Thánh Khư

Chương 3520: Tình nghĩa chém không đứt (3)

Mười năm sau, Hiểu Hiểu đã không còn cách nào bay được nữa, linh lực trong cơ thể nàng cũng dần cạn kiệt.
Hai mươi năm sau, Ánh Hiểu Hiểu bắt đầu thích soi gương, bởi vì nàng phát hiện ra cơ thể mình đang có dấu hiệu mất đi thanh xuân.
Nàng sợ hãi, ôm lấy một cánh tay của Sở Phong, nói: “Có khi nào muội sẽ biến thành lão thái bà không?”
“Nếu như muội…thật sự bị già đi, xin huynh hãy đưa muội đến một tiểu sơn thôn yên tĩnh trước. Muội không muốn để huynh nhìn thấy dáng vẻ muội già đi, muội muốn lặng lẽ rời đi một mình.”
Hiển nhiên, nàng đã sớm nhận ra, thiên địa này đã không còn thích hợp cho sinh vật tiến hóa nữa, rất có thể sau này sẽ không còn ai tiến hóa được nữa.
Nhưng, Sở Phong bị biến hóa rất ít, hắn mạnh hơn nàng rất nhiều, vẫn giữ được dáng vẻ ban đầu ấy.
“Hiểu Hiểu, chỗ huynh vẫn còn một lá bùa, là năm xưa Cẩu Hoàng đưa cho huynh, nói huynh dùng nó để trốn thoát.” Sở Phong trực tiếp đưa nó cho Hiểu Hiểu, hắn nghĩ rằng lá bùa này có thể đưa Hiểu Hiểu đến một địa giới có linh khí.
“Huynh sẽ đi cùng muội chứ?” Hiểu Hiểu hỏi.
“Không, huynh muốn ở lại thời đại Mạt Pháp tu thành Hồng Trần Tiên, huynh muốn ở trên vùng đất tuyệt vọng này ngộ ra Tiên Vương Chi Tâm, huynh muốn quật khởi trên mảnh phế tích này, ngộ đạo chí chân, đạt được quả vị Đạo Tổ, huynh không cam tâm thất bại như vậy, ta sẽ đi đến Ách Thổ báo thù!” Sở Phong gằn giọng, nắm chặt nắm đấm.
“Muội không đi, muội sẽ ở bên huynh trên thế giới này, tuy sau này muội có thể sẽ không nhìn thấy huynh nữa, nhưng muội biết huynh vẫn còn trên thế giới này là muội yên tâm rồi.” Ánh Hiểu Hiểu muốn Sở Phong đưa cô đến một tiểu sơn thôn yên tĩnh, nàng muốn trải qua cuộc sống của người bình thường.
Sau khi Sở Phong thuyết phục đủ kiểu như vô ích, hắn cũng không kiên trì nữa, bởi vì hắn sợ lá bùa của Cẩu Hoàng không có tác dụng như vậy, vì ngay cả bản thân Cẩu Hoàng cũng chết và không thể trốn thoát.
Vẫn còn thời gian, hắn sẽ nghĩ thêm một vài biện pháp.
Sau khi rời đi, Sở Phong phát hiện Ánh Hiểu Hiểu đứng ở bên ngoài tiểu sơn thôn rất lâu, từ đầu đến cuối đều không hề rời đi.
Hắn lặng lẽ quay lại, đứng một bên nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng, đang thì thầm với chính mình: “Muội thật sự không đành lòng để huynh đi, nhưng muội không muốn huynh nhìn thấy dáng vẻ muội già đi, muội rất đau lòng a, muội sẽ một mình âm thầm ở lại đây chờ đợi tin tức của huynh, hi vọng tương lai huynh sẽ tu thành Hồng Trần Tiên, trước khi muội già đi, muội sẽ lặng lẽ rời khỏi nơi đây, muội sẽ không để cho huynh nhìn thấy dáng vẻ muội già và chết đi, hi vọng huynh sau này mọi chuyện đều tốt lành.”
Sở Phong không thể chịu đựng được nữa, sải bước đi ra và ôm lấy Ánh Hiểu Hiểu, khuôn mặt nàng giàn giụa nước mắt mang vẻ kinh ngạc và sau đó là vô cùng vui sướng.
“Huynh vẫn chưa đi, vẫn muốn ở bên muội một đoạn thời gian nữa sao? Nhưng không lâu nữa đâu, muội sẽ già đi.”
“Nói bậy, trông dáng vẻ của muội còn chưa tới ba mươi tuổi nữa, sao có thể coi là già được?”
“Nhưng lúc trước, muội chỉ trông như hai mươi tuổi, bây giờ muội già đi rất nhanh.” Tâm trạng Ánh Hiểu Hiểu sa sút.
“Huynh không đi nữa, ở lại bên cạnh muội, cái gì mà Hồng Trần Tiên, ngay cả chuyện này mà ta còn muốn trốn tránh, để mình muội ở đây rơi lệ và già đi, thì còn gọi gì là Tiên nữa? Quá vô năng!”
Sở Phong chẳng những không bỏ đi, mà hắn còn quyết định ở lại bên Ánh Hiểu Hiểu, cùng nàng già đi, làm sao hắn có thể không hiểu được tâm ý của nàng?
Nàng từ bỏ cơ hội trốn thoát, ở lại và không ngừng tìm kiếm hắn, lại còn rơi lệ thương tâm như vậy, hắn làm sao có thể cô phụ nàng?!
Sương mù lượn lờ, trời đất vô cùng u ám, cao nguyên hoang vắng, không khí âm u.
Ách Thổ vĩnh viễn rộng lớn như vậy.
Không ai biết nguồn gốc của nó, cũng không có ai có thể dự đoán được điểm cuối cùng của nó.
Bầu trời âm u, tràn ngập hơi thở bất tường, từ vô tận năm tháng đến nay, vùng đất lạnh như băng bị lực lượng kỳ lạ bao phủ quanh năm, trông ngột ngạt và bức bối.
Ở khu vực biên giới, thỉnh thoảng có sinh vật hư thối đi ngang qua, có khi cũng có thể nhìn thấy một vài sinh vật kỳ dị bước ra khỏi cao nguyên nhưng đều yên tĩnh, không hề có âm thanh ầm ĩ.
Toàn bộ cao nguyên mênh mông bát ngát, cho dù thế giới Đại Thiên rơi xuống thì cũng khó có thể lấp đầy một góc nhỏ, ngay cả Đạo Tổ cũng không thể đi đến điểm cuối cùng của nó.
Ở sâu trong Ách Thổ có thi thể của sinh vật cấp Lộ Tẫn bị chia năm xẻ bảy, rất nhiều kỷ nguyên đã trôi qua nhưng vẫn đẫm máu và chưa bao giờ hong khô.
Sinh vật mạnh mẽ tối cao cũng rơi vào kết cục thê thảm này.
Ách Thổ là vùng đất khiến người ta tuyệt vọng!
Từ xưa đến nay, nó chưa bao giờ thay đổi, sự ngột ngạt và nguy hiểm tột độ của nó đã dập tắt ánh lửa của vô số văn minh, biến thành đống đổ nát, cho tới bây giờ không ai có thể chống lại.
Dòng sông thời gian chảy qua nơi này cũng run rẩy, đứt gãy.
Hôm nay, ở cuối cao nguyên của nơi sâu nhất Ách Thổ vang lên âm tiết cổ xưa khiến người rùng mình, khiếp sợ tất cả sinh linh, vạn vật vì bọn chúng mà sống chết.
Nơi đó là Tổ Địa bất tường!
Đáy của Ách Thổ nứt ra, từng bóng người xuất hiện, có người nhăn nheo như củi, có người chảy đầy máu đen…Y phục thối nát dính trên cơ thể đáng sợ của bọn họ, trông như ác quỷ ngủ đông từ kỷ nguyên này đến kỷ nguyên khác sau đó thức tỉnh từ cơn ngủ say.
Đầu nguồn bất tường là mấy vị Thủy Tổ cùng nhau xuất hiện!
Trong chốc lát, trời đất run rẩy, cao nguyên nổ vang đến sắp sụp đổ, đại đạo vô tận hóa thành Thần Liên, sau đó trực tiếp nổ thành từng mảnh vỡ, toàn bộ thời không cũng không ổn định.
Đôi mắt của bọn họ hoặc là trống rỗng hoặc là xuất hiện màu tro tàn hoặc là đang chảy máu, khi nhìn chăm chú vào hư không, vạn vật suy tàn, thế giới Hắc Ám khắp nơi cũng phải cô quạnh.
Tất cả sinh vật Hắc Ám và tộc quỷ dị đều chấn động, sau đó run lẩy bẩy, ngay lúc này không kiềm chế được mà quỳ xuống, dập đầu không ngừng.
Bất luận là ở cao nguyên tối tăm hay là ở vũ trụ u ám khác, bọn họ quỳ lễ theo bản năng giống như người hành hương, toàn thân run rẩy.
Ngay cả sinh vật cấp Hắc Ám Đạo Tổ, ngay lúc này cũng quỳ sát đất khắp đất trời, chưa từng đứng dậy.
Nơi sâu nhất Ách Thổ và khu vực phần ngoài cao nguyên giống như cách nhau một phần lịch sử cổ đại, cách nhau vô tận sao trời, từ năm tháng dài đằng đẵng đến nay rất ít sinh linh có thể đến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá