Thánh Khư

Chương 3385: Sở ma đầu cần trị liệu tâm lý (1)

Bởi vì, Lạc Thiên Tiên cực kỳ cường thế, một khi đến cảnh giới thích hợp, nàng tuyệt đối sẽ chủ động đến cửa, quyết đấu với những người xếp hạng trên, kiểm tra mức độ tinh tiến của đạo hạnh bản thân.
“Cảnh giới Hỗn Nguyên, cũng chính là tương đương với cảnh giới đại năng của sinh vật tiến hoá bình thường ở dương gian.” Sở Phong nhìn nàng, đoán cấp độ tiến hoá của nàng.
Đương nhiên, không cần nghĩ nàng tuyệt đối là sinh linh cấp chữ Hằng, càng hiển nhiên nàng sẽ càng có nhiều bản lĩnh siêu phàm, không thì không đủ để xưng vương gọi tôn.
“Lạc Thiên Tiên, đã từng có chiến tích đấu ngang tay, nhưng chưa từng thua!” Có sinh linh cấp Chân Tiên khẽ nói, thầm cảm thán hậu sinh khả uý.
Ngay cả rất nhiều lão quái vật cũng đều công nhận tiềm lực của nàng, thậm chí có người cho rằng đây chính là thời đại thuộc về nàng, tất nhiên nàng sẽ vươn lên, chiếu sáng cả kỷ nguyên!
“Lạc Tiên Tử, ngươi không cần so đo nhiều như vậy, nếu ngươi cảm thấy không công bằng, vậy thì ngươi áp chế chút đạo hạnh lại, quyết đấu với hắn.”
Có người mở miệng, rất rõ, mọi người vô cùng mong chờ nàng xuất thủ, chỉ càng nàng xuất trận, vậy thì dĩ nhiên có thể dạy cho tên Sở ma đầu Phong thế nào là làm người.
Dựa vào truyền thuyết của Lạc Thiên Tiên truyền ở bên ngoài, mỹ nhân tuyệt sắc trình độ cao kinh khủng, nhìn thì xinh đẹp như tiên, chỉ khi nào giao thủ, lại cứ như Kim Bằng giương cánh, như Chân Long xé trời, cường thế, ngang ngược, mỗi lần đều quét sạch kẻ thù.
Ngay cả một vài đạo tử tuyệt thế có danh tiếng và mang theo sắc thái truyền kỳ trên trời xanh, sau khi bị nàng đánh bại dễ dàng như trở bàn tay, đều bị để lại bóng ma tâm lý không thể nào xoá nhoà.
Thế hệ trẻ và trung niên của trời xanh cho rằng Sở ma đầu quá phách lối, cần Lạc Thiên Tiên nhanh chóng làm “trị liệu tâm lý” cho hắn, hung hăng nghiền ép hắn, khiến hắn hiểu được cái gì mới là đứa con của trời xanh.
Lạc Thiên Tiên thờ ơ, sau khi nhìn rõ cảnh giới của Sở Phong, giống như không muốn ra tay với hắn, nàng nghiêng đầu nhìn về phía bốn đại đạo tử bên cạnh.
Kết quả, bốn người đều lắc đầu hoặc không trả lời.
Đồng thời, có hai người chỉ lườm Sở Phong một chút rồi không nhìn hắn nữa, rất ngạo mạn, không thèm quan tâm hắn.
Thân là đạo tử trời xanh, bọn hắn rất cố kỵ thân phận của mình.
Bọn họ thừa nhận Lạc Thiên Tiên rất mạnh, xếp hạng cao hơn bọn họ, khiến người khác phải kiêng kỵ, nhưng dù sao cũng cùng là đạo tử.
Nếu như Lạc Thiên Tiên xem thường Sở Phong, lười ra tay, nhưng lại bảo bọn họ đi trấn áp, chuyện này chẳng khác nào tự nhiên nói cấp bậc của họ thấp, kém hơn Lạc Thiên Tiên sao?
Bốn đại đạo tử đều có ngạo khí của bản thân, Lạc Thiên Tiên không muốn đi “dạy dỗ” người kia, bọn họ cũng không muốn hạ thấp thân phận bản thân đi trấn áp.
Đương nhiên Sở Phong nhìn ra được ngọn ngành, hắn đang bị người khác khinh thường?
Những người khác cũng nhìn thấy rõ, lần đầu tiên thế hệ trẻ và trung niên của trời xanh cảm thấy trong lòng vui sướng như vậy, nghĩ tới tên Sở ma đầu đang muốn cao ngạo lên trời, một đường cường thế, thậm chí còn ghét bỏ đạo tử Vân Hằng, cuối cùng hiện giờ lại bị người ta nhìn từ trên xuống, không để vào mắt ngược lại à?
“Há há…” Không ít người trong thế hệ trẻ và trung niên đều cười, càng nhìn càng thấy tâm trạng tốt hơn.
Thậm chí ngay các các tộc trên thế giới, kể cả đám người bên cạnh Sở Phong, đều cười, tỉ như Quái Long còn đang trộm vui đấy.
Nhìn thấy Sở Phong kinh ngạc, bị bắt ép, Quái Long cảm thấy tâm trạng rất chi là sảng khoái!
Cảm nhận của Sở Phong vượt xa người bình thường, ở tại chỗ đã nhận ra được cái đức hạnh của u Dương Cáp Mô, mặt của hắn lập tức đen đi.
“Ta, có thể công, có thể thủ, có thể mạnh, có thể yếu, nếu năm vị đạo tử cường đạo đã đến, cấp độ tiến hoá khá cao, vậy thì ta lại có thể mạnh hơn chút rồi!” Sở Phong mở miệng.
Thế hệ trẻ và trung niên của trời xanh đều cau mày, không cho đây là lời nói tốt lành gì.
Ngay cả vài sinh linh cấp độ Chân Tiên cũng cảm thấy tên thổ dân hạ giới này quá tự phụ, hắn có tư cách gì mà muốn quyết đấu với người có cảnh giới cao hơn mình?
“Ta thật sự rất muốn… lấy một địch năm đạo tử!” Sở Phong lại mở miệng.
Chuyện này lập tức dấy lên xôn xao, đừng nói là sinh linh của trời xanh, cả sinh vật tiến hoá của dương gian cũng cảm thấy, đại Sở ma đầu Phong chém quá, đây là lời thật lòng sao?
“Trước đây hắn vô cùng tự tin, từng nói ra hai chữ cầu thua, nhưng mà hiện giờ, trong mắt ta, đây rõ ràng là đang cầu ngược!”
Ngay cả lão quái vật cũng có người không nhịn được, không chịu nổi hắn.
Không hề nghi ngờ, trong giờ phút này, Sở Phong – người kế thừa truyền thống của Đệ Nhất sơn, giờ phút này hắn như Lê Đà, như Cửu Đạo Nhất trong quá khứ, vô cùng… không được chào đón!
Hiện tại, thế hệ trẻ và trung niên đều muốn nhìn thấy hắn bị đánh chết, miệng của tên này cũng khiến người khác ghét quá rồi, ngươi xem bản thân là ai, khinh thường trời xanh như thế, thế mà muốn lấy một địch năm đạo tử, quá phận!
Mọi người cho rằng, hắn thế là đang sỉ nhục trời xanh!
“Ngươi thật sự cho rằng thực lực của bản thân mạnh lắm à?” Ngay cả một vị đạo tử vẫn luôn không mở miệng cũng không nhịn được mà lên tiếng.
“Đúng vậy đó, ta vẫn luôn cho là thế, nếu như không có giác ngộ này, không có niềm tin mình mạnh nhất thì ta dựa vào đâu mà đi tranh làm số một ở trên trời dưới đất được chứ?”
Sở Phong mở miệng, làm dáng vẻ đương nhiên.
Khi lần đầu nghe thấy, một đám người đều không chịu nổ, tên thổ dân này quá tự phụ, thật sự có chút ngông cuồng không điểm dừng.
Thế nhưng mà, nhìn nhận kỹ mà nói, lời tên này nói cũng có chút đạo lý, bản thân sinh vật tiến hoá cũng không cho rằng bản thân mình là người có năng lực duy nhất trên thế gian, nghiền ép hết tất cả người cùng thế hệ, vậy thì họ dựa vào cái gì mà tranh giành làm Thiên Địa Chủ Giác của một thời đại chứ?
Kể cả đạo tử của trời xanh, tuy trong lòng bọn họ bình tĩnh, thong dong hay là thâm trầm lạnh lùng, nhưng mà, sâu trong lòng đều có sự chấp nhất và tín ngưỡng của bản thân, đều cho rằng cuối cùng bản thân sẽ trở thành sinh linh mạnh nhất kia!
“Thế nhưng mà, cảnh giới của ngươi thật sự có hơi thấp.” Lạc Thiên Tiên mở miệng.
Từ đầu đến cuối nàng chưa từng nở nụ cười, dưới sự phụ trợ của làn da trắng như tuyết trong lớp váy áo đen khiến nàng càng thêm mấy phần lạnh lẽo.
Chỉ là, cơ thể nàng vừa thon dài, yêu kiều thướt tha, đường cong cuốn hút bị lớp váy bao lấy, quả thật hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá