Thánh Khư

Chương 3133: Chính chủ xuất hiện (1)

“Còn chưa xử lý đâu! Có vật chất bất tường đấy, ngươi sẽ chết đó!” Xác thối kêu lên, sau đó vươn một cánh tay thối rữa của mình ra nhét vào trong mồm chó, móc họng nó ra.
Nam tử đầu trọc cũng lo lắng kêu lên: “Sư bá, phun ra đi, những thứ này dược tính quá mạnh, có Cửu Chuyển Hoàn Hồn Thảo, Thiên Tiên Tục Mệnh Hoa thì cũng thôi đi, nhưng trong đó còn có cả Tam Thập Tam Thiên Thảo và các loại đại bổ khác nữa, nuốt hết như vậy người không chịu được đâu!”
“Không chịu được cũng phải nuốt!” Cẩu Hoàng nói bằng giọng rất hào hùng.
Nhưng ngay sau đó, nó bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Cánh tay của xác thối đã nhét hết vào trong miệng nó, thậm chí muốn thò vào trong bụng nó mà moi.
“Ngươi tránh xa ta ra chút đi! Cánh tay nát thịt hết rồi! Ọe!” Cẩu Hoàng nôn không ngừng.
Sau đó, một vài dược thảo rơi ra, trên đó dính cả nước miếng của nó.
Mẹ nó, các ngươi cố ý phải không?! Sở Phong rất muốn đánh người. Các ngươi kẻ tung người hứng đấy hả? Cái này thì còn lấy thế nào được nữa, hắn thực sự không có khẩu vị nặng đến vậy đâu.
“Ngươi, chia cho ta vài cây, mấy cái khác thì thôi ta không cần!” Mặt Sở Phong đen sì, nhìn về phía nam tử đầu trọc.
Sau đó, hắn lại nhìn sang xác thối, nói: “Con trai à, con không thể bẻ cùi chỏ ra ngoài như vậy được, ta là cha con mà!”
"Ta..." Xác thối suýt thì bị nghẹn chết, sau đó lập tức giơ chân, nói: “Ta là ông nội ngươi này!” Gã rất muốn liều mạng với nam tử trong sương mù, nhưng gã không phải là đối thủ của hắn.
Cẩu Hoàng nói: “Được rồi, chia dược thảo cho hắn đi. Biết đâu hắn là cha ruột của ngươi thật, chia xong rồi thì chúng ta đường ai nấy đi, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, về sau hữu duyên gặp lại!"
Ù!
Đột nhiên quan tài đồng phát sáng, khắp quan tài đều chiếu ra tia sáng óng ánh, biểu thị nó sắp lên đường.
Cẩu Hoàng lập tức nhảy vào, xác thối cũng vọt vào theo.
Sở Phong u sầu nhìn xác thối.
Xác thối lập tức thấy sượng người, ánh mắt kia, vẻ mặt kia, thật giống như người cha già đang nhìn con trai nhỏ của mình!
Tiên sư ngươi chứ, ánh mắt kia của ngươi sao hiền hòa thế, có thể đừng nhìn ta như vậy không? Khiến ta muốn đánh người quá! Xác thối không chịu được, chuyện này mà nhịn được thì còn cái gì không nhịn được!
Ở đối diện gã, Sở Phong bỗng nhiên thấy thật buồn và đau lòng, vì hắn luôn cảm thấy hồn quang của xác thối rất khớp với tiểu đạo sĩ, tuyệt đối chính là một người, không nhầm được!
Sau đó, hắn liền hành động. Lúc này sắp chia tay rồi, hắn muốn làm rõ một số chuyện để đừng bị tiếc nuối.
Hôm nay xảy ra quá nhiều việc, đại tế sắp bắt đầu, có thể chư thiên đều sẽ biến mất, trở thành cống phẩm trên tế đàn, sau này sinh tử xa cách, đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng Sở Phong gặp xác thối. Vì vậy hắn muốn làm rõ xem rốt cuộc quan hệ giữa người này và con mình là thế nào.
Keng!
Sở Phong bước lên, dùng một tay chộp lấy cạnh quan tài, hoa văn màu vàng tỏa ra dưới chân. Hắn thử kéo lấy quan tài, không cho nó bay đi.
Lạ thay, sau khi hoa văn màu vàng tỏa ra dưới chân hắn thì đột nhiên cộng hưởng với quan tài!
Điều này khiến Sở Phong giật mình. Lọ đá phát tán gợn sóng màu vàng, khi những gợn sóng này khuếch trương ra lại có thể dẫn dắt quan tài?
Cẩu Hoàng ngẩn người, xác thối kinh hoảng. Chiếc quan tài đồng này đại biểu cho quá khứ, hiện tại, tương lai, họ chưa bao giờ nghe thấy có ai tiện tay chạm vào nó một cái là có thể cộng hưởng với nó.
“Trên người ngươi có gì?!”
Cẩu Hoàng lấy lại tinh thần, chấn động không gì sánh nổi, sau đó lại rùng mình. Nó vừa nhớ lại một vài chuyện xưa, xưa đến mức không thể nào kiểm chứng được.
Quan tài đồng này tổng cộng có ba tầng, vì bị người ta mang đi một tầng quan tài bên trong nên chỉ còn lại hai tầng bên ngoài, nhưng đến tận bây giờ vẩn không ai biết được nguyên chủ của nó là ai! Ai là người luyện chế ra nó?
Quan tài đồng cổ xưa có ba tầng thần bí, rốt cuộc có nguồn gốc từ niên đại nào?
Ngay cả Cửu Đạo Nhất cũng nghiêm túc hơn, nhìn chằm chằm Sở Phong không rời mắt, đáng tiếc vì xung quanh người hắn có lớp sương mù che chắn nên không nhìn thấy được gì, song trong lòng lão vẫn chấn động không thôi, bởi lão cũng là người hiểu rõ nội tình.
“Vị kia” mà lão thường hay nhắc tới là một tồn tại tiếng tăm lẫy lừng từ xưa tới nay, không ai địch được, cũng chính là nhân vật đã để lại dãy dấu chân vàng nhạt ban nãy. Người nọ đã từng lấy đi tầng quan tài bên trong cùng, đồng thời cũng là người sở hữu quan tài ba tầng này sớm nhất.
Nhưng ngay cả vào thời kỳ cổ xưa như thế, thậm chí ngược dòng tìm hiểu đến niên đại của vị kia cũng không thể nào đào ra được nguồn gốc và lai lịch của chiếc quan tài này, không biết được xuất xứ thật sự của nó.
Tất cả những gì lão biết là, tầng quan tài trong cùng có cấp bậc năng lượng có thể đạt tới tầng cao cấp nhất trong chư thiên!
Bây giờ có người tiện tay chạm vào, vậy mà đã khiến quan tài này hưởng ứng kêu lên, toàn thân đều tỏa sáng lấp lóa, gần như trong suốt, đủ loại phù văn tuôn ra.
Quái lạ thật!
Bảo người ta làm sao không kinh hãi cho được?
Thậm chí Cẩu Hoàng và xác thối, những người hiểu rõ một chút nội tình, đều thấy rợn người. Rốt cuộc tên này là ai? Sao có thể làm được đến mức này!?
Cẩu Hoàng đứng thẳng người dậy, dùng cùi chỏ huých huých xác thối và nhỏ giọng nói: “Chắc không phải là cha ruột ngươi tới thật đấy chứ? Lão quái vật từ mấy kỷ nguyên trước!”
"Ta đánh chết ngươi!" Xác thối thật muốn bóp chết nó, có ông bạn già nào độc địa đến thế không? Rảnh quá đi tìm cha cho người ta nữa? Thật đúng là Cẩu Hoàng!
Cẩu Hoàng lắc đầu nói: "Được rồi, ngươi đi nói rõ ràng với hắn xem rốt cuộc là thế nào, ta thấy hắn cũng không giống kiểu cố ý muốn chọc ngươi đâu.”
Này còn không chọc thì là gì?!
Xác thối cảm thấy mình chỉ cần há miệng ra là sẽ trở thành ác long phun lửa, nhưng gã vẫn kìm lại, nghĩ thầm trong đầu, bởi vì tính ta tốt, không chấp nhặt với các ngươi! Gã tự an ủi mình như thế.
Thật ra nguyên nhân chủ yếu chỉ có một, đó là gã không đánh lại nam tử trong sương mù kia, không thì đã ra tay từ lâu rồi.
Chỉ có điều, đúng là trong lòng xác thối có rất nhiều câu hỏi. Gã dừng chân lại, định nói rõ ràng đầu đuôi với Sở Phong một chút, tìm hiểu xem vì nguyên nhân gì mà vị này lại đến nhận vơ người thân như vậy?
“Thôi được rồi, chúng ta nói rõ đi. Rốt cuộc ngươi là ai, thuộc niên đại nào, là quái… à không, anh kiệt thời kỳ nào?” Xác thối định bảo là quái vật, nhưng đến cuối đã kịp sửa lời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá