Thánh Khư

Chương 3476: Một ngày đi khắp sông núi tốt đẹp của chư thiên (4)

“Một ngày dị vực đã có thể bằng mấy năm thế giới bên ngoài, thậm chí là mấy chục năm. Cũng tức là ta đi cùng nàng ba nghìn năm, trở về dị vực kia một năm đã có thể bù lại rồi.” Sở Phong nói.
Hắn muốn đến các nơi với Chu Hi, đi nhiều hơn, nhìn nhiều hơn, không muốn có một ngày lúc trời sập xuống, hắn còn chưa được nhìn hết sông núi tốt đẹp này.
“Không, cần quá nhiều thời gian, chúng ta không thể hoang phí được!” Chu Hi lắc đầu.
“Vậy thì một ngày đi khắp sông núi tốt đẹp của chư thiên!” Sở Phong kiên quyết nắm tay của nàng lên đường. Một ngày hắn nói là chỉ một ngày của dị vực, cũng tức là mấy năm của hiện thế, thậm chí chục năm.
Bởi vì hắn thật sự không muốn buông tay, mong thời gian dừng lại ở giây phút này.
Tuy nội tâm của hắn kiên định, muốn bảo vệ tốt người trước mắt, bảo vệ tất cả khuôn mặt quen thuộc ở bên cạnh kia, nhưng tương lai ai có thể nói rõ, ai có thể bảo đảm?
Hắn sợ tiếc nuối, hắn sợ cô độc thê lương một mình muôn đời sau.
Giờ phút này, hắn muốn đến vị kia, hình như đã trải nghiệm được tâm trạng của vị kia rồi.
Trong chốc lát, Sở Phong chợt rùng mình, hiện thế không thể gặp người kia, có phải hắn đang sống trong quá khứ, đang tụ họp với bạn bè người thân, không muốn tách ra, không nỡ rời đi không.
Nếu là như vậy, thì quá đáng sợ, cũng quá bi thương.
Sở Phong lắc mạnh đầu, hắn không tin cảnh tượng này, bởi vì suy đoán theo lẽ thường, với ý chí mạnh mẽ của người kia thì sẽ không như vậy.
Rời khỏi cồn cát lúc trước, Chu Hi quay đầu, nhìn mặt đất bị nắng chiều nhuộm đỏ hôm qua lần cuối cùng.
Sở Phong nắm chặt lấy tay của nàng, nói: “Dù thế nào đều sẽ không xảy ra loại chuyện đó, sao chúng ta chỉ có thể gặp lại ở điểm thời gian giao thoa của lịch sử được. Chúng ta phải sống đến tương lai, từ đầu tới cuối thật sự tụ tập bên nhau.”
Sau đó, hắn nói với Chu Hi, bùa hộ mệnh bất diệt đều luyện chế xong bước đầu rồi, sau này có thể bảo vệ rất nhiều người sống sót rời khỏi tình thế nguy hiểm!
Sở Phong nói: “Nhất là con chó kia, nó lén nói với ta, cho dù trời đất có sụp đổ, nó cũng có thủ đoạn có thể bảo vệ được người bên cạnh. Tuy bình thường nó không đáng tin, nhưng lúc then chốt thì vẫn có thể tin được!”
Hắn cảm thấy, con chó kia hơi kỳ quái, có thể ba Thiên Đế đã để lại cho nói cái gì đó cũng nên.
Người cho hắn cảm giác này còn có Cửu Đạo Nhất và xác thối.
Ngày này bắt đầu, Sở Phong dẫn Chu Hi đi đến các nơi trong thế giới lớn.
Bọn họ bước vào vũ trụ Băng Hà, lãnh thổ nghìn tỉ dặm đa số thời gian đều đang có tuyết rơi, một vùng trắng xóa, có thể gọi là vùng đất bần hàn chân chính. Nhưng mà tính cách của sinh linh nơi này lại cũng rất cứng cỏi, bất khuất, một vùng đất màu tạo nên cường tộc một phương.
Bọn họ cũng từng đến Trường Thanh giới, vạn vật phồn thịnh, tiên sơn từng mảnh, linh khí dập dờn, khắp nơi trăm hoa rực rỡ, cổ thụ Thần Thánh chi chít, phong cảnh tươi đẹp, khiến người ta lưu luyến quên đường về.
Trên người Sở Phong có bùa dịch chuyển vạn giới luyện chế bước đầu, là bùa Đạo Tổ chân chính, đa số thời gian đều bị đặt ở trong bình đá và đất Luân Hồi để ôn dưỡng. Nhưng giai đoạn bây giờ cũng đủ để đưa hắn và Chu Hi đi khắp chư thiên rồi.
Bùa Đạo Tổ có thể sử dụng nhiều lần, không hề tiêu hao phẩm cấp.
Sau đó, bọn họ lại tiến vào thế giới lớn của tộc Đọa Lạc Tiên Vương, cảm nhận được sự ăn mòn của sức mạnh Hắc Ám.
Đồng thời, ở giới này, Sở Phong đọc được quà mừng Yêu Yêu nhờ người đưa đến vào ngày cưới của hắn - Đế Kinh thần bí trên trang giấy ố vàng.
Hắn cảm ngộ rất sâu, tuy không cùng đường tiến hóa, nhưng lại khiến hắn mở rộng tầm mắt, chiếm được lợi ích to lớn.
Đi cùng hồng nhan, trên đường tham khảo kinh văn, ngộ pháp vô địch, đây là một loại trải nghiệm khác, khiến cho hắn có thu hoạch rất phong phú.
Bọn họ không lo lắng về an toàn, Sở Phong có sức mạnh, có lý do tin rằng cho dù là nữ quỷ kia, hay là cái bình đều tạm thời sẽ không rời bỏ hắn.
Nhưng mà điều này không khiến hắn tin chắc một quỷ một bình sẽ mãi mãi ở bên cạnh hắn, con người cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình, con đường tương lai của hắn đã có thể thấy được, hắn sẽ bước tiếp không lay động.
Sở Phong dẫn Chu Hi đi giữa chư thế, để lại bóng dáng của bọn họ trên Tam Thập Tam Trọng Thiên, trầu cây cầu cổ cầu vồng của vũ trụ Khôn Mông từng khiến bọn họ dừng chân. Thiên phủ treo trên bầu trời của Ting giới lúc ẩn lúc hiện cũng để lại bóng lưng hai người dựa vào nhau…
Bọn họ đi cả đường, cả đường dừng chân, mỗi một Tịnh Thổ và thắng cảnh đều có truyền thuyết, khiến lòng người vui vẻ, đều kèm theo dấu chân và nụ cười của bọn họ.
Sau đó, Sở Phong đã dẫn Chu Hi tiến vào đại âm gian.
“Lạnh thật đấy!” Chu Hi rùng mình.
Thực ra đến cảnh giới của nàng đã có thể chịu đựng loại giá lạnh và âm u này từ lâu rồi, nhưng mà cảm giác cơ thể hơi kém thôi.
Sở Phong khoác cái áo sặc sỡ Thần Vũ Tước tộc Tứ Kiếp luyện chế thành cho nàng, ngay lập tức khiến nàng cảm thấy ấm áp.
Nơi âm khí lạnh thấu xương này, đa số sông núi đều ở trong thế giới lạnh lẽo, giấu quá nhiều điều cổ quái, ví dụ như đất chôn còn sót lại của thời đại cổ xưa, thi thoảng còn có thể đào ra sinh linh kỳ lạ nghìn tỉ năm trước.
Đồng thời trong thế giới này có đủ các loại truyền thuyết, ví dụ như vùng đất Chí Dương.
Trong thế giới âm u lạnh lẽo, vậy mà còn có vùng đất cực đoan dương khí cuồn cuộn, hoàn toàn không ăn khớp với thế giới lớn này.
Nhưng mà nếu nhìn từ góc độ tương ứng lờ mờ nào đó của dương gian và đại âm gian, thì cũng có thể giải thích được, vạn vật có âm có dương.
Sở Phong máy móc tìm đến vùng đất Chí Dương theo chỉ điểm lúc trước của Cửu Đạo Nhất.
Trong chỗ chôn cất kia giấu một vùng vực thẳm, lại chứa đựng hơi nóng ngút trời, chùm sáng có thể dung luyện vạn vật, giống như hủy diệt căn nguyên.
Cuối cùng, Sở Phong thành công tinh luyện ra tổ vật chất thuộc tính Dương ở nơi này. Đến đây nếu không dựa vào cái bình và nữ quỷ, bản thân hắn lại tăng Diệu Thuật lên một bậc lớn.
Thuộc tính Ngũ Hành, vật chất âm Dương và cả vật chất Không đều đã được tìm thấy, có thể nói là Bát Bảo Diệu Thuật rồi.
Còn về vật chất Thời và vật chất Hồn, hắn đã có mục tiêu đại khái, tin rằng sẽ có thể gom đủ.
Trạm tiếp theo, Sở Phong dẫn Chu Hi đến tiểu âm gian, năm đó bọn họ là lần đầu gặp nhau ở đó, ký ức về thiếu nữ như thần được khắc sâu, đến này vẫn khó quên những chuyện xưa kia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá