Thánh Khư

Chương 3381: Ai có thể một đường không thất bại chứ? (3)

Vốn trong lòng Sở Phong đầy chờ mong, kết quả đòn sát thủ của vị Đạo Tử này chính là kiểu vật chất dày đặc chẳng lành, Sở Phong… thật sự không hề thiếu đâu!
Cho nên hắn khinh bỉ Đạo Tử Vân Hằng, rất muốn nói rằng, người cũng không dữ dội lắm, đường đường là Đạo Tử, chỉ chuẩn bị chút quà gặp mặt bủn xỉn cho ta thế sao?
Suy nghĩ trong lòng Sở Phong đã thông qua ánh mắt, thông từng tia thần niệm dao động, hoàn toàn truyền ra ngoài rõ ràng hết, rất nhanh mọi người đã hiểu rõ tình hình.
Cái cằm của cả đám người thiếu chút nữa rớt xuống đất, Sở ma đầu thật sự đang ghét bỏ Vân Hằng mà.
Vốn Vân Hằng đang vô cùng hờ hững, nhưng mà hiện giờ, hắn bị thương rất nặng… thế mà… hắn lại bị thổ dân hạ giới khinh thường như vậy, thật sự xem hắn như một mâm đồ mà!
Ầm ầm!
Vân Hằng lấy ra bình Thái Ất, lượng lớn sương mù xám cuồn cuộn phun ra từ miệng bình, cuồn cuộn cuốn tới phía Sở Phong, đó chính là vật chất màu xám hắn lấy ra và luyện hoá được từ trong di tích.
Nhưng mà, thứ này có hiệu quả với Sở Phong sao?
Vẫn có hiệu quả nhất định, không phải là tiêu cực, mà là tích cực, cối xay nhỏ trong cơ thể hắn điên cuồng vận chuyển, hấp thụ tinh tuý của vật chất xám, luyện hoá, hấp thu, khiến cối xay nhỏ lớn mạnh lên.
Tiếp đó, Sở Phong há mồm, quả thật như cá voi hút nước, đồng thời lỗ chân lông trên người cũng nở ra, nuốt lấy vật chất màu xám.
Người hạ giới còn đỡ, đều đã thấy Sở Phong hàng phục sinh vật quỷ dị rồi.
Hiện giờ, sinh vật tiến hoá của trời xanh đều trợn mắt há mồm, không thể tin được, lại có thể có người lấy vật chất quỷ dị dùng như “đồ ăn” à?”
Đây quả nhiên là quái vật trong quái vật mà!
Trong nháy mắt, Đạo Tử Vân Hằng gần như muốn sụp đổ, hắn hao hết trăm cay nghìn đắng, thu thập và luyện hoá chất quỷ dị lấy được, cứ thể mà lại cho người khác… ăn?
“Giết!”
Đạo Tử Vân Hằng gầm thét lên, trong tay xuất hiện một cây cung, kéo thành hình trăng tròn, rõ ràng bắn ra một mũi tên, kết quả đầy trời đều có, lít nha lít nhít, tựa nhiên vô số ngôi sao chỗ va chạm trái đất, mang theo năng lượng ngập trời, đuổi giết Sở Phong.
Hàng ngàn, hàng vạn mũi tên, xé nát đất trời, mang theo đuôi ánh sáng thật dài, tất cả đều có hơn mấy chục dặm, đánh nát hư không, bắn nổ vòm trời, hướng về phía Sở Phong.
Đây chính là bảo vật bảo hộ của Vân Hằng!
Nhưng mà vẫn vô dụng, lần này Sở Phong rất nghiêm túc, không dùng cơ thể mạnh mẽ chống đỡ, mà là vậy chuyển diệu thuật, vòng sáng màu xanh lục xông ra, bao phủ lấy hắn ở bên trong, cũng xoay tròn.
Trong tiếng răng rắc, tất cả mũi tên to lớn mang theo năng lượng dồi dào như sao chổi va chạm trái đất, tất cả đều bị xoắn nát, không có cách nào lại gần người hắn.
Đùng!
Sở Phong hoá thành một tia chớp, trong hư không để lại quỹ tích của đại đạo, phóng tới chỗ Vân Hằng, phịch một tiếng, hắn dùng toàn lực ứng phó đánh ra mấy quyền.
Khi đang va chạm kịch liệt, cuối cùng Vân Hằng bị thương không nhẹ, bay rớt ra ngoài, ho ra máu.
Thủ đoạn mạnh nhất của Đạo Tử Vân Hằng chính là khống chế vật chất chẳng lành, thúc giục lực lượng quỷ dị, kết quả lại gần như bị Sở Phong khắc chế hết, thủ đoạn của bản thân, hoàn toàn không có đất dụng võ.
Cho nên, bây giờ hắn hoàn toàn không ngăn lại được, trực tiếp rơi vào trong hiểm cảnh, lúc nào cũng có thể bị giết chết.
Thời khắc sống còn, Vân Hằng gỡ từ sau lưng một cái Thanh Bì Hồ Lô, đây chính là hồ lô mà hắn hái được trong lúc vô tình bên trong toà tổ sơn, có vết tích của từng tia từng tia địa đạo.
Nhưng mà, bây giờ hồ lô đã được luyện hoá thành công, chứa vô vàng máu chẳng lành.
“Xoẹt!”
Hắn ta lấy ra hồ lô quý, máu đen bên trong dâng lên, nhuộm dần trời cao, che mất nơi của Sở Phong.
Sở Phong nhanh chóng tránh đi, máu này quá tanh hôi, hắn không cần thiết hấp thu tinh tuý ẩn chứa bên trong làm gì, không cần thiết chút nào.
Có thể nhìn thấy, hư không đều bị máu đen đang sợ này ăn mòn, đổ nát, xuất hiện vô số khe lớn, trật tự đất trời lập tức bởi vì thế mà rạn nứt.
Dây chính là một trong những những loại chân huyết quỷ dị ngọn nguồn nào đó, đương nhiên, chân huyết bên trong Thanh Bì Hồ Lô trước mắt rất loãng, cũng không phải nguồn máu đen thuần tuý, nhưng vẫn tạo thành cảnh tượng đáng sợ như cũ.
Sở Phong đứng trong vòng sáng, trước tiên là tránh né, tiếp đó dùng Vạn Pháp Bất Xâm, máu đen cũng không thể dính vào người.
Xoẹt!
Một luồng quyền quang, chiếu sáng trời cao, đánh giết hắn ta.
Phụt!
Cho dù là Vân Hằng lấy hồ lô bảo bối ngăn lại rồi nhưng hắn vẫn bị quyền quang quét trúng, cơ thể nổ tung trong hư không, vết máu loang lổ, đạo cốt phân tán tứ phía.
Nhưng mà, cuối cùng hắn ta vẫn là nhân vật cấp bật Đạo Tử, trong tay nắm giữ thủ đoạn phi phàm, trong một kích này cũng không có chết đi hoàn toàn, nhanh chóng tập hợp máu thịt và xương thật lại, hoá thành hình.
Hắn há lớn miệng thở dốc, quỳ một chân xuống đất, xách theo Thanh Bì Hồ Lô trong tay, mặt mũi đầy vẻ u ám, hắn biết mình thua rồi, mà còn là thất bại thảm hại.
“Ngay cả máu đen của chó xanh bị ô nhiễm trong truyền thuyết của trời cao, thế mà đều không làm gì được ngươi, bên trong này ẩn chứa quy tắc không thể nói, ta... thua rồi!” Vân Hằng vô cùng mất mát.
Thật ra, chủ yếu là do hắn ta bị Sở Phong khắc, bằng không, tuyệt đối không có khả năng hắn ta bị nghiền ép cả một đường như thế!
Sở Phong không tiếp tục ra tay, không muốn đánh chết hắn ta trước mặt mọi người, dù sao sinh vật cấp Đạo Tử thế này có địa vị vô cùng lớn, bối cảnh rất sâu, hắn không muốn rước lấy phiền phức cho thế giới.
Nói cho cùng, hắn vẫn không đủ mạnh, nếu như hắn vô địch quét ngang thế gian, đương nhiên sẽ không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy.
Sở Phong không động tới Vân Hằng nhưng mà, có người không nhịn được.
Một cái đầu chó đen lớn như núi đột nhiên xuất hiện trước mặt Vân Hằng, như một cái đầu rồng lớn đang nhìn chằm chằm vào côn trùng, cả hai so ra, chênh lệch quá lớn.
“Nói cái gì mà máu đen của chó xanh, không phải ngươi nói muốn máu chó mực sao?” Cẩu Hoàng bình tĩnh hé cái mặt to ra, khuôn mặt to như núi, gần như muốn áp vào người Vân Hằng.
“Ta… không phải có ý này!” Đạo Tử Vân Hằng gần như muốn sụp đỏ, đây là tai bay vạ gió rồi.
Chỉ là, hắn nhìn kỹ lại, phát hiện con chó mực này dường như có vài điểm giống với chó xanh trong truyền thuyết của trời xanh trong quá khứ.
Ở trời xanh, sinh vật dám gọi là chó xanh hiển nhiên có địa vị vô cùng to lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá