Thánh Khư

Chương 3183: Tuyệt thế Song Tôn (1)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
“Mẹ nó, không phải cỏ mà là cây ư? Sao có thể? Chỉ trong nháy mắt đã trưởng thành rồi?!” Lão Cổ la lên oai oái, hai mắt tỏa ra ánh sáng xanh, ngơ ngẩn hoàn toàn.
Sở Phong còn kích động hơn cả ông. Không ngờ thành công thật, trồng ra đại dược thật! Hắn có thể tiếp tục tiến hóa, tăng cấp như vũ bão!
Quả thật Sở Phong đã trồng được dược thụ, thoáng chốc nó đã cao đến sáu mươi mét, ba chiếc lá hóa thành ba chạc cây to, khí hỗn độn ngập tràn, cuồn cuộn.
Trong cảnh tượng mờ ảo mơ hồ ấy, ngọn cây truyền ra tiếng kinh văn rầm rì.
Cây này quá kỳ dị, chỉ một thời gian ngắn đã mọc cao đến sáu trượng, sau đó ngừng lại.
Trên thân cây hiện lên màu nâu tím, lớp vỏ khô nứt ra tựa như đã sinh trưởng qua những năm tháng dài đằng đẵng, khắc lên những tang thương của cuộc đời, mỗi một mảng vỏ cây khô đều lớn cỡ bàn tay, sùi ra trông như vảy rồng.
Trên thân cây, ba chạc cây giống như đang diễn sinh vạn vật, hỗn độn mịt mù, lá mọc um tùm, toàn bộ đều óng ánh màu tím, mỗi một lá cây đều giống như một cái thế giới.
Lá cây màu tím quá đặc biệt, còn mang theo hạt sương, mỗi một hạt đều tựa như ngôi sao treo trên lá, chiếu khắp muôn vật trên nhân gian, soi rõ thương hải tang điền.
Đại thụ cao sáu mươi mét hoàn toàn không giống như mới mọc, tỏa ra nét cổ xưa vô tận, tựa như nó đã ở đây từ lúc khai thiên lập địa rồi.
Lá trên cây không gió mà vẫn đung đưa nhẹ, phát sáng lấp lánh, làm bạn với khí hỗn độn và cả mây tím, vẻ thần thánh toát ra không gì sánh được.
Lúc những chiếc lá chạm vào nhau, nghe như có tiếng kinh văn vang lên, truyền đến từ thời khai thiên.
Lão Cổ kinh ngạc vô cùng. Ông ta cảm thấy, lời mình nói ra thật sự phải nuốt lại vào bụng, bởi vì, ông ta đúng là chưa trải việc đời mà!
Miệng lão Cổ há to.
Lúc này, ông ta bị kinh khiếp đến mức choáng váng!
Ông ta cho rằng, chuyện này thực sự quá hoang đường, vốn không thể nào xảy ra. Thế nhưng, nó lại đang thực sự diễn ra, và ông ta thì đang tận mắt chứng kiến.
Không thể tưởng tượng nổi, cũng không thể tin nổi. Ông ta thậm chí còn hoài nghi tinh thần của mình bị rối loạn rồi, bèn tự nhéo mình một cái thật mạnh, đau đến mức da mặt ông ta phải run lên.
Miệng ông ta mở rộng, mắt trừng to, sau đó bước từng bước một tới gần, chạm lên cổ thụ, cảm nhận độ thô ráp và cứng rắn của nó, hệt như lớp vảy của Tổ Long đang bọc ngoài thân cây.
Cả cây cổ thụ sum xuê tươi tốt với vô số sợi rễ mọc dài ra ngoài từ trong lọ đá. Nó không những đang hấp thu dị thổ, mà còn hấp thu cả lực địa mạch dưới lòng núi.
Sở Phong nhắm mắt, không có bất cứ động tĩnh gì. Hắn đang lắng nghe tiếng kinh văn, đang cảm ngộ âm thanh đại đạo kỳ dị mà đặc thù.
Trong lúc mơ hồ, hắn nhìn thấy vô số hạt ánh sáng rơi xuống trên mặt đất mờ tối, bay múa lượn lờ. Đây là trong lòng có cảm giác nên mới nhận thức được, mới ngộ ra được ư?
Hắn mới biết được một số bí mật trên con đường tiến hóa bằng phấn hoa, bây giờ trong lòng đã nhìn thấy những cảnh tượng này.
Tiếng kinh văn kia rất thần bí, cũng rất đặc biệt, không ngừng vang vọng, giống như có ai đó đang ở bên ngoài thiên địa, ở trên Thượng Thương, cách xa vô tận chư thế đang tụng kinh vậy.
Tiếng kinh nghe không rõ, rất mơ hồ, nhưng lại khiến cho người ta như được gột rửa, cấp độ sinh mệnh nhảy vọt, toàn thân yên tĩnh lại.
Vào lúc này, những câu hỏi còn bỏ ngỏ nhiều năm của Sở Phong cũng như vô vàn vấn đề liên quan đến việc tiến hóa dường như đều có được một ít đáp án.
Hắn đứng lên, nhắm mắt lại, tựa như đang nhận lấy sự chỉ dẫn nào đó, sắp khai ngộ, gợi mở, diễn dịch đại đạo vô địch trong lòng mình.
Dưới đại thụ, Sở Phong duỗi người ra, vung Chung Cực Quyền. Trong khoảnh khắc, quyền ấn phóng to, như sấm như tiên, nổ tung nơi đây, khiến lòng núi đều chấn động âm vang.
Một giây sau, hắn lại thi triển Thất Bảo diệu thuật, nhiều loại thần quang khuấy động khiến hắn nổi bật lên hệt như Tiên Chủ trên trời, chí cao mà uy nghiêm, thần tư vô địch.
Lão Cổ lùi lại, hít sâu một hơi. Dược thụ còn chưa ra hoa kết trái mà Sở Phong đã khai ngộ rồi ư?
Cấp bậc Thiên Tôn cực kỳ quan trọng, đồn rằng có thể nghe được hô hấp của trời xanh, cảm ngộ được nguyên lý tận cùng của đại đạo thời đại khai thiên tích địa, có thể cộng hưởng cùng sự bất hủ.
Lão Cổ nhìn ra, Sở Phong đã ngộ đạo, giống như đang ngược dòng thời gian, đi lên theo dòng sông thời gian, tìm về đầu nguồn, quay về thời Thái Sơ, lĩnh ngộ đạo quả tối cao.
Nhưng phấn hoa còn chưa xuất hiện, trái cũng chưa mọc ra, sao hắn lại được kinh văn đặc biệt kia gột rửa rồi?
Lão Cổ hoài nghi, hoàn toàn không hiểu gì cả.
Ông ta cũng nghe được tiếng kinh văn, tựa như đến từ bên ngoài chư thế không thể đoán được, vượt ra khỏi dòng sông thời gian, truyền thẳng đến nơi đây.
Nhưng ông ta không thể khai ngộ, cũng không thể cảm nhận được cái gì.
Lão Cổ cho rằng, cây đại thụ này rất yêu dị, rất đặc biệt, rất cổ quái, khiến ông ta khiếp sợ và đồng thời cũng rất kính sợ.
“Không ổn, Sở Phong, tỉnh táo lại chút đi, ngươi đang bước lên con đường u mê lạc lối đấy, ngươi sẽ điên dại, cơ thể sẽ thối nát!” Lão Cổ quát.
Dưới đại thụ, Sở Phong vung quyền ấn vô địch, quanh thân tỏa ánh sáng, thế nhưng hắn lại đang có vấn đề, khắp người đang dần thối rữa, máu thịt tỏa ra mùi hôi, cá bộ phận lúc lắc chực rơi xuống.
Cảnh tượng này cực kỳ đáng sợ!
Lão Cổ biết rõ điều này có nghĩa là gì. Trong một trăm vị Chuẩn Thiên Tôn khi lên cấp thì hết chín mươi chín người là thất bại, chết thê thảm.
Thối rữa – đây chính là một trong những sự kiện kinh khủng nhất. Con đường tiến hóa bằng phấn hoa này, càng đi dần đến cuối thì càng sẽ gặp phải vô vàn phiền phức lớn, có thể nói là tai ách.
Thông thường, sau khi xuất hiện tình trạng này sẽ rất khó đảo ngược, trừ khi trên người có tiên dược cứu mạng đặc biệt.
Bản thân lão Cổ cũng gặp phải vấn đề này, đương nhiên vấn đề của ông ta không quá nghiêm trọng mà chỉ hơi thối rữa một chút thôi, ông ta đã gắng gượng vượt qua được.
Còn lúc này, trông Sở Phong như thể đang mắc bệnh nan y, khắp người thối nát, máu thịt tách ra, cơ thể như sắp sụp đổ, còn mùi thối thì nồng đậm vô cùng.
Dù quyền ấn của hắn vẫn vô cùng sáng chói, còn đang ánh lên những rặng mây tím tốt lành, nhưng bản thân hắn thì lại không tốt chút nào, trông còn nghiêm trọng hơn cả xác thối vạn năm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá