Thánh Khư

Chương 3157: Hy vọng phục sinh Yêu Yêu (1)

Tại một mảnh đất vắng vẻ, non xanh nước biển, cả phiến rừng trúc tím đong đưa theo gió, phát ra tiếng xào xạc nho nhỏ.
Sở Phong đi tới. Hắn liếc nhìn vào mấy phần mộ nằm sâu bên trong rừng trúc đã được người ta dọn dẹp, cỏ dại đã được nhổ hết, bia đá đã được tẩy sạch.
Mà ở bên cạnh mấy ngôi mộ cũ còn có một ngôi mộ lớn mới!
Cái này khiến cho đầu Sở Phong trực tiếp to lên, sau khi khi nhìn rõ chữ viết trên bia, lòng hắn đau đớn khó chịu. Vũ Thượng Thiên Tôn đã chết rồi!
Ông ta lại còn là người thân của Yêu Yêu. Một ông lão hòa ái dễ gần như vậy cứ thế qua đời trong cô độc như thế sao? Hắn không cách nào tiếp thu được. Ông lão đã che chở cho hắn nhiều lần, hắn còn chưa kịp báo ân, còn định cho ông lão có một nơi yên bình cát lành để không phải âu sầu lúc về già. Thậm chí hắn còn muốn tìm lại một người thân cho ông ấy - Yêu Yêu!
Sở Phong hồn bay phách lạc một hồi. Trên tấm bia đá đó có khắc tên của Vũ Thượng, ông lão đã thật sự qua đời rồi.
Đời người quả nhiên không có viên mãn, chắc chắn sẽ có nhiều chỗ khiến cho người ta phải thất vọng, khiến cho người ta phải bất đắc dĩ, khiến cho người ta phải tiếc nuối như vậy. Bây giờ trong lòng Sở Phong vừa chua xót lại vừa bất lực, chung quy là đã tới chậm một bước.
“Tiền bối, ta đến trễ rồi!”
Hắn rất muốn cho mình một quyền, cuối cùng đã trễ!
Mặc dù đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng từ khi hái được Hồn dược cho đến nay cùng lắm chỉ mới trôi qua thời gian một hai ngày mà thôi, chỉ đành khiến cho người ta tiếc nuối, ấm ức trong lòng.
“Hả?”
Đột nhiên, hai mắt Sở Phong sáng lên. Bây giờ linh giác của hắn nhạy bén cỡ nào, vô cùng lớn mạnh. Hồn quang quét qua, Hỏa Nhãn Kim Tinh phát sáng, trong nháy mắt xuyên qua toàn bộ phần đất bên dưới mộ.
“Tiền bối!”
Sở Phong vừa kích động vừa mừng rỡ, u sầu và lo lắng trong lòng thoáng cái quét sạch.
Tuy ông lão rất tiều tụy nhưng hình như vẫn còn một tia sinh cơ, vẫn chưa hoàn toàn chết hẳn. Ông ấy chỉ là đau lòng cả đời bơ vơ nên mới sớm tự chôn vùi bản thân!
Có lẽ lòng ông ấy đã chết rồi, đời này với ông mà nói quá khổ sở. Mấy lần sinh ly tử biệt đau thấu tim gan, người thân đều đã chết thảm. Ông hao phí thời gian nửa đời, muốn báo thù nhưng lại không đủ sức.
Giờ đây, ông đang lẳng lặng nằm yên trong phần mộ, một mình đợi cái chết sau cùng đến.
“Tiền bối, ta tới cứu ông đây. Ông phải tin tưởng ta có thể tìm được Yêu Têu về. Cuối cùng rồi sẽ có một ngày để cho nàng đến đoàn tụ với ông, hãy tin tưởng ta!” Sở Phong lớn tiếng gọi.
Sau đó, hắn cất bước đi thẳng vào chỗ sâu bên trong rừng trúc tím!
Trong vùng núi, một ngôi mộ mới và vô số phần mộ cũ chồng chất.
Xung quanh, rừng trúc lay động theo gió, phiến lá hẹp dài chạm vào nhau phát ra tiếng động xào xạc, đất cũ và ánh nắng chiều làm nổi bật lên ngôi mộ mới, hơi có vẻ thê lương.
Sở Phong cấp tốc đào ngôi mộ mới ra, bên dưới cũng không có quan tài mà chỉ có một ông lão tiều tụy.
Vũ Thượng, ông lão này có xuất thân khiến cho người ta rất giật mình, vốn nên có địa vị hiển hách, vậy mà bây giờ ông ấy ngay cả quan tài cũng không chuẩn bị cho mình, nằm ở trong đất vàng.
Ông không hề có chút sinh khí, giống hệt như một cái xác. Sắc mặt vàng như nến, không nhúc nhích nằm ở nơi đó.
Một tay Sở Phong ôm lấy ông, trong lòng hơi khó chịu. Trong cơ thể của bộ tộc này chảy xuôi dòng máu Thiên Đế, sao kết quả lại rơi vào một kết cục thê lương như vậy?
Vũ Thượng cả đời cơ cực, ba nữ nhi vô cùng xuất sắc đều bị Nguyên tộc hại chết. Bản thân ông không đủ lực báo thù, hao phí thời gian cả đời, đau khổ trong lòng khó mà tưởng tượng nổi. Ông đã sớm không còn lưu luyến thế giới này, người tuy chưa chết nhưng lại tự mình mai táng ở trong đất vàng, hết sức đau lòng đến nỗi chết tâm!
Sở Phong khẽ gọi, muốn làm ông sống lại.
Ông thực sự quá mức suy yếu, không khác gì một người chết. Toàn thân lạnh như băng, kèm theo cả mùi bùn đất và lá mục xung quanh.
Thời gian thật lâu sau, Vũ Thượng mới suy yếu mở mắt ra. Đôi mắt đục ngầu vô thần, miệng khô nứt, liên tục há mở nhưng lại không phát ra tiếng.
“Tiền bối, tất cả đều sẽ ổn thôi, ông không thể nhụt chí như vậy, phải tỉnh lại!” Sở Phong mở miệng.
Trong lúc nói chuyện, hắn nhanh chóng ra tay, lấy một gốc Hồn thảo từ trong cái hộp ngọc ở trên người ra, ngắt hơn nửa lá cây, lập tức có vật chất hồn tràn ra, hạt thần thánh lấm tấm, vô cùng chói lọi.
Đây là đồ tốt, một khi lưu lạc đến ngoại giới thì sẽ khiến cho rất nhiều người phải đỏ mắt.
Sở Phong bỏ lá cây trong suốt đến sắp sửa hòa tan vào trong miệng Vũ Thượng, còn giúp ông luyện hóa. Một dòng sinh cơ tươi mát theo miệng của ông tràn vào.
Hiệu quả rất nhanh, trong cơ thể của Vũ Thượng chớp mắt đã có thêm không ít hạt ánh sáng, dung nhập vào trong tinh thần khô cạn của ông, khiến cho nó phát ra một chút ánh sáng rực rỡ.
Những ngày qua Vũ Thượng sống như người thực vật, cả tinh thần đều đã tiêu tán, nguồn sáng linh hồn sau cùng đã rất mờ nhạt, bây giờ được tẩm bổ tựa như bổ sung củi mới vào trong ngọn lửa sắp tắt, lần nữa nhanh chóng cháy bùng lên, lấp lánh.
Cũng trong lúc đó, hạt năng lượng trong trời đất mà Sở Phong tiếp ứng rót vào bên trong cơ thể Vũ Thượng, hâm nóng thân thể. Tình trạng của ông quá tệ, tinh thần khô héo, thể xác sắp chết.
Dược tính của Hồn thảo khiến cho người ta phải kinh ngạc không thôi.
Sau khi ăn hơn nửa gốc cây, Vũ Thượng đã tỉnh táo hơn một chút. Ông ta hơi có vẻ hoang mang, khó hiểu lẫn hơi sững sờ nhìn Sở Phong:
“Ngươi… sao ngươi lại ở chỗ này?” Ông ta vẫn hơi mờ mịt như cũ. Không phải mình chết rồi sao? Sao lại nhìn thấy Tào Đức, hay là nói Sở Phong nhỉ?
Lúc ở chiến trường ba bên, ông ta đã cho Sở Phong ấn ký mà tộc Thiên Đế lưu lại. Sở Phong đương nhiên không hề giấu diếm, cũng kể hết mọi chuyện của mình cho ông ta.
“Tiền bối, sao ngươi có thể không còn chút ý chí chiến đấu nào như vậy, còn chưa có gặp lại hậu nhân Yêu Yêu của mình, còn chưa chứng kiến Nguyên tộc diệt vong mà đã tự mình chôn vùi ở nơi này, thế này là không đúng!”
Sở Phong rất nghiêm túc. Nếu như một người mất đi tinh khí thần thì cho dù có sống tiếp cũng sẽ giống như cái xác không hồn, còn tương lai gì đâu chứ?
Vũ Thượng nghe đến Nguyên tộc, đôi môi tím bầm khô khốc run lên, liên tục há hốc, cuối cùng phát ra một tiếng gào nhẹ. Ông ta có hận, nhưng cũng rất bất lực.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá