Thánh Khư

Chương 3442: Hồng trần chém không dứt (2)

Lúc này, Cẩu Hoàng cũng thở dài, nói: “Côn Lôn là quê hương của một vị bạn cũ của ta, đã nhiều năm rồi không nhìn thấy nó, phần lớn là cát bụi đã trở về cát bụi, từ lâu đã là anh hùng nhập đất vàng.”
“Trong những bằng hữu ngoại tộc của ngươi còn có anh hùng à? Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, người họp theo loài vật họp theo bầy, sao ta thấy không có khả năng cho lắm thế?” Cửu Đạo Nhất hỏi.
“Gâu, ngươi có biết ta đang nói ai không thế?” Cẩu Hoàng trừng mắt, nói: “Vật cưỡi của Thiên Đế, Long Mã, năm đó chính là đi ra từ núi Côn Lôn.”

Sau đó, Sở Phong một đường đi về phía tây, bay qua núi cao, vượt qua đại dương, đi đến Tây Thổ, hắn muốn nhìn lại từng con đường mình đã từng đi qua.
Bởi vì, hôm nay từ biệt không biết năm tháng nào mới có thể trở lại, đây có thể là lời từ biệt cuối cùng đối với hồng trần.
Đỉnh Olympus, còn có toà Thánh thành nào đó đều để lại dấu chân hắn.
Cuối cùng, hắn ngừng lại ở gần một ngọn núi lửa, nơi Phượng Hoàng Vương bất tử chết đi, niết bàn thành trứng, chính là đã ngủ đông ở đây.
Lúc này, hắn bất ngờ phát hiện ra một cung điện, ngọn lửa cuồn cuộn, đồng thời lại bất ngờ phát hiện… Phượng Hoàng Vương.
Con phượng hoàng đen khi đó thế mà thật sự sống lại, phá xác tái sinh.
Sở Phong nghĩ đến chuyện năm đó, Phượng Hoàng Vương từng mất trí nhớ, trở thành đối tượng hẹn hò của hắn, cảnh tượng đó thật là khiến người ta thổn thức, chuyện khi còn trẻ hắn không thể lặp lại nữa.
Nhìn thấy Phượng Hoàng Vương dáng người thon dài, tóc đen áo choàng đứng bên trong cung điện từ xa, Sở Phong tự nhiên lại nghĩ tới một đối tượng hẹn hò khác, Hạ Thiên Ngữ, đồng ý đưa nàng và Khương Lạc Thần về địa cầu.
Hiện tại, bàn tay đen địa cầu đã đi rồi, Sở Phong cảm thấy, lần sau có thể đưa hai nữ tử này quay lại, thực hiện lời hứa của mình.
“Ngươi là ai?” Phượng Hoàng Vương phát hiện Sở Phong, hắn đã cất bước đi vào trong cung điện.
Về phần chư Vương thì không đi theo qua, vẫn cách núi lửa rất xa.
Sở Phong thở dài, vị cố nhân này sau khi niết bàn thì đã quên hết mọi thứ. Cũng tốt, cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ, chặt đứt mọi ràng buộc nơi phàm trần.
Có điều, nếu như đối phương gặp nạn, hắn vẫn sẽ ra tay giúp đỡ.
“Ta và ngươi đã từng là bằng hữu, sang đây thăm ngươi một chút.” Sở Phong nói xong, để lại một cuốn kinh văn và một ít thảo dược trên bàn, rồi xoay người rời đi.
“Ta thấy ngươi nhìn rất quen, ngươi rốt cuộc là ai?” Phượng Hoàng Vương ở phía sau truy hỏi, nhưng Sở Phong đã biến mất trong phút chốc.
Sở Phong từ Tây Thổ trở về Đông Thổ, rất nhiều người hắn muốn gặp đều không còn ở nhân thế, có chút thương cảm.
Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều người quen, những bạn học cũ, những cố nhân vân vân, có nên đi gặp lại từng người một không?
“Quên đi, bên cạnh ta có một đám Tiên Vương đi cùng, cùng bọn họ ôn chuyện cũ, hai bên đều không được tự nhiên.”
Huống hồ, hiện tại hắn coi như là một nhân vật phiền phức, cấp bậc kẻ thù của hắn đều quá cao, lỡ như những bạn học kia và cố nhân bị liên lụy thì ngược lại không tốt.
Cuối cùng Sở Phong rồi sẽ cắt đứt hồng trần, bước vào con đường không có lối về, lần này trở lại, thứ nhất là kéo tới viện trợ mạnh mẽ đi gặp độc thủ đằng sau, hai là hắn muốn tự mình từ biệt hồng trần dĩ vãng lần cuối.
Lần này trở về, hắn không muốn đi tìm người quen ôn chuyện cũ nữa, dù sao tương lai của hắn sẽ cực kỳ gian nan, nguy hiểm, có thể sẽ liên lụy đến những người có liên quan đến hắn.
Nhưng sau khi hắn trở lại Đông Thổ, có người lại thần thông quảng đại, trước tiên phát hiện và tìm được hắn.
Ngọc Hư Cung, Lục Thông, ông lão này đầu tóc trắng phơ, cặp mắt già đầy hàng lệ nóng, nói: “Tiểu tử thúi, sau khi trở lại cũng không đến gặp ta à?!”
Viền mắt Sở Phong có chút ươn ướt, ông lão này năm đó chăm sóc hắn rất nhiều, không tiếc phản bội cung chủ Ngọc Hư Cung.
“Ta không biết ông còn ở địa cầu, ta sợ ông vì ta mà dính phải nhân quả lớn.” Sở Phong nhẹ giọng nói.
Lúc này, cảm xúc trong lòng hắn rất phức tạp, nghĩ đến những chuyện trong quá khứ, những tình nghĩa đó làm sao có thể nói cắt đứt là cắt đứt?
Hồng trần không cắt đứt, làm sao cắt?
Nếu thật sự muốn cắt đứt, bỏ đi từ đây, vậy thì sẽ đánh mất đi những tình cảm bản chất nhất của con người, là có thiếu sót.
Sở Phong tiến lên, nắm lấy cánh tay của Lục Thông tóc trắng xoá.
“Ta mặc kệ, cái gì mà nhân quả lớn, ta không quan tâm!” Ông lão Lục Thông rất kiên quyết nói, ông đã là người nói chuyện ở Ngọc Hư Cung từ lâu.
Sau đó, ông liên tục lải nhải, nói: “Những người cùng đội hành động chung với ngươi năm đó, cô nương Diệp Khinh Nhu kia, còn có Thiên Lý Nhãn Đỗ Hoài Cẩn, Thuận Phong Nhĩ u Dương Thanh, bọn họ chạy vào tinh không rồi, nghe nói là bị coi như âm gian chủng, bị người mang đến dương gian thành công, lão già ta cũng từng chạm vào cơ duyên, nhưng ta thực sự không nỡ, yêu quê hương mình. Cuối cùng ta lại lang thang mấy năm, rồi trở về từ tinh không.”
“Nếu như gặp được Diệp Khinh Nhu và những người khác, phải chăm sóc bọn họ thật tốt!”
“Ta già rồi, nên không rời đi nữa, bất kể là sống hay chết đều sẽ ở lại quê hương này.”
Sở Phong gật đầu, tiếp tục đồng ý.
Vì thế hắn tách khỏi chư Vương và trò chuyện với ông lão này rất lâu, cả hai người đều có quá nhiều điều muốn nói.
Bởi vì hai người đều có cảm giác, lần này từ biệt, có thể cả đời này sẽ không còn gặp lại nhau nữa.
Tuy Sở Phong để lại cho hắn rất nhiều thuốc và cho hắn một ít kinh văn quý hiếm, thế nhưng với thiên tư của ông lão này thì rất có khả năng sẽ không có thành tựu quá lớn.
Trong cuộc đời luôn có sự chia ly, khi vẫy tay khó có thể gặp lại, Sở Phong im lặng, nói lời tạm biệt với Lục Thông, hắn không thể ở lại.
Bây giờ, việc tu hành của hắn, con đường tương lai của hắn, những nhân và quả mà hắn phải gánh chịu trong tương lai, tất cả đều sẽ dẫn đến một vũ trụ rộng lớn hơn trong trời đất.
Hi vọng quỷ dị sớm diệt, bất tường bị trừ tận gốc, đây là tâm nguyện của hắn, nếu không cuối cùng cũng sẽ có một ngày, trời đất đều sẽ sụp đổ, Lục Thông và những cố nhân cũng có thể hóa thành hư vô, trở thành hạt cát trên đầu ngón tay, không thể cứu vãn nổi.
Thạch Hồ Thiên Tôn đã đi đâu? Sở Phong đi loanh quanh một hồi, mới ngớ ra là không tìm ra con cáo già ấy.
“Đào ba tấc đất, cũng phải tìm ra!”
Sau đó, hắn tìm tới Cửu Đạo Nhất, hầu tử Di Thiên, Mi Hầu Vương, để bọn họ trợ giúp tìm Thạch Hồ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá