Thánh Khư

Chương 3137: Chiếc bình Thiên Đế (1)

“Ta nghĩ, chúng ta có duyên nên mới có thể kết hợp cùng như như thế này, bất kể là vì nguyên do hay nhân quả gì, chúng ta đều có thể đàm phán."
Sở Phong mở miệng lần nữa, nhất định phải giải quyết vấn đề trên người hắn, hắn không muốn cõng vị Nữ Đế, hay là cõng một tồn tại không biết nào đó đi cùng với mình.
“Ngươi im lặng không trả lời nhưng cứ đi với ta suốt như thế là muốn làm gì? Lẽ nào muốn thành toàn cho ta, giúp ta đột phá thật nhanh, thành tựu Tiên Đế chính quả, vô địch giữa chư thiên?"
Sở Phong không ngừng nói chuyện, thử dụ sinh linh sau lưng mình mở miệng.
Một tiếng thở dài thật khẽ rốt cuộc cũng vang lên, sinh linh kia không còn im lặng nữa!
Da đầu Sở Phong như muốn nổ tung, rốt cuộc sinh linh kia đã lên tiếng, dù rất khẽ thôi nhưng khi nghe vào trong tai hắn lại tựa như tiên lôi trong hỗn độn đánh xuống!
Thân thể của hắn lay động một hồi, dùng sức lắc đầu, lấy lại sự tỉnh táo.
Nói gì đi chăng nữa, rốt cuộc hắn đã có thể trao đổi!
"Ngươi là ai?" Sở Phong rất nóng lòng muốn biết điều này. Cõng một sinh vật như vậy khiến hắn như có gai ở sau lưng, như nghẹn ở cổ họng, ngay cả linh hồn cũng cảm thấy khó chịu.
Sau đó, hắn suýt thì nổ tung, nhảy dựng lên tại chỗ, hận không thể xông ra huyết chiến một trận, như vậy còn tốt hơn là cảm giác bây giờ của hắn!
Bởi vì, một bàn tay to xù xì đầy lông đang sờ lấy cổ hắn, xoa lên phần gáy của hắn, khiến lông tóc toàn thân hắn dựng đứng hết lên. Quá dọa người!
Sao chưa gì đã ra tay rồi?!
Nhưng hắn làm được gì đâu, không thể quay đầu, thần giác mất cảm ứng, không thể đối mặt với sinh linh kia, hai cánh tay cũng không chịu nghe theo sự điều khiển của hắn, cứ thế xụi lơ xuống.
Sở Phong định làm bọ cạp vẫy đuôi, đá ngược ra sau, kết quả khi chân hắn vừa rời khỏi mặt đất thì đã bị sinh sinh đè xuống, tựa như đang cõng Thần Sơn hàng tỉ tấn.
"Dừng tay!" Hắn hét lớn.
Nếu sinh vật này không muốn nói chuyện, vậy thì không nói nữa. Chuyện này thực sự khiến hắn không tài nào chịu nổi, khiến hắn rợn da gà.
Nhưng bàn tay lớn kia không hề dừng lại. Nó rất lớn, có khi bằng cả cái quạt hương bồ, sờ lên đỉnh đầu hắn, móng tay dài và cong, sắc lẻm như móc câu nhẹ nhàng lướt qua đỉnh đầu hắn.
Thậm chí, Sở Phong có thể cảm nhận được, chỉ cần nó nhấn nhẹ xuống thôi là có thể đâm thủng xương sọ của hắn, đóng xuyên qua đầu hắn. Cảm giác này khiến hắn rét lạnh đến thấu xương, như đang trong hầm băng nghìn năm.
"Đừng, chuyện gì cũng từ từ!"
Sở Phong thật sự hoảng sợ. Trải nghiệm này quá đỗi giày vò, hắn cũng được xem là loại người từng trải qua sóng to gió lớn, nhưng bây giờ trong lòng chới với, bất an dữ dội.
Ở sau lưng hắn, luồng hơi thở nặng nề thổi tới, lúc lạnh lúc nóng, quẩn quanh cổ Sở Phong, luồn qua da đầu hắn, khiến hắn càng khó mà chịu đựng.
Ngoài ra, phần lông phủ trên bàn tay hệt như những cây kim cứng ngắc, đâm người ta đau nhói. Lúc nó lướt qua cổ và chạm vào da đầu, Sở Phong nghi ngờ rằng mình đã bị chảy máu.
Mặc dù không nhìn thấy nhưng Sở Phong có thể tưởng tượng ra một quái vật hung dữ có tướng mạo quái gở không từ nào có thể diễn tả được, một sinh linh khiến người ta sợ hãi, lông dài mọc khắp người, nằm rạp trên lưng hắn, thè ra cái lưỡi đỏ tươi, chất nhầy trong cái miệng khổng lồ như bồn máu chảy xuống nhễu nhãi, hai mắt đối diện hắn lộ ra tia sáng âm u rét lạnh…
Hắn khẽ gầm lên một tiếng, hận không thể chạy trốn khỏi chỗ này, nhưng tình hình càng tệ hơn nữa, toàn bộ thân thể hắn không thể nào cử động được, bị giam ở chỗ này.
Không phải là vị Nữ Đế áo trắng vô địch kia!
Sở Phong biết rất rõ, sinh linh trên lưng mình chắc chắn không phải vị Nữ Đế hào hoa phong nhã kia, khí chất và hình tượng đều hoàn toàn không hợp, vả lại phong cách cũng khác nhau.
Hắn từng nghe Cẩu Hoàng nói qua đôi chút, vị Nữ Đế kia luôn rất hung hãn, kiêu ngạo nhìn cổ kim, uy phong cao tận trời, khi thật sự muốn làm chuyện gì đó thì ai có thể ngăn cản nàng? Nàng sẽ không giấu giấu giếm giếm điều gì.
Đây không phải nàng, nữ tử phong thái tuyệt thế kia không cần phải làm như thế!
Với lại, từ phong cách cho đến khí tức này nọ, khác hẳn một trời một vực.
Sở Phong kinh hoảng, đồng thời cảm thấy hơi thất vọng. Hắn thật lòng muốn gặp gỡ vị kia, muốn tận mắt nhìn một chút xem vị kỳ nữ phong độ tuyệt thế rốt cuộc dáng dấp ra sao.
Còn sinh vật đang ở sau lưng hắn lúc này là kẻ nào? Dù nhìn từ góc độ nào đi nữa thì đều có vẻ khá là quái dị, có vẻ hơi yêu tà.
"Ngươi nên biết rằng, ta từng đánh xuyên qua Hồn Hà!" Rõ ràng Sở Phong đang ngoài mạnh trong yếu. Đầu hắn rỗng tuếch như muốn phát điên, mẹ nó nếu trên lưng ngươi đang cõng một con gì đó thật to, sờ lấy cổ ngươi, thổi khí lạnh lên người ngươi, còn có thể sẽ dùng móng tay đâm thủng xương sọ của ngươi, là ai thì cũng không chịu nổi.
Nhưng sau khi nói xong, hắn lập tức hối hận. Nói cho ngay thì công lao “đánh xuyên Hồn Hà” không phải là nhờ vị trên lưng này cả sao?
“Lọ đá, sống lại mau lên!”
Sở Phong quan chiếu lọ đá trong cơ thể, muốn nó khôi phục lại. Lúc này hoa văn màu vàng dưới chân hắn đã biến mất, không thể nào mượn lực từ đó.
Hoàn toàn không có phản ứng gì, ngược lại một chút hoa văn màu vàng trong cơ thể hắn – chút ánh sáng tàn cuối cùng của lọ đá – cũng đang thu hồi về toàn bộ.
Lúc này, hắn rõ ràng cảm nhận được, trên thế gian này không có bất cứ thứ gì để hắn nương tựa, ngay cả lọ đá cũng vậy, kết quả cuối cùng vẫn phải tự dựa vào sức mình.
Nếu hắn có thể khỏe mạnh sống sót, hắn thề sẽ tự mình vươn lên. Con đường đi lên cần hắn phải tự chân bước từng bước một, tự mình thực hiện.
Là hồn thổ sao?
Sở Phong suy đoán. Vật chất ấy quá đặc biệt, đến bây giờ vẫn không hiểu rõ được, đất ở đó có liên quan đến hồn, lẽ nào bây giờ đã xuất hiện di chứng gì đó?
Lúc này, trong hồn quang và máu thịt của hắn nơi nơi đều có hồn thổ, dung hợp lại cùng nhau, rốt cuộc bây giờ xuất hiện phản ứng dị thường rồi ư?
Hay đó là quỷ hồn của Đế thi? Cũng có khả năng này lắm, Thiên Đế chiến tử, hồn bị lạc lối, đồng thời biến dị, bây giờ bám lên người hắn?
Còn không thì là kẻ thủ ác thúc đẩy văn minh Địa Cầu diễn dịch, không ngừng luân hồi? Không giống lắm, vị kia không đến mức rơi vào kết cục thê thảm như vậy, khắp người đều mọc lông!
Ù!
Âm thanh rung nhẹ vang lên, lọ đá bên trong cơ thể Sở Phong tắt ngúm, không còn ánh sáng, thu lại mọi hoa văn màu vàng, đứng thật yên tĩnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá