Thánh Khư

Chương 3572: Bước ra con đường của mình (2)

Điều này khiến cho Sở Phong kinh hãi, sao hắn có thể quên lãng những người kia?
Vào một buổi tối, hắn ôm vò rượu, một thân một mình vượt qua thời gian đại địa, nhớ lại những anh kiệt ngày xưa, hắn tự nói với bản thân, vĩnh viễn không thể nào quên.
Cuối cùng, tuy thân ảnh những người kia hơi mờ nhạt đi một chút, nhưng hắn vẫn bảo vệ được những hình ảnh đó, những người và sự việc khiến tinh thần hắn sa sút vĩnh viễn được giấu ở trong đáy lòng.
Hắn biết rõ, việc đó có liên quan đến bình đá, nếu không có nó trên người thì có lẽ hắn cũng sẽ quên đi ký ức.
Vùng đất đáng sợ, Thủy Tổ kinh khủng, một đao thiên ý của Tiên Đế vô tình, bọn họ chôn vùi xuống nhiều đời, huỷ diệt không chỉ núi sông mà còn là ấn tượng trong lòng mỗi người, những hình ảnh bi trang kia dần dần phai mờ, dấu vết của những nhân vật gây xúc động lòng người cũng bị xoá sạch.
Sau đó vài năm, Sở Phong tin tưởng, tất cả mọi người trong thế giới này sẽ quên lãng đi những người thủ hồ vùng sông núi tinh không này, quên đi những thân ảnh xông ngược lên trời hoá thành ánh sáng, thế gian mênh mông, không còn ai ghi lại về bọn họ rồi.
Không cần suy nghĩ nhiều, cho dù là Sở Phong cũng không thể rời khỏi vùng đại thế giới bị tàn phá này, nhưng có thể đoán được, những sinh linh khác trên đại thế giới cũng rơi vào cảnh tương tự.
Những con người khiến người khác xúc động, nhưng vị anh linh đều bị thế gian quên đi mất, bị lãng quên trong lịch sử cổ xưa, triệt để phai mờ.
Hôm nay, Sở Phong vô cùng thương cảm, mang theo rượu, lẻ loi một mình đi trong tế điện phế tích.
Đồng thời, hắn nhớ về nhiều đời đổ nát, những anh kiệt vẫn lạc ngày đó trên chiến trường từng kêu lên thanh âm thê lương: “Ngàn năm về sau, ai có thể chấp bút, viết công tích anh linh. Sợ là muôn đời sau, gió thu quét qua chỉ còn lại một vùng phế tích, thánh hiền thế gian không còn dấu vết, không thể nào nhớ lại...”
Còn không qua ngàn năm, thế gian đã không còn dấu vết của bọn họ, Sở Phong có cảm giác xúc động muốn khóc. Hôm nay, hắn một thân một mình ngồi bên bức tường đổ nát, nhặt một tấm ngói vỡ lên, nhìn thật lâu không nhúc nhích.
...
Sở Khang lập gia đình rồi, nương tử là một cô nương xinh xắn thông minh ở trong trấn nhỏ. Thực tế bọn họ đã sớm quen biết nhau, hồi niên thiếu thường xuyên gặp gỡ.
Mấy năm qua, Sở Phong đã bắt đầu truyền thụ pháp môn tiến hoá cho thiếu nữ này. Qua theo dõi thì hắn đã chấp nhận phẩm hạnh của nàng, hy vọng năm tháng sau này nàng có thể đi cùng Sở Phong thật lâu.
Năm tháng như thoi đưa, hơn trăm năm trôi quá, mái tóc xám trắng của Sở Phong đã chuyển hoàn toàn thành màu xám, thời gian không lưu lại bao nhiêu dấu vết trên khuôn mặt hắn, trái lại từ màu tóc thì hắn tựa hồ còn trẻ hơn đôi chút.
Con đường tu hành của Sở Khang và vợ vẫn vững bước về phía trước, thế nhưng, vì sinh nhầm thời đại, dù Sở Phong toàn lực tương trợ, con đường tuy chưa đứt đoạn nhưng cũng không nhìn thấy ánh sáng phía trước.
Bọn họ biết rõ, cuối cùng cũng chỉ là một người tranh giành thất bại trong hồng trần, sau cùng vẫn phải chết đi.
Có điều, bọn họ không hề tiếc nuối, con cháu đầy nhà, ở thời đại này, bản thân bọn họ đã vượt xa người bình thường, đến mức còn hơn vô số sinh vật tiến hoá.
Sở Phong còn chưa tới cấp độ Hồng Trần Tiên trong truyền thuyết, không cách nào xé rách đại thế giới này, có nghĩa là trước sau không thể rời vùng thiên địa này, muốn đi nhìn vùng đất ngày xưa từng sống cũng không thể.
Hắn vững tin, trước kia chưa có thế giới này.
Vào thời điểm trận chiến cuối cùng, Nữ Đế ra tay, đem một số người đưa đi, không rõ có dự đoán con đường phía trước hay không, Sở Phong hiện tại cũng không biết đó là một đại thế giới như thế nào.
Hiển nhiên, Nữ Đế lúc trước thừa dịp lúc Thủy Tổ lui về bình nguyên, dùng hết khả năng và tuỳ cơ hội sáng tạo ra một chút sinh lộ, cũng không thể nào đoán được điểm cuối là nơi nào.
Những năm này, Sở Phong nhìn Sở Khang lớn lên, hắn bắt đầu thường xuyên ly khai tiểu thành, hơn nữa thời gian càng ngày càng dài. Khi đi lại, tìm kiểm trong núi sông phế tích, hắn muốn tìm thật nhiều dấu vết liên quan đến quá khứ, cũng vừa thể ngộ pháp và con đường của bản thân, cũng thỉnh thoảng xuất hiện ở tất cả các thành trì có sinh linh, cảm ngộ đủ loại chân thật cùng cảm xúc hồng trần.
Ngàn năm sau, thê tử Sở Khang già đi, đã chống đỡ không nổi, ở thời đại này, đó có thể coi là tu sĩ có tuổi thọ hiếm có rồi.
Vào thời điểm cuối cùng, nàng vô cùng không muốn, kéo cánh tay Sở Khang, từ là thiếu nữ xinh đẹp thông tuệ mà nay đầu đầy tóc trắng, vô cùng già nua, trên mặt hiện đầy nếp nhăn.
Sở Khang ôm tay nàng, an ủi: “Không sợ, rất nhanh ta sẽ đến với nàng.”
Tình cảm của họ rất sâu đậm, đối mặt thời gian tử vong cũng không sợ hãi, chỉ có tiếc nuối, bọn họ sớm có ước định, sau khi chết sẽ chôn cùng một chỗ, dưới đất vàng cũng sẽ là vợ chồng, sẽ không chia xa.
“Không, người chậm một chút.” Từng là thiếu nữ nay thành bà lão suy yếu lọm khọm, đôi mắt già nua vẩn đúc ngấn lệ, ánh mắt nhu hoà, nói cho hắn không nên vội, không nến gấp rút lên đường, nàng không cho phép hắn sớm gặp lại nàng.
Sở Phong đi tới, nhìn một màn này, trong lòng hắn lại dâng đầy cảm xúc, đó là sinh ly tử biệt trong hồng trần, kỳ thật chuyện này tương tự như chuyện thế hệ năm đó tử biệt, đều đã tính trước trong lòng, một cái là bản thân, một cái cũng là câu chuyện cực kỳ bi tráng làm người ta hít thở không thông, khiến dòng suy nghĩ của hắn có chút phập phồng.
Qua hơn nghìn năm, mái tóc Sở Phong từ xám chuyển thành đen, trạng thái của hắn tựa hồ tốt hơn.
Cuối cùng, Sở Phong cắt cổ tay, lấy máu của mình, kéo dài tính mạng của thê tử của Sở Khang.
Hiểu quả thật kinh người, trời đất trong thời đại Tuyệt Linh này, tất cả dược tính dược thảo đều suy yếu, nên máu của hắn có thể coi là đại dược trân quý nhất rồi.
Thê tử Sở Khang còn sống, thậm chí còn trẻ hơn không ít.
Sở Phong cũng chuẩn bị máu để cho Sở Khang đang già đi, nhưng hắn do dự, chỉ uống một chút rồi quỳ trước mặt Sở Phong, dập đầu nói: “Phụ thân, ta... không có hùng tâm tráng chí, chưa từng nghĩ tới chuyện trường sinh, có thể gặp gỡ người đã là may mắn lớn nhất cuộc đời này của ta...”
Hắn tuổi nhỏ đã lương thiện, hiểu được thế nào là tri ân, nhưng lại phát hiện bản thân không có gì có thể báo đáp Sở Phong, tựa hồ chỉ có thường xuyên bầu bạn bên người phụ thân mới là hồi báo duy nhất.
Thế nhưng, hắn biết rõ, từ mình không có khả năng thời gian dài ở bên phụ thân, cuối cùng cũng sẽ cùng thê tử qua đời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá