Thánh Khư

Chương 3129: Ai đang đứng sau đạo diễn vở kịch này? (1)

Trời đất sụp đổ, dòng sông thời gian hiển hiện và đang lặng lẽ quay ngược dòng chảy, mọi vật mọi việc trên thế gian dường như vì vậy mà thay đổi theo.
Cảnh tượng này khiến sinh linh Vô Thượng cũng phải run rẩy sợ hãi.
Chuyện này liên quan đến tính mạng của chúng, vùng đất Chủ tế đang biến đổi, không một ai biết được kết cục sẽ như thế nào, trận đại chiến nơi đó đã kết thúc.
Vùng đất tế mờ ảo kia khó mà nhìn rõ được, khí hỗn độn ồ ạt bao phủ Hồn Hà, lấp đầy vũ trụ vực sâu.
Trong đó loáng thoáng vang lên tiếng gầm thét đầy yếu ớt và tuyệt vọng của sinh vật xương khô, sau đó xương cốt hóa thành bụi, bay mù mịt trong khu vực này. Đám sinh vật Vô Thượng thấy vậy lại càng hoảng sợ và bất an hơn.
“Trận chiến này chắc không còn gì phải lo lắng.” Cửu Đạo Nhất lên tiếng.
Cẩu Hoàng cười vui vẻ, miệng rộng ngoác đến mang tai.
Nó đứng thẳng người lên, hai cái móng chó chắp lại ở sau lưng trông rất ra dáng, nói: “Một trận chiến định càn khôn!"
Nam tử đầu trọc vọt lên đầu, “bộp bộp” một tiếng quỳ xuống trước quan tài đồng và dùng sức dập đầu, nước mắt không kìm được mà chảy xuống. Đã trôi qua biết bao năm rồi, không ngờ vẫn có thể gặp lại.
Năm ấy, các bộ trong Thiên Đình bị tách ra, toàn bộ anh kiệt đều chết hết, chư vương tử thương hầu như không còn, không được mấy người may mắn sống sót.
Nghĩ đến năm tháng huy hoàng lộng lẫy khi xưa, anh tài như mưa, cường giả như mây, lại nhìn cảnh thê lương của ngày hôm nay, tổng cộng già trẻ còn sống không quá ba đến năm người, thực sự rất đáng buồn.
"Sư phụ, rốt cuộc người cũng về rồi, bình định hết mọi ngọn nguồn tai họa!” Nam tử đầu trọc nói.
Y nhớ đến hàng tăm nghìn, hàng triệu bộ hạ Thiên Đình năm xưa đều đã không còn, vô cùng thương cảm, nhất là bạn bè và người nhà, những người thân thiết của mình… Y run giọng nói: “Sư nương có khỏe không? Có ở đây không? Và tiểu sư muội cùng tiểu sư đệ đâu?”
Những người y nhắc tới chính là vợ con của nam tử trong quan tài đồng. Nếu không còn nữa, vậy thì dù người nọ là Thiên Đế nhưng vẫn rất đáng buồn.
Năm xưa thật sự rất khốc liệt, Hồn Hà, Tứ Cực Phù Thổ, Cổ Địa Phủ cùng ra trận, thêm cả cường giả bất thế đến từ thiên ngoại, chặn đánh các bộ Thiên Đình.
Nam tử đầu trọc lên tiếng, giọng nói chất chứa tình cảm, trong lòng vô cùng chua xót và bi thương: “Ta cảm thấy mọi chuyện đều rất không chân thực, Thiên Đình hùng mạnh như vậy sao lại sụp đổ cho được? Đôi lúc ta cảm thấy đây chỉ là một giấc mơ, một ảo cảnh, mọi thứ chúng ta trải qua đều là giả, là ai đó đang tận lực sắp đặt, cuối cùng sẽ có một ngày chúng ta tỉnh giấc, ra khỏi giấc mộng này.”
Tiếp theo, xác thối cũng xúc động vô cùng, giọng đầy cảm xúc: “Không sai, ta cũng đang nghĩ, đây có phải là giấc mộng hay không, vì mọi thứ quá không chân thật. Năm đó Thiên Đình thịnh vượng đến cực điểm, sao lại sụp đổ chỉ trong một buổi sáng? Mà thân thể của bản tọa còn bị thối rữa nữa, chuyện này đúng là rất không thực tế. Ta với vị kia là cùng thời, toàn bộ tinh túy đều dồn hết trong thân xác, dù hồn không còn thì thân thể cũng không thể nào thối rữa được. Đây nhất định là giả. Ta cũng nghi ngờ, có một ngày chúng ta sẽ đột nhiên tỉnh lại."
“Sư phụ, người vẫn khỏe chứ? Đã hoàn thành việc thuế biến chưa? Đệ tử tới đón người, từ nay về sau sẽ vĩnh viễn phụng dưỡng bên cạnh người!”
Nam tử đầu trọc dập đầu, không ngừng thì thào, từng ấy năm sinh ly tử biệt, lúc này gặp được quan tài đồng của sư phụ, toàn bộ tình cảm vui buồn đều tuôn ra.
Cẩu Hoàng khó có khi nào nghiêm chỉnh như lúc này, nó không tiến lên mà để một mình nam tử đầu trọc quỳ gối nói nhỏ ở nơi đó.
Chỉ có điều, lúc nó nhìn sang những người còn lại, nhất là đám nhãi già kia thì lập tức dâng trào cảm xúc muốn giãi bày nỗi lòng.
“Thấy cái quan tài đồng này không? Liên quan đến quá khứ, hiện tại, tương lai, có căn nguyên rất lớn, Thiên Đế - huynh đệ của ta chính là dựa vào quan tài này để vươn lên!”
Lúc này, không một ai phản bác nó.
Cửu Đạo Nhất sẽ không xỉa xói nói móc, mà xác thối cũng là huynh đệ với người bên trong quan tài đồng.
Về phần Thái Nhất cùng chủ nhân Sở nghiên cứu Hắc Huyết thì vẻ mặt đầy rung động. Đương nhiên họ từng nghe nói đến chiếc quan tài này, thật không ngờ một ngày nào đó lại được tận mắt nhìn thấy, hơn nữa còn lại gần đến vậy!
Đừng bảo là những người khác, ngay cả cuồng nhân Võ Phong Tử mà trong lòng cũng chấn động không thôi. Ông ta chầm chậm lại gần, con ngươi co rụt, cẩn thận nhìn chằm chằm.
Lúc này không một ai lên tiếng nói chuyện, có thể nói là ai ai cũng đều kính sợ quan tài này vô cùng, vì họ từng được nghe quá nhiều truyền thuyết liên quan đến nó.
Ngoài ra, chân thân của vị Thiên Đế kia đang nằm trong quan tài ư?
Đây là lần đầu tiên họ được đến gần vị Thiên Đế vô địch trong truyền thuyết kia đến vậy!
Chủ nhân Sở nghiên cứu Hắc Huyết nhiệt huyết dâng lên, cảm xúc tuôn trào, chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ được tiếp cận cường giả vô địch cái thế trong truyền thuyết.
Giờ phút này, hắn ta cảm thấy hai đầu gối như nhũn ra, không nhịn được mà muốn quỳ gối xuống, muốn dập đầu cúng bái! Cảm xúc này rất khó kiểm soát được!
Cẩu Hoàng rất hài lòng với biểu hiện của mấy người bọn họ, nói với vẻ khá hãnh diện: “Các ngươi không thể xem nó chỉ là một chiếc quan tài bình thường. Tương truyền, nguồn gốc của nó có từ rất xa xưa, xưa đến mức không thể nghiên cứu xem thuộc niên đại nào, nhưng nó có thể ảnh hưởng đến xưa, nay và tương lai.”
Nó chắp đôi móng sau lưng, ra vẻ ta đây, nói: “Vào thời kỳ cổ nhất, quan tài không dùng để mai táng sinh linh mà được dùng cho mục đích khác, trong Cốt Thư có ghi chép lại."
“Chính xác!” Xác thối gật đầu, nói: "Quan tài là vùng đất say ngủ, là nơi nghỉ ngơi, là thành lũy chiến tranh của cường giả vô địch!”
Ngay cả Cửu Đạo Nhất cũng gật đầu, nhất là quan tài trước mắt lão đây là nổi tiếng nhất, thể hoàn chỉnh đại biểu cho kiếp trước, kiếp này, tương lai, là nơi ẩn núp của cường giả chứ không phải nơi mai táng, là nơi tu dưỡng giúp tương lai mình càng mạnh hơn!
“Vậy là Thiên Đế ở trong đó tĩnh dưỡng và thuế biến ư?” Lê Đà mở miệng.
“Đúng rồi đó. Huynh đệ à, ta trông ngóng ngươi đằng đẵng năm dài, bây giờ đôi mắt già nua đã mờ hết mà ngươi còn không ra?” Cẩu Hoàng run rẩy tiến lên.
Nó chạm vào nắp quan tài và gõ nhẹ, có thể thấy được móng nó hơi run.
Bởi vì nó khá là lo lắng. Đã bao năm trôi qua rồi, người nó từng đi theo chinh chiến sao còn chưa ra?
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá