Thánh Khư

Chương 3141: Kẻ thủ ác sau cùng xuất hiện? (1)

Theo lời của Cửu Đạo Nhất, có ai đó đang để Địa Cầu luân hồi, có một bàn tay lớn đang khuấy đảo mọi thứ. Sở Phong suy nghĩ một chút đã cảm thấy, con mẹ nó quá đáng sợ, quá khủng khiếp!
Nếu hắn quay về, xuất hiện trên Địa Cầu, liệu hắn có lập tức hấp dẫn ánh mắt của kẻ kia không?
Đi dọc theo đường luân hồi ra khỏi Tiểu âm Phủ, có phải hắn đã tạm thời thoát được ánh mắt của kẻ đó?
Sở Phong luôn cảm thấy sau lưng mình rét lạnh, rốt cuộc là cái gì, là ai đang điều khiển mọi thứ? Là sinh vật nào cao cao tại thượng nhìn xuống hắn, dõi theo cuộc đời của hắn?
“Ngươi cút!”
Ngay vào lúc này, hắn chỉ có thể ngửa mặt lên trời quát lên hai chữ như thế.
Hắn đang nghĩ, mình vô tình đào được lọ đá ở núi Côn Luân, có phải là do kẻ đó cố ý để lại cho hắn hay không.
Kẻ thủ ác sau cùng kia, người đạo diễn tất cả kia, rốt cuộc là ai?
Lúc này, Sở Phong đã rời khỏi thành phố, bỏ lại những ánh đèn rực rỡ sau lưng. Trước mặt hắn là vùng hoang vu vắng lặng, núi non chập trùng, mộ cổ lấp ló.
Hình ảnh này đang biểu thị cho con đường phía trước của hắn ư? Sau lưng sáng rực, trước mặt là sương mù dày đặc, không nhìn rõ đường, chỉ có hoang vu và ngõ cụt.
Lúc này, Sở Phong đột nhiên làm ra một hành động to gan!
Vèo!
Hắn đột nhiên quẳng lọ đá ra xa, đồng thời chỉ lên trời mắng to: “Ai đang đạo diễn tuồng vui này? Xách mông ra đây!”
Sở Phong say khướt, không kiềm chế được nỗi lòng, phẫn nộ gào thét, ngẩng đầu nhìn trời.
Sau đó... Con ngươi hắn co rụt lại!
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn đã nhìn thấy gì?
Cảnh tượng vô cùng kinh khủng đang phóng to lên và hướng thẳng về phía hắn!
Hắn nhìn thấy gì vậy?!
Sát khí ngợp trời!
Da đầu Sở Phong như muốn nổ tung, là do hắn quẳng lọ đá đi nên mới dẫn tới kiếp nạn này?
Lúc này, rất nhiều thanh tiên kiếm, nhiều đến mức không thể đếm nổi, đang bay thẳng xuống từ bên trên bầu trời. Từng mũi kiếm lóe sáng, vô cùng sắc bén, cắt đứt trời cao.
Nhất là độ to dài của những thanh kiếm kia, không biết dài đến mấy chục nghìn mét, có thể gọi là kiếm thấu tận trời, hình thành thế vạn kiếm xuyên tim, toàn bộ đều tập trung vào một điểm, đâm về phía hắn.
Thanh kiếm thô to đến vậy, nếu chạm vào hắn thật thì không thể nói là “Đâm” nữa, mà như là núi kiếm đánh ra, trực tiếp giã hắn thành thịt nát!
Ánh sáng chói mắt bùng lên, thần kiếm thông thiên sắc bén vô song, số lượng tính bằng chục nghìn đang bổ nhào về phía Sở Phong, khí thế khiến người ta sợ hãi vô cùng, không thể nào đối kháng.
Con ngươi Sở Phong co rụt lại, chưa bao giờ trông thấy sát kiếm thần bí đáng sợ như thế!
Có ngăn chặn được không?
Hắn Súc Địa Thành Thốn, nhanh chóng lướt đi, biến mất khỏi chỗ đó, xuất hiện ở cách đó mấy trăm dặm!
Nhưng kiếm quang chói lọi như mặt trời, xoay tròn như ngân hà, sáng chói vô biên, mênh mông như biển, không thể nào trốn thoát. Kiếm bao trùm khắp thiên địa, hình thành thế nghiền ép, đuổi theo hắn và rơi xuống, đâm về phía hắn!
Là thế cục tất sát ư?
Sở Phong lạnh từ đầu đến chân, vốn không thể trốn thoát được. Hắn đã hành động nhanh đến vậy rồi mà vẫn không thể nhanh hơn tốc độ của kiếm quang kia!
Vèo!
Hoa văn dưới chân hắn hiển hiện, hình thành trận vực. Hoa văn như lưới, óng ánh lấp lánh, hắn muốn băng qua mấy chục châu cách xa nơi này, rời khỏi tuyệt địa cận kề cái chết này.
Nhưng chuyện đáng sợ xảy ra, phù văn trận vực nổ tung, tan biến trong phút chốc.
Cùng lúc đó, chùm sáng bí ẩn hiện ra, khóa hai chân hắn lại hệt như xiềng xích, sau đó quấn lên người hắn, khiến hắn không chạy trốn được.
Đồng thời, thân thể hắn run lên dữ dội, toàn thân đang phải chịu một đòn tấn công đáng sợ. Không ngờ xiềng xích kia lại giật điện, khiến cả người hắn bị đốt đến bị thương.
Rốt cuộc lọ đá có lai lịch thế nào? Sở Phong vừa sợ vừa giận, chẳng qua chỉ quẳng nó đi thôi, vậy mà phải lãnh hậu quả lớn đến thế. Nó đang trả thù hắn đấy à?!
Rõ ràng là muốn hành hạ chết hắn mà!
Trên bầu trời, hàng chục nghìn đại kiếm rơi xuống, toàn bộ đều tập trung về phía hắn. Hắn không kìm được bèn giận dữ thét lên, toàn thân phát sáng, chuẩn bị liều mạng.
Là ai đang bày ra tất cả những trò này? Lẽ nào thật sự có kẻ thủ ác sau cùng đang lặng lẽ dõi theo hắn? Và bây giờ, vì hắn “Không nghe lờn”, vứt bỏ lọ đá, vi phạm ý chí của vị kia nên mới bị nhắm vào, bị xử lý theo cách tàn nhẫn và vô tình như thế?
Tất cả những chuyện này đều diễn ra chỉ trong một khoảnh khắc, người ngoài không sao phản ứng kịp.
Còn Sở Phong, đương sự trong chuyện này, thì bắt đầu trải qua tử kiếp!
Chùm sáng chói lòa đến hàng triệu cây số, kiếm quang vô biên… toàn bộ đều chém xuống.
Sở Phong không né được, cũng không thể dịch chuyển đi chỗ khác, hai chân bị khóa chặt trên mặt đất, chỉ có thể bị động nhận lấy.
Nhưng hắn đâu cam lòng chết đi như vậy. Dù phẫn nộ và tuyệt vọng nhưng hắn sẽ không khoanh tay chịu chết, đứng yên không phản kháng không phải là tính cách của hắn.
Cho dù không địch lại được, dù chỉ như con thiêu thân lao đầu vào lửa, hắn cũng muốn chống lại đến cùng.
Ầm!
Hằng Vương lực bộc phát, vô vàn hoa văn đắp lên người hệt như một bộ giáp óng ánh khoác lên thân hắn, bảo vệ cho từng bộ phận trên người hắn.
Đồng thời, Chung Cực Quyền phá không, quyền ấn lóa mắt, hắn đánh thẳng lên không trung.
Trong nháy mắt, hư không cũng bị hắn đánh thủng, nghênh đón cơn mưa kiếm quang hệt như ngân hà ập xuống kia!
Ngoài ra, Nhân Vương huyết của hắn cũng đã khôi phục, thân thể như nhuộm lên ánh sáng màu trắng trong, ngay cả tóc cũng chuyển thành ánh bạch kim, khắp người đều là ánh sáng!
Nhân Vương Vực hiển hiện, hắn định dựa vào cái này để giảm bớt tổn thương cho mình.
Ngay cả đòn tấn công của Thiên Tôn cũng không có hiệu quả đối với hắn, đủ loại diệu thuật của các sinh linh cấp độ kia đều không thể tạo thành mối uy hiếp cho hắn, hắn là vạn pháp bất xâm.
Nhưng bây giờ, thứ mà hắn đang đối kháng là tử kiếp vô hạn!
Ầm!
Kiếm quang rơi xuống, vùi lấp Sở Phong.
"A..."
Hắn rống to một tiếng, chấn động cả khu vực này.
Cổ thụ cao rợp trời lay động, lá rụng lả tả, sau đó nổ tung.
Tiếp theo là những hòn đá to nhỏ lăn từ trên núi xuống, thật nhiều ngọn núi bị xẻ ra rồi cũng nổ tung!
Đây là do tiếng thét của Sở Phong tạo thành, cũng là do ảnh hưởng đến từ kiếm quang kinh khủng giáng từ trên trời xuống. Toàn bộ vùng núi hoang vu và dãy núi chập trùng đều bị hủy hoại.
Nếu không phải hắn đã băng qua mấy trăm dặm, rời xa thành phố kia thì chắc chắn sinh linh nơi đó sẽ rơi vào cảnh lầm than, thành phố hiện đại văn minh biến thành phế tích, vô vàn người chết đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá