Thánh Khư

Chương 3270: Muôn người chú ý không thể tránh (1)

Cửu Đạo Nhất không tin, vị kia rõ ràng làm sống lại rất nhiều người, để cho những người đó đều tái hiện thế gian, sao ngay cả con ruột của cũng chết rồi?!
Trước mắt Cửu Đạo Nhất biến thành màu đen, hai lỗ tai nổ vang, ông cảm giác không ổn lắm, nếu ngay cả người thân của vị đó cũng chết rồi, như vậy những người năm đó đâu, có phải cũng không thể sống hay không?!
Mấu chốt nhất chính là, chẳng lẽ là bản thân vị đó... cũng xảy ra vấn đề?
“Thiên đế xuất kích, hãy hỗ trợ cho ta!” Sở Phong kêu, lần nữa đồng thời gọi Cẩu Hoàng, xác thối, Cửu Đạo Nhất.
Sau đó, hắn không quan tâm, nhích người, bay về phía chiến trường hai giới, xé rách trời cao!
“Hỗ trợ vì Thiên đế xuất kích đi!”
Tốc độ của Sở Phong quá nhanh, trực tiếp áp sát chiến trường hai giới!
Hắn như đạp trên dòng sông thời gian, dưới chân đều là hạt thời gian, tiên vụ mờ mịt, thân thể tấn mãnh như một luồng lôi đình sáng chói, xé rách trời cao.
Có thể nhìn thấy, dưới lòng bàn chân hắn, ký hiệu thần bí lập loè, đạo văn đan xen.
Xung quanh càng giống như có mười hai cánh vỗ, như côn bằng giương cánh, bay vút lên chín tầng trời, nhìn xuống dương gian, trong thời gian ngắn đã nhanh chóng đến được chiến trường!
Đương nhiên, đây không phải cánh côn bằng chân thực, sớm đã bị Sở Phong luyện hóa, mười hai cánh phù văn quy nhất, quy hư, trong một ý niệm là có thể hiện ra các vị trí trên cơ thể.
Hiện tại, phù văn dưới lòng bàn chân hắn làm cho hắn như điện như ánh sáng, như trời cao xuyên qua lịch sử, chạy băng băng trong năm tháng.
Mười hai cánh lúc này là dị tượng, đạo pháp tự nhiên, ráng lành nở rộ, hiện ra bên ngoài cơ thể, điểm xuyết xung quanh thân thể hắn, trở thành lớp nền thần thánh mà sắp siêu nhiên, hóa thành bối cảnh.
Điều này quá kinh người, trong quá khứ hắn cần mượn trường vực hoành độ hư không, mà bây giờ năng lực hắn bày ra khiến đại năng đều phải thất sắc, tốc độ ấy vượt qua cực hạn, có thể nhanh chóng từ một châu chạy tới châu kế tiếp.
Sở Phong lĩnh ngộ được, lúc tốc độ phá vỡ một điểm giới hạn, như vậy hạt thời gian dày đặc sẽ hiện ra, thêm vào người, làm hắn không minh mà cường đại và thần thánh, cho nên từ một chỗ dương gian có thể nhanh chóng chạy tới vách tường ranh giới biên hoang.
Trên đường, hắn chửi chó mấy lần, vì kích thích Cẩu Hoàng hắn cũng bất chấp.
“Chó à, còn sống thì lên tiếng đi!”
“Gâu, là ngươi, oắt con, bản hoàng nuốt sống ngươi!”
Cẩu Hoàng dù là già yếu, nghễnh ngãng, căn cơ nguyên khí đại thương, nhưng cuối cùng vẫn biết hắn là ai, dù sao bị người ta quán tưởng trong lòng, bị người ta nhớ thương và nhắc tới, loại sinh vật kỷ nguyên cổ thông linh như nó sao có thể không có cảm giác?
Nó bị chọc tức, hận không thể trực tiếp nhét Sở Phong vào kẽ răng!
Nhưng cuối cùng hai bên đạt thành nhất trí, chủ yếu là Cẩu Hoàng đã thỏa hiệp, bởi vì nó kinh sợ hiểu được, người trẻ tuổi này hư hư thực thực đã tham gia Hồn Hà đại chiến, từng cùng công kích tế địa, không chỉ cùng một trận doanh với nó mà còn có lai lịch “sâu không lường được” .
Đương nhiên, loại sâu không lường được này là Sở Phong cố ý dùng “chôn” nó, nếu không hắn sợ con chó này trở mặt không biết người, thậm chí cướp đoạt đám bảo vật bình đá của hắn.
Cách xa hàng tỉ dặm, vượt qua bên ngoài hư không dương gian, sắc mặt xác thối bên cạnh Cẩu Hoàng biến thành màu đen, hắn như bị sét đánh, thiếu niên không đáng tin này hư hư thực thực có quan hệ huyết mạch với hắn? Quá cmn không đáng tin!
Tiểu quái vật họ Sở kia là cha hờ của hồn quang hắn phân hoá ra?
Sau khi Cẩu Hoàng hiểu rõ, trực tiếp há hốc mồm, dùng một móng vuốt lớn khoác lên đầu vai xác thối, cười đến không có ý tốt, cười đến tươi đẹp xán lạn, đồng thời la hét: Ngươi có cha rồi!
Xác thối suýt thì nổ tung tại chỗ!
Đúng lúc này, Sở Phong gọi xác thối: “Tránh cho giết quen, chúng ta tính riêng ra!”
“Giết quen?!” Mặt xác thối trước đen sau xanh, thật sự muốn giết người, ta và ngươi quen chắc? Hứ, tránh giết quen, đây là cho rằng ta và ngươi cũng có quan hệ huyết thống rồi, ngươi cũng muốn làm cha ta? Không phải cha của phân hồn đơn giản như vậy?!
Xác thối thật sự muốn quét ngang thiên hạ, hàng tỉ sợi thần quang ngút trời, lúc này quả thực rung chuyển Chư Thiên.
Sở Phong giải thích, tiến hành các loại kể lể không rõ không ràng, nói trên trời dưới đất, tạm thời lắng lại lửa giận của một người một chó ở vực ngoại, miễn cưỡng đáp ứng thời khắc mấu chốt giữ cho hắn một mạng, nhưng, rất không tình nguyện!
Rất nhanh, Sở Phong cũng lần nữa bắt được liên lạc với Cửu Đạo Nhất, cảm giác được sự bi thương của danh sách sinh vật.
Sở Phong không nhiều lời, chỉ nhắn lại, chuyến này hắn có thể một đi không trở lại, xin Cửu Đạo Nhất “chiếu cố”.
Một tia chớp xẹt qua chân trời, làm bầu trời cũng rạn nứt, lao xuống chiến trường hai giới, ầm một tiếng đập xuống mặt đất, bốc lên mây hình nấm màu vàng đáng sợ, giống như vũ khí của khoa học kỹ thuật văn minh hung mãnh nở rộ.
Sở Phong tới mang theo lôi điện và ánh lửa, còn có năng lượng phóng xạ mãnh liệt xông đến chiến trường hai giới, hắn sợ Yêu Yêu xảy ra chuyện, cho nên không giảm tốc độ, điên cuồng chạy tới.
Đây là nơi nào? Vùng đất hai giới đối chiến, có Chân Tiên tọa trấn, có sinh vật Cứu Cực đóng giữ, đánh xuyên bề mặt trái đất, trực tiếp xông đến, muốn không làm cho người ta chú ý cũng không được.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều sững sờ.
Bởi vì, Sở Phong rời đi chưa bao lâu, mấy Đại Thiên Tôn từng hạng phục Đọa Lạc Tiên Vương tộc ở chiến trường này, đồng thời chém giết Luân Hồi Thú Liệp Giả, thong dong mà đi.
Hắn vốn đã chạy trốn, kết quả nháy mắt lại trở về?
Phải biết rằng, hiện tại thông đạo Luân Hồi đều đã xuất hiện, một chiếc quan tài lớn màu đỏ thắm như ẩn như hiện ở chỗ sâu con đường Luân Hồi, còn có thú liệp giả cấp độ đại năng thậm chí kẻ mạnh hơn ở bên, hắn còn dám tới?
Hơn nữa, người căm thù hắn nơi này không phải số ít, ví dụ như Nguyên tộc, ví dụ như Nhân Vương Mạc gia, vân vân, kinh khủng nhất tự nhiên là Võ Phong Tử!
“Sở Phong, ngươi... sao lại về rồi?” Chu Hi lo lắng, trước đây không lâu nàng còn mắt đầy lệ nóng, lo lắng Sở Phong xảy ra chuyện, bởi vì bóng dáng hắn trong lòng nàng mờ đi, thậm chí từng hoàn toàn biến mất.
Hiện tại, nhìn thấy hắn bình an trở về, nàng lại sợ, tử địch nơi này muốn xuất thủ với hắn thì phải làm sao?
Sở Phong lén nói cho nàng, đừng lo lắng, hắn dám xuất hiện thì sẽ không có vấn đề.
“Huynh đệ, ngươi ngại mạng dài hả?!” Lão Cổ da mặt run rẩy, cảm thấy Sở Phong đang tìm đường chết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá