Thánh Khư

Chương 3487: Nâng cờ cầu bại (3)

Sau đó tất cả kỵ sĩ rít gào, bộc phát ra sát khí kinh thiên động địa, năng lượng cộng hưởng lẫn nhau, ngưng kết làm một thể, giết qua Sở Phong.
Sở Phong không muốn dây dưa nhiều với bọn chúng, trực tiếp thúc giục cửu bảo diệu thuật, quang luân chín màu bay ra, trở nên khổng lồ vô cùng, đè ép về phía trước.
Phì phì phì…
Cho dù ở giữa có sinh vật chuẩn cấp Đại Vũ xấp xỉ cảnh giới của Sở Phong, cũng căn bản không nỡ nhìn, quang luân ngang trời, làm cho tất cả nhân mã đều nứt nẻ, rồi sau đó nổ tung!
Sở Phong xẹt qua một kích, toàn bộ kỵ sĩ hắc giáp bị diệt.
“Người nào?!” Cuối đường chân trời, trong cự thành màu đen kia truyền đến tiếng quát lớn, quả thực sắp rống vỡ vòm trời, làm cho hư không nổ tung.
Huyết khí ở đây dao động, làm sao có thể giấu diếm được Tiên Vương? Làm cho đại nhân vật trong thành trực tiếp sinh ra cảm ứng, rồi sau đó một tiếng gào to, đã có sóng gợn đại đạo vô hình thổi quét đến Sở Phong.
Dao động cấp Tiên Vương đủ để xé rách sơn xuyên vạn vật.
“Ông nội ngươi!” Cẩu Hoàng mở miệng, vươn ra một móng vuốt lớn, ầm một tiếng, đập nổ tung sóng gợn đại đạo từ cuối đường chân trời lan tràn tới.
Móng vuốt lớn của Cẩu Hoàng quả thực có tính chất huỷ diệt!
Trời đất nứt nẻ, lan tràn tứ phương, nhưng mà thành trì phía trước cực kỳ đặc biệt, chi chít dày đặc phù văn đại đạo sáng lên, nhưng lại chặn được năng lượng cấp Tiên Vương tàn sát bừa bãi.
Trong thành trì nhất thời nháy mắt im lặng, sau đó mới truyền ra âm thanh: “Vị đạo hữu nào giá lâm, nhân mã mà lão hủ phái ra chẳng qua là vì lịch luyện mà thôi, nếu đã đắc tội đạo hữu, mong rằng bao dung.”
Trong thành, người mở miệng là một vị lão giả, nhỏ gầy khô héo, nhưng trong cơ thể lại ẩn chứa tinh khí thần vô cùng khủng bố, là một vị Tiên Vương tuyệt đỉnh, là thành chủ ở đây.
Ở bên cạnh hắn, một vị Chân Tiên Hắc Ám truyền âm: “Phụ thân, cần gì khách sáo với bọn chúng, ngài đã là Tiên Vương tuyệt đại, giết nó sẽ không khó khăn.”
“Câm miệng!” Tiên Vương trong thành khiển trách, lại âm thầm mở miệng nói: “Móng vuốt lớn màu đen kia nhìn quen mắt, không phải nó đến chứ? Nhanh đi mời Hòe thúc của ngươi ra, kêu hắn xuất quan!”
Trong cự thành màu đen, rõ ràng có hai vị Tiên Vương.
Không lâu sau, cuối đường chân trời có người đi tới, tiếp cận đám người Sở Phong và Cẩu Hoàng.
“Hắc gia, sẽ không thật sự là ngươi chứ?” Cuối đại địa, Tiên Vương nhỏ gầy khô héo kia mở miệng, chào hỏi ở phía xa, nhưng ở chỗ sâu trong đáy mắt lại là hàn ý.
“Ta tưởng là ai, Chân Tiên tuyệt đỉnh năm đó của tộc Bá Huyết -- Thương Thanh, hiện tại thành vương xưng bá, hơn nữa chạy đến đây tiếp chưởng Hắc Giáp quân của bọn ta!” Cẩu Hoàng lạnh giọng nói, vẻ mặt nó không tốt, mang theo lửa giận.
“Ta không phải là không nỡ nhìn Hắc Giáp quân xuống dốc, anh tài mất hết, mà Hắc gia các ngươi có người biến mất, có người ngã xuống, không xuất thế nữa sao, cho nên, ta có lòng tốt thương hại bọn họ, bèn tiếp nhận ở đây.”
Thương Thanh nhỏ gầy khô héo, nhàn nhạt cười.
“Phụ thân, nó là con chó đen năm đó đi theo Thiên Đế à?” Ở phía sau Thương Thanh và Hòe vương còn có mấy người đi theo, một Chân Tiên Hắc Ám âm thầm truyền âm, nói: “Nó từng uống máu của Thiên Đế, giết chết nó, ngao luyện chân huyết, có lẽ có thể đào ra phần bí mật của đạo văn căn nguyên Thiên Đế từ trên người nó!”
Trong nháy mắt, da lông cả người Cẩu Hoàng dựng đứng, nó là Tiên Vương đặc thù, cho dù là Chân Tiên âm thầm mở miệng, nó cũng có thể nghe được.
Nó không nói hai lời, một móng vuốt chụp về phía trước, chuẩn bị giết chết Chân Tiên này.
Rầm!
Thương Thanh ra tay, tuy còm nhom, nhưng lại trực tiếp chặn được móng vuốt lớn của Cẩu Hoàng, không thể đập xuống.
Chung quanh, quỷ khóc thần hào, pháp tắc đại đạo vô số, không ngừng nổ vang, đó là hai người đối kháng.
Đồng thời, Cẩu Hoàng và Thương Thanh đều sáng lên, bảo vệ diện tích ranh giới ở phía sau bọn họ, vẫn chưa lún xuống và sụp đổ.
“Hắc gia, bớt giận, trẻ con không hiểu chuyện, cần gì chấp nhặt với hắn!”
“Không hiểu chuyện, vậy cần giáo dục!” Cẩu Hoàng lạnh giọng nói, vẫn không có ai dám nhục nó như vậy đâu, một hậu bối mà thôi, cũng dám tuyên bố muốn giết nó, ngao luyện chân huyết của nó, thật sự không thể tha thứ.
Ầm!
Đúng lúc này, con nối dòng của Thương Thanh nổ tung, thân là một người tiến hóa cấp bậc Chân Tiên, tránh ở sau lưng phụ thân, vậy mà vẫn là trực tiếp nổ thành một đám sương máu.
Cũng may, Thương Thanh phản ứng nhanh chóng, một phen vớt được hồn quang của hắn, bảo vệ chân linh chưa diệt, còn có cơ hội cứu lại.
Nhưng mà, sắc mặt Thương Thanh lại không dễ nhìn bao nhiêu, hắn tin tưởng trạng thái của Cẩu Hoàng rất kém, năm đó đại chiến bị thương căn cơ, hiện giờ lại rất già, không phải đối thủ của Tiên Vương tuyệt đỉnh là hắn, nhưng mà thủ đoạn của Cẩu Hoàng rất đặc biệt, vừa rồi lại cách hắn, đã làm bị thương con của hắn.
Hắn có chút kiêng kị, dù sao đối phương từng đi theo ba Thiên Đế!
“Hắc gia, đã giáo dục hắn thì bỏ đi, không biết tại sao ngươi đến đây?” Cổ Thanh mở miệng.
“Mang một hậu bối lịch luyện, bất tri bất giác đi đến nơi này, ngươi không ngại tìm vài cường giả cảnh giới xấp xỉ, giáo huấn thằng nhóc này một chút, để hắn hiểu được núi cao còn có núi khác cao hơn.” Cẩu Hoàng ngoài cười nhưng trong không cười nói.
“Được, vào thành, ta sắp xếp!” Thương Thanh gật đầu, nhưng mà, ở chỗ sâu trong đồng tử là một mảnh bóng tối, sâu thẳm vô cùng, hắn không cho rằng có người dám hoành hành ở đại địa hắc ám, càng không có người tiến hóa có thể vô địch ở trong này, dù sao, có thể mời ra sinh vật đồng cấp bất bại của chủng tộc bất tường bất cứ lúc nào.
Trong cự thành màu đen, cư ngụ rất nhiều sinh linh, chủng tộc gì đều có, ngựa xe như nước, vậy mà có chút phồn vinh.
Nếu không phải gần đây diệt trừ, đuổi giết một đám người nghiêng về phía Chư Thiên, trong thành sẽ càng náo nhiệt hơn.
“Hắc gia, ngươi xem thành trì mà ta quản lý như thế nào?” Thương Thanh cười hỏi.
Trong mắt Cẩu Hoàng và xác chết đều hiện lên hàn quang, đây là địa bàn của Hắc Giáp quân, Thương Thanh là một sinh linh tộc Bá Huyết, vốn dĩ có ân oán cũ với mạch Thiên Đế, đời sau lại chạy đến đây, đoạt địa bàn này, còn dám hỏi như vậy?!
Nhưng mà, ý cười trên mặt Thương Thanh không duy trì bao lâu, đã chuyển qua lạnh lẽo.
Bởi vì, ở trong cự thành, Sở Phong sớm bắt đầu nhận ma luyện, một đường đánh giết, một hơi đánh nát hơn mười cao thủ đến từ Hắc Giáp quân, làm cho toàn bộ những người đó nổ tung.
Không nói một chưởng một người, nhưng mà cũng không khác mấy, Sở Phong đứng trong sân, quét ngang cái gọi là sinh vật chuẩn cấp Đại Vũ trong thành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá