với hai người, một thiếu niên nắm tay một cô bé yếu đuối, tuy hai người mặc quần áo rách rưới những tại tắm mình trong cơn mưa ánh sáng chói chang, cười đùa ở đó, và rồi quay lưng về phía mọi người và dần dần đi xa…
Trong cơn mưa ánh sáng xán lạn, chàng thiếu niên kéo cô bé yếu ớt đi xa, bóng dáng của họ biến mất, từ đó hậu nhân không ai còn nhìn thấy họ nữa.
Các thể giới, các dị tượng đều sụp đổ.
Vũ trụ Đại Thiên dường như đột nhiên trở nên tối tăm, trong lòng vô số người nghẹn ngào, lặng lẽ rơi nước mắt.
Toàn bộ thế gian đều mất đi hào quang, tử khí âm u, tia sáng cuối cùng trong lòng mọi người đã bị cực sâu nuốt chửng, chán nản tới cực điểm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá