Thánh Khư

Chương 3580: Di thế độc lập (2)

Hiện tại, trong Ách Thổ có bốn vị Thủy Tổ, ba vị Tiên Đế, nhưng hắn sẽ không quên rằng ở tận cùng cao nguyên có “vật chất nguyên sơ”, chắc chắn sẽ có Tiên Đế lấp vào vị trí lĩnh vực Thủy Tổ.
Thực tế quá gian nan, mỗi khi nghĩ đến những điều này, Sở Phong đều cảm thấy chán nản, cảm giác như bị nghẹt thở, hắn nhất định phải đem hết khả năng để cải thiện bản thân, mạnh đến vô địch cổ kim!
Nếu không thì hắn cũng không cần thiết phải đi đến vùng cao nguyên đó, sẽ chỉ mất mạng oan uổng mà thôi.
Ở nơi thâm sâu nhất của Hỗn Độn, hồn quang của Sở Phong cũng xuất hiện, chịu đựng những sự xung kích của chùm quang đáng sợ đó, hắn vẫn bất động mặc cho sấm sét và kiếm quang giáng xuống.
Rất lâu sau đó, nơi đây đã yên lặng trở lại, Sở Phong dùng sức mạnh thần thông của mình để san bằng mọi thứ, hỗn độn dâng trào, nhấn chìm mọi thứ.
Trong tàn tích của hai trăm bốn mươi ba vạn năm, Sở Phong triệt để hoàn thành thôi diễn con đường lĩnh vực Tiên Vương, mở ra Pháp và Đạo thuộc về riêng mình, hắn ngồi khoanh chân ở đó, kinh văn tự hiển hiện, lượn lờ xung quanh hắn, chậm rãi lan tràn ra, để khôi phục sự sống cho thiên địa khô kiệt.
Tuy nhiên, trong nháy mắt, tất cả kinh văn đều mờ đi, hắn lấy thân lập Đạo, vô số trật tự, quy tắc đều quay trở lại trong thân thể hắn, dấu vết của Đạo không còn xuất hiện.
Bất luận hắn mạnh đến mức nào, chỉ cần không giết Thủy Tổ, hắn sẽ không lộ diện, không thể thay đổi bất cứ trạng thái tuyệt linh nào trong đại thế giới đã khô kiệt.
Vài năm sau khi hắn tiến vào một vùng vũ trụ tàn tạ, phát hiện ra một địa thế cực kỳ đặc thù, có thể uy hiếp mãnh mẽ đến hắn.
Trên thực tế, vũ trụ này không có sự sống, trước đống đổ nát là hung địa, tất cả sao trời đều mang tử khí.
Sau khi nghiên cứu kỹ càng, Sở Phong kinh ngạc phát hiện, mảnh đất hoang tàn này trùng khớp với địa thế từng xuất hiện trên lọ đá, hắn có lý do để hoài nghi đây là vùng đất cội nguồn.
Năm đó, khi lọ đá thỉnh thoảng khôi phục phát quang, đường vân xuất hiện trên lọ đá, có không ít địa thế sông núi, hôm nay hắn ở đây nhìn thấy mơi nơi rất tương xứng với địa thế cội nguồn.
Trong những năm qua, hắn đã nhìn thấy quá nhiều hung địa phức tạp, nhưng sau khi tìm hiểu kỹ lưỡng, theo hắn thì tất cả vùng đất đó…chẳng qua cũng chỉ như vậy.
Bây giờ, vẻ mặt của hắn trịnh trọng hơn!
Dù gì thì năm xưa khi lọ đá khôi phục đã từng phản chiếu một cảnh tưởng vô cùng đáng sợ, có Đế bị nuốt chửng, không lường trước được sự kinh khủng bên trong địa thế cổ xưa.
Đương nhiên hắn biết rằng nó có liên quan đến cổ địa phủ và nơi tận cùng cao nguyên, cả hai có mối liên hệ chặt chẽ với nhau.
Sở Phong dừng bước chân, không đi xa nữa, bắt đầu nghiêm túc phân tích vùng tuyệt thế hung địa này.
Đã từng giết Đế, cho dù là Chuẩn Tiên Đế, hay là Tiên Đế chân chính, đều báo trước một nguy hiểm tột độ, vì vậy Sở Phong rất bình tĩnh và thận trọng.
Hàng ngàn năm sau, tuy hắn ở cảnh giới Tiên Vương nhưng dần dần tiến sâu hơn vào bên trong tuyệt địa này bằng những thủ đoạn thăm dò trận vực cổ kim vô song.
Nói chung, vùng hung địa này tuy đổ nát, địa thế có hơi thay đổi, nhưng nó vẫn là điểm chí mạng đối với Tiên Vương.
Nếu không phải thủ đoạn trận vực của Sở Phong vang dội cổ kim, với Tiên Vương thân của hắn căn bản không thể xâm nhập vào khu vực khủng bố này.
Tuy cực kỳ nguy hiểm, nhưng những gì hắn thu hoạch được ở đây cũng rất lớn, phân tích ra quá nhiều hoa văn đáng sợ, bù đắp cho con đường của mình.
Dù sao, Tiên Vương đối với hắn thì vẫn tính là đang trên đường hoàn thiện, không thể dừng lại mà thấy hài lòng, hắn đã chuẩn bị cho con đường Chuẩn Tiên Đế rồi, các hoa văn địa thế ở đây đối với hắn có giá trị kinh người.
Mười mấy vạn năm, Sở Phong vẫn không rời đi, cho đến một ngày, hắn rời vào một con đường cổ dày đặc như mạng nhện, hắn mới thức tỉnh.
Hắn thâm nhập vào nơi sâu nhất của địa thế, phân tích một đường thế mà đã xông vào lối đi của cổ địa phủ!
Liên quan đến Địa Phủ, thế gian từng có quá nhiều truyền thuyết cùng phỏng đoán.
Một đường Địa Phủ được mở vì hậu nhân, như Hoang Thiên Đế từng tự tay đào qua cổ địa phủ, nhưng không tìm thấy điểm cuối, cuối cùng, hắn còn tự mình mở ra một đoạn trong đó.
Ngoài ra, những sinh linh quỷ dị cũng từng chiếm cứ một phần con đường cổ địa phủ, nối nó với cao nguyên.
Trên thực tế, không ai có thể giải thích rõ ràng chuyện gì đang xảy ra trong địa phủ cổ lão nhất, có người nói là thiên địa tự nhiên diễn dịch mà thành, nối với trời xanh, nối với dương gian, nối với vũ trụ Đại Thiên, thông đến tất cả thế giới, thần bí khó lường.
“Một đoạn đường bị bỏ hoang.” Sở Phong đứng trong bóng tối, nhìn xem con đường rậm rạp, đưa ra phán đoán.
Con đường này khá hoang vu, ngay cả những con đường được kết nối khác cũng như vậy, hoa văn mờ nhạt, nhiều khu vực thậm chí còn bị phá hủy hoàn toàn, sớm đã hoang phế từ lâu.
Sở Phong chậm rãi đi xuống, vẻ mặt hắn đăm chiêu thăm dò hoa văn còn sót lại dọc đường đi xuống cổ địa phủ, dụng tâm nghiên cứu và phỏng đoán.
Điều này đối với hắn rất quan trọng!
Cuộc hành trình này kéo dài đã hàng vạn năm, cuối cùng, hắn từ một con đường giống như mạng nhện đi đến một đại vũ trụ khác trong thời đại tuyệt linh.
Sau khi Sở Phong đi ra, hắn trực tiếp khoanh chân ngồi tại chỗ, nhắm mắt lại, suy nghĩ và nghiên cứu về những hoa văn mình nhìn thấy.
Sau đó, hắn rơi vào trạng thái thất thần, bất động, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới Trận Vực Tiến Hóa, hắn đang thôi diễn, tiến vào bước hoàn thiện đạo của mình.
Một năm, hai năm…
Hàng vạn năm đã trôi qua, hắn vẫn chưa từng tỉnh lại, vẫn đang “diễn đạo” trong thế giới nội tâm của mình.
Năm tháng như đao, san bằng sơn hà, cắt đứt biển hồ, bên trong biến thiên của thương hải tang điền, Sở Phong bị bụi bặm che khuất, bị bùn đất bao trùm, chìm vào trong đất, bị bao phủ bởi những ngọn núi sụp đổ.
Cho đến một ngày, từng trận kinh lôi, vạn vật khôi phục, mí mắt hắn cũng chỉ hơi run lên những hắn không tỉnh lại, ở thế giới nội tâm hắn đang xây dựng một con đường thông đến Đạo Tổ.
Lại là hàng vạn năm trôi qua, vùng đất hoang tàn vắng vẻ bắt đầu có sinh linh đặt chân đến, hắn không hề nhận ra cho đến khi có người đào xuyên qua vùng núi, lúc sắp đào hắn ra thì hắn mới có cảm giác.
Tuy vẫn ở dưới lòng đất, bị đất đá chôn vùi, nhưng Sở Phong ngay lập tức nhận thức được linh khí bên ngoài rất phong phú, thế giới bừng bừng sức sống, thời đại tuyệt linh không biết từ lúc nào sớm đã trôi qua rồi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá