Thánh Khư

Chương 3584: Mộng về nguyên sơ (4)

Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế lại, nếu thật sự động đến sinh vật đẳng cấp, có lẽ sẽ kinh động Tiên Đế, Thủy Tổ cũng không chừng.
Hắn có các loại thủ đoạn kiểm tra bản thân, dù sao, sau khi hắn tạo dựng trường vực, ngay cả Hỗn Độn Lôi Đình, sát chiêu của các hệ thống, thậm chí đòn sát thủ của sinh linh quỷ dị đều có thể tạm thời lấy ra chém giết và rèn luyện chính mình.
“Hơn ba trăm vạn năm qua đi, nhưng ta vẫn không quên được những chuyện xưa, những người đó, những nặng nề, bi thương, tiếc nuối, cảm động, ấm áp đó, tất cả chuyện xưa đều vẫn còn lại trong lòng ta.”
Sở Phong khẽ nói, ở chỗ sâu nhất Hỗn Độn, quanh người hắn sáng lên, sau đó bỗng nhiên xé rách thời không, biến mất tại chỗ.
Đạo Tổ, cũng chính là Thập Quan Vương, thực lực sâu không lường được, có đủ năng lực du tẩu trong các thời không.
Hiện tại Sở Phong đang ngược dòng sông thời gian, đi về cổ đại.
Dĩ nhiên, trên người hắn cũng mang theo bình đá, che giấu thiên cơ, tránh kinh động đám Thủy Tổ, Tiên Đế.
Sở Phong ngược thời gian, đi về trong cổ sử, quả nhiên, các tiền hiền cường đại, phàm là người sắp đến Đạo Tổ thì đều bị ma diệt trong thời không lịch sử, trong quá khứ không hề có dấu vết của bọn họ.
Hắn đã sớm biết, nhưng vẫn thấy thương cảm.
Sở Phong không dám nhìn, trực tiếp chạy tới một tiết điểm thời không nào đó, hắn trở về đến niên đại trước khi Trái Đất sống lại, hắn đứng ngoài cửa nhà mình, nhìn cha mẹ, trong mắt lập tức có nước mắt xuất hiện, đã rất nhiều năm, hắn luôn muốn gặp lại bọn họ, bây giờ hắn đã trở thành Thập Quan Vương cường đại, cuối cùng đã được như nguyện.
Chỉ là, hắn không cách nào tới gần, không thể chạm vào bọn họ, cho dù ngược dòng sông thời gian mà đến, nhưng hắn lại không có sức thay đổi điều gì, thậm chí còn không thể gọi bọn họ.
Hắn là Thập Quan Vương, cưỡng ép ngược năm tháng mà đến đã đang phải chịu đựng sức ép của thời không, mà cha mẹ là phàm nhân, nếu nói chuyện thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Dẫu chỉ cách gang tấc, lại không thể chuyện trò, không thể giao lưu, nhìn khuôn mặt không còn trẻ nữa nhưng lại thân thiết của bọn họ, Sở Phong rất muốn gọi lớn một tiếng cha mẹ, nhưng mà hắn lại chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn, trong mắt có nước mắt rơi xuống.
Rất nhiều vạn năm, hắn cuối cùng đã có dao động cảm động nồng đậm trở lại, không còn chết lặng, không còn lạnh nhạt, không còn chỉ muốn báo thù.
Sở Phong tuy gần trong gang tấc, lại cách cổ kim thời không, cha mẹ ở nơi đó đang chuẩn bị cơm tối, khuôn mặt hòa nhã, nói dông dài chuyện gì đó, thỉnh thoảng nhìn về phía cửa phòng, là đang chờ hắn về nhà sao?
Sở Phong xoay người sang chỗ khác, ôm không nỡ, ngậm lệ nóng rời nhà.
Hắn điều chỉnh cảm xúc, đi gặp từng cố nhân khác, xa xa đứng nhìn Hoàng Ngưu, lão tông sư núi Võ Đang, Đại Hắc Ngưu... Một đám cố nhân từng đồng sinh cộng tử.
Sau đó, thời không biến chuyển, hắn đi tới trong một vùng đại mạc, ráng chiều nhuộm đỏ bầu trời, ở nơi đó có một thiếu nữ ngồi trên đại mạc, đang lẩm bẩm điều gì.
Đó là Chu Hi, năm đó, Sở Phong dự cảm được đại biến thiên địa sắp đến, sau khi đại hôn, trong thời gian hòa bình cuối cùng, từng mang Chu Hi đi khắp non sông xinh đẹp, để lại dấu chân ở các nơi, ngày đó, bọn họ từng ngừng chân rất lâu trong đại mạc này.
Lúc đó, Chu Hi từng nói, bất kể tương lai xảy ra chuyện gì, đều muốn hắn bảo trọng, nhất định phải sống sót, nếu nàng không còn, đừng đau lòng, đừng rơi lệ, lúc nhớ nàng, có thể đến đây tìm nàng.
“Ta ở thời gian quá khứ, trong đại mạc ráng chiều nhuộm đỏ, yên lặng chờ ngươi.” Lời của Chu Hi năm đó tựa như vẫn còn vang bên tai Sở Phong.
Khi ấy nàng đã dự cảm được chăng? Nàng và Sở Phong sẽ vĩnh viễn chia ly, cho nên, hi vọng hắn bảo trọng, nếu muốn gặp nàng, khi Sở Phong đủ cường đại, có thể đến đây, trở lại chốn cũ... Cách năm tháng nhìn nàng một lần.
Sở Phong đau lòng, bi thương, nhìn x đại mạc bị ráng chiều nhuộm đỏ, hắn có thương cảm vô tận, cuối cùng vẫn bị Chu Hi nói trúng, nàng đã không còn, hắn đến đây thấy nàng đã tới.
Trong đại mạc, dưới trời chiều màu máu, khuôn mặt Chu Hi xán lạn như thế, thế nhưng nước mắt nơi khóe mắt lại cũng bán đứng thương cảm và không nỡ trong lòng nàng.
“Sở Phong ngươi phải bảo trọng, nếu như ta thật sự biến mất, ngươi có thể du lịch dòng sông thời gian, tới đây gặp ta, ở ngay tiết điểm thời gian này. Nếu ngươi đi rồi, ta cũng biến mất...”
Tiếng lẩm bẩm của Chu Hi xẹt qua thời không truyền đến, lời nói ngày xưa trước sau vẫn chưa tiêu tan.
Nội tâm Sở Phong bị một loại cảm xúc chua xót khó tả lấp đầy, Chu Hi thật sự không còn nữa, mà hắn ngược dòng sông thời gian đến nơi này, lại chỉ có thể lẳng lặng nhìn nàng.
Cuối cùng, Sở Phong dứt khoát xoay người, không ở lại nữa, lòng hắn có thương có buồn, còn có cảm động, tràn đầy ngọt bùi đắng cay.
Ở trên đường, hắn nhìn thấy Yêu Yêu, Ánh Hiểu Hiểu và rất nhiều cố nhân, trong lòng hắn dường như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, không còn lạnh băng, không còn chỉ có hai chữ báo thù.
“Trong Ách Thổ có vật chất nguyên sơ, là nơi căn nguyên sinh linh quỷ dị tiến hóa. Mà ta có các ngươi, hình bóng cố nhân sống mãi trong lòng ta chính là vật chất nguyên sơ của ta, là chốn trở về và đầu nguồn mộng của ta, ta sẽ tìm các ngươi trở về!”
Sở Phong trở về hiện thế, trong lòng có ánh lửa chiếu sáng con đường phía trước, hắn nhất định phải trở nên đủ cường đại, bình định Ách Thổ mới có thể gặp lại những cố nhân kia.
Hiện thế, hồng trần phồn hoa, nhân gian sáng chói, các loại con đường tiến hoá xuất hiện, trăm nhà đua tiếng, càng ngày càng hưng thịnh, đây là một thời đại vô cùng tốt.
Sở Phong nhìn chằm chằm hồng trần cuồn cuộn, nhân gian khói lửa, đại thế chói lọi, hắn trầm mặc, đây là thời đại không thuộc về hắn.
Trong các phương vũ trụ, linh khí càng ngày càng nồng đậm, đại thế chói lọi mà thịnh liệt, chỉ là không biết cuối cùng sẽ để lại thứ gì.
Sở Phong xoay người, không quay đầu nữa, đi hoàn thiện con đường của mình, tín niệm của hắn càng thêm kiên định, không thể lay động, cuối cùng có một ngày hắn sẽ giết đến cao nguyên kia!
Trong núi sâu, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những linh quả, đại dược, mấy chục vạn năm qua, vỏ Trái Đất biến động, những ngọn núi gãy đã từng, núi lớn sụp đổ sớm đã biến mất, tiên sơn, tịnh thổ mới xuất hiện ở thế gian.
Trong đất hoang, thỉnh thoảng cũng sẽ có tiên thảo, thần thụ xuất hiện, mùi thuốc xộc vào mũi, thánh quả trĩu nặng, đối với các nhà thám hiểm, đều là đại cơ duyên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá