Thánh Khư

Chương 3591: Hoang Thiên Đế, Diệp Thiên Đế, Nữ Đế, ở đâu (5)

Năm đó, ngay cả Hoang, Diệp, Nữ Đế đều chết trận, nếu Sở Phong một thân một mình đến đó, đối mặt với ít nhất bốn Thủy Tổ, hơn nửa chỉ có thể coi như chịu chết!
“Không có thời gian, tới bây giờ, ta càng rõ ràng dự cảm được, bọn họ quả thực đang nghi ngờ quá khứ, lại thập tổ cùng ra một lần nữa, thôi diễn hết tất cả, hẳn là lúc Đại tế ở kỷ nguyên này bù đủ số lượng Thủy Tổ!”
Sở Phong càng thêm xác định, cảm giác của hắn không có sai lầm.
Lĩnh vực Tế Đạo gần như có thể nói là không gì làm không được, hiểu thấu mọi bản chất, chỉ có sinh linh cùng đẳng cấp mới có thể che đậy hiệu quả một phần chân tướng.
Thập tổ cùng xuất hiện, ở ngay kỷ nguyên này? Yêu Yêu và Lâm Nặc Y trầm mặc, hiện tại chỉ có Sở Phong đi đến lĩnh vực này, có thể đi quyết chiến, hai người bọn họ đều có cảm giác bất lực.
“Vì thế ta nhất định phải ngăn cản bọn họ ở thời khắc mấu chốt, cắt đứt tiến trình đó, không thể để phần cuối cao nguyên lại xuất hiện nhiều Thủy Tổ như vậy!”
Hắn báo cho hai nữ tử đừng mạo hiểm, làm vậy không có ý nghĩa, hai người tạm thời nên ẩn nấp ở trường vực trong chỗ sâu Hỗn Độn, chờ đợi cơ hội!
Trận chiến này hắn sẽ dốc hết khả năng đánh giết Thủy Tổ, đục xuyên cao nguyên, trọng thương chủng tộc quỷ dị, cho dù không thể giết hết tất cả kẻ địch cũng sẽ không để lại cho người đến sau quá nhiều áp lực.
Nếu tương lai hai nữ tử có thể thành công phá ải, đặt chân đến lĩnh vực Tế Đạo, như vậy có lẽ có cơ hội hoàn toàn bình định cao nguyên kia!
Sở Phong nói xong, xoay người biến mất, hắn không nghĩ tới tại nặng nề, không muốn nhìn thấy bọn họ thương cảm, kiên quyết mà dứt khoát đi xa, nói cho bọn họ, chờ hắn trở về!
Một mình hắn lên đường, lần này đi có thể sẽ không có ngày về.
Trong thời gian kế tiếp, Sở Phong đi khắp Chư Thiên vạn giới, để lại dấu chân của hắn ở tất cả đại vũ trụ, hắn đang khắc phù văn tế đạo, hóa thành vô hình trung.
“Ta không tự mình đi, mà là mang theo vĩ lực Chư Thiên, mang theo di hận của tất cả tiền hiền tự cổ chí kim, giết vào trong Ách Thổ, đánh nát cao nguyên kia!”
Sở Phong tích góp lực lượng, hắn luôn nhìn chằm chằm vào Ách Thổ, một khi có biến hóa, trước khi Đại tế bắt đầu, hắn phát động trước một đòn kinh thiên động địa, giết vào cao nguyên!
Trước đó, hắn không ngừng tích lũy, làm mình mạnh hơn, hắn biết khoảnh khắc cuối cùng ấy đã sắp tới.
Nhưng trước lúc đó, hắn sẽ nỗ lực mạnh lên, cho dù có cơ hội gia tăng một ít đạo hạnh, hắn cũng sẽ không lãng phí.
Đồng thời, hắn cũng đang nghĩ, rốt cuộc phải thế nào mới có thể giết nhiều Thủy Tổ hơn?!
Tuy hắn không muốn thừa nhận, nhưng dự cảm không lành trong lòng nói cho hắn biết, hắn lẻ loi một mình, hơn nửa không cách nào diệt hết tất cả Thủy Tổ.
Dẫu sao, Hoang và Diệp liên thủ cũng mới giết chết được năm người.
Cao nguyên khó giải, có thể không ngừng phục sinh tất cả Thủy Tổ.
Sở Phong nghĩ hết biện pháp, thậm chí chuẩn bị sẵn dự tính xấu nhất.
“Nếu đến cuối cùng, mọi biện pháp đều vô lực, như vậy, dâng hiến tính mạng của ta thôi, lấy thân nuôi bất tường, dốc hết khả năng tiếp xúc vật chất nguyên sơ của bọn họ, trở thành sinh vật quỷ dị cường đại nhất, thử lấy ác chế ác, diệt sạch bọn họ.”
Đây là ý nghĩ tuyệt vọng nhất và bi quan nhất của Sở Phong, nếu như mọi thứ đều không thể làm, hắn nguyện ý liều chết mạo hiểm.
Nhưng trước đó, hắn sẽ khắc hoa văn trường vực khủng bố nhất lên trên bản nguyên của mình, cho bản thân hạn chế thời gian có hạn, sẽ không quá lâu sẽ tự mình hủy diệt, vĩnh tịch.
Lúc tuyệt vọng nhất, hắn lấy thân nuôi bất tường, trả giá bản ngã, hắn chân chính sẽ chết, nếu vào giây phút cuối cùng hắn thật sự không thể tỉnh táo, không cách nào lợi dụng cơ hội ngắn ngủi giết sạch địch, như vậy, hoa văn trường vực trong bản nguyên của chính hắn sẽ hủy diệt hắn, sẽ không để thế gian có thêm một đại ác uy hiếp đến Chư Thiên!
Trận chiến này, Sở Phong chưa từng nghĩ tới chuyện sống sót trở về, máu của hắn sẽ vẩy khắp Ách Thổ, nhuộm đỏ cao nguyên.
Hắn sẽ không trốn tránh, sớm đã chờ đợi rất nhiều năm, chỉ đợi một kích kinh thiên!
“Hoang Thiên Đế, Diệp Thiên Đế, Nữ Đế, các ngươi đi sớm quá rồi!” Sở Phong nghĩ đến những người ấy, có chút thương cảm, hắn cũng phải theo gót bước những người đó rồi sao, thế gian này sẽ không còn hắn, tất cả vết tích đều sẽ tiêu tán trong trận chiến cuối cùng.
Nếu Hoang, Diệp, Nữ Đế chưa chết, vậy thì hiện tại hắn sẽ không thở dài rồi, bây giờ, người có thể chống lại Thủy Tổ chỉ còn lại chính hắn.
Mà hắn vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị xong, Thủy Tổ đã sắp sống lại làm loạn rồi.
Trận chiến năm đó, đủ loại cảnh tượng đều hiện lên trước mắt Sở Phong, hắn đang quan sát, đang tái diễn, hắn đang tự hỏi làm thế nào giết địch hữu hiệu hơn.
Chiến tích của Hoang, Diệp, Nữ Đế huy hoàng cực điểm, xán lạn vô cùng, tuy đã kết thúc nhưng chỉ cần nghĩ đến những người đó, nhớ lại trận chiến đó, Sở Phong vẫ nthấy nhiệt huyết sôi trào, trong mắt có lệ nóng, chiến dịch kia quá bi tráng, hắn hận sinh không gặp thời, ngày đó không cách nào kề vai chiến đấu cùng bọn họ.
Hoang Thiên Đế vĩnh viễn, Diệp Thiên Đế vĩnh viễn, Nữ Đế vĩnh viễn, tiền hiền vĩnh viễn, Sở Phong trầm mặc, nhớ đến những người đó, chiến ý được khích lệ của hắn thịnh liệt lên cao! Bất kể kết cục thế nào, hắn đều không hối hận, sẽ thẳng tiến không lùi, dùng hết tất cả, đục xuyên cao nguyên!
Tình cảnh của Sở Phong rất gian nan, đời này không có người nào có thể kề vai chiến đấu với hắn, hắn chỉ có thể cố gắng phá cục, nếu như Hoang Thiên Đế còn sống, nếu như Diệp Thiên Đế vẫn còn, nếu như Nữ Đế chưa mất, như vậy hôm nay sẽ đứng chung cùng hắn, chắc chắn đại phá Ách Thổ, đại sát tiến vào, trực tiếp bình định đầu nguồn Quỷ Dị, hắn khát vọng cỡ nào có thể có một người có thể kề vai chiến đấu với hắn.
Chư thế gian vẫn sáng chói, kỷ nguyên Quang Huy đi về hướng cực điểm thịnh liệt nhất, trong thế giới Đại Thiên, ánh lửa văn minh tiến hóa chói mắt.
Mà ở thế ngoại, Sở Phong lại trầm mặc, thường xuyên nhìn chằm chằm Ách Thổ, hắn cảm giác áp lực khôn xiết, một luồng khí tức khủng khiếp đang tràn ngập, tùy thời muốn vỡ bờ càn quyét các phương đại vũ trụ.
Hắn vừa chú ý Ách Thổ, vừa tích góp lực lượng, nắm lấy thời gian yên tĩnh cuối cùng, tham ngộ tất cả hoa văn ẩn chứa trong vạn vật và năm tháng trên thế gian này.
Hắn từ đầu đến cuối đều không dừng bước, trong Tế Hải để lại bóng dáng của hắn, không ngừng phân tích những hoa văn kia, trước tế đàn to lớn, hắn ngừng chân rất lâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá