Thánh Khư

Chương 3377: Bất diệt (2)

Hắn cầm được thì cũng buông được, trận chiến này mặc dù bị đánh bại nhưng đạo tâm ổn định và vững chắc như bàn thạch, chưa bao giờ dao động.
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, Đạo Tử này quả nhiên bất phàm, ý chí chiến đấu bên trong nội tâm vô cùng cao, luận đạo “kinh văn cấp Lộ Tẫn” này đủ để chứng minh hết thảy.
Nhất là người Trời xanh người lại càng hiểu rõ nó mang ý nghĩa như nào!
Thịnh hội kia không phải kỷ nguyên nào cũng tổ chức mà phải nhìn xem có sinh vật cấp Lộ Tẫn hay không mới có thể quyết định.
Mục tiêu của Đạo Tử Chân Đằng là bước ra một bước kia, cấp Lộ Tẫn chí cao!
“Hắn có tiềm lực như này, xuất đạo không bao nhiêu năm đã đi đến bước này, lại cho hắn mấy năm rèn luyện, con đường nhục thân của hắn sẽ xán lạn vô cùng, dựa theo ngộ tính của hắn sẽ có một ngày, top đầu bảng xếp hạng tiềm lực chắc chắn sẽ có hắn!”
Có Tiên Vương của Trời xanh đánh giá như thế.
Đạo Tử Chân Đằng có tiềm lực rất lớn, hiện tại thời gian hắn tiến hóa còn ngắn, nếu chờ một thời gian nữa thì rất khó nói hắn sẽ đi được đến mức nào.
Kỳ tài đi con đường nhục thân từ trước đến nay chưa bao giờ là kẻ yếu, đến cuối cùng, theo thời gian trôi qua, chín mươi chín phần trăm sẽ là sóng sau xô sóng trước.
Sở Phong đáp lại: “Hôm nay ta thu hoạch khá lớn! Nguyện Đạo Tử từ nay về sau một đường tiến trước không gặp trở ngại, ngày khác ta tất lên Trời xanh, cùng ngươi uống rượu nói chuyện, tiếp tục bàn về đạo!”
Đây là lời nói thật lòng của hắn, mặc dù Chân Đằng bị thua nhưng biểu hiện của đối phương vẫn khiến hắn đánh giá rất cao.
Đạo Tử Chân Đằng gật đầu, ngồi lên tọa kỵ Bạch Hổ cấp Chân Tiên, bay lên trời, biến mất ở cánh cửa Trời xanh.
Ngay khi Chân Đằng vừa mới biến mất không lâu, xung quanh người Sở Phong liền xảy ra biến hóa, máu gầm thét, tách ra ánh sáng vô cùng chói mắt, chiếu sáng xuyên qua máu thịt.
Đồng thời, khi chân huyết của hắn vận chuyển lại như là sét đánh chấn động thiên hạ, tựa như ba nghìn thánh tăng tháp cổ nơi núi sâu cùng tụng kinh, kèm theo thần âm đại đạo, đinh tai nhức óc.
Âm thanh máu chảy này thế mà lại khiến người ta muốn ngộ đạo, gột rửa nhục thân của Sở Phong, khiến ngũ tạng lục phủ của hắn đều đang cộng hưởng, lực lượng xung quanh người tăng lên như nước dâng cuồn cuộn!
Thế hệ thanh và trung niên của Trời xanh trợn tròn mắt, hơi giật mình.
Ngay cả một số người lớn tuổi cũng lộ ra sắc mặt khác thường.
“Đó là đặc điểm của… quá trình tiến hóa của con đường nhục thân, sao đột nhiên hắn có hiện tượng kì lạ này?!” Đồng từ của một Chân Tiên nơi Trời xanh co lại.
Sở Phong mở miệng: “Giác ngộ, nhìn con đường nhục thân của Đạo Tử Chân Đằng chấn động thế gian, ta nhất thời có cảm giác cộng hưởng, tìm hiểu ra một ít cách thức!”
Tất cả mọi người đều trợn mắt hốc mồm, như thế này cũng làm được?
Không đúng, ngươi giác ngộ mà sao còn có thể mở miệng nói chuyện? Không phải nên là chìm vào trong một cảnh tượng kì lạ không thể tự kiềm chế sao, không có cách nào để ý tới thế giới bên ngoài mới đúng.
Mọi người lập tức biết hắn mà giác ngộ cái khỉ gì, điều này quá không thực tế!
Sở Phong mặt không đỏ, nhịp tim ổn định, nói: “Ta sinh ra có thất khiếu linh lung tâm, có thể một lúc làm nhiều việc, lúc này nội tâm đang tràn đầy giác ngộ còn ngoại tâm thì nói chuyện với các ngươi.”
Có Chân Tiên chỉ muốn hạ tràng đánh chết hắn, thằng nhóc này chắc chắn đang nói hươu nói vượn.
Đương nhiên mọi người cũng vô cùng hoang mang, rốt cuộc tình huống của hắn là như nào?
Đây tất nhiên là lợi mà Sở Phong lấy được từ Bình Thiên Ấn, lúc Đạo Tử Chân Đằng ở chỗ này, hắn không định thử, đối phương vừa rời đi, hắn liền không nhịn được.
Không ngờ loại kinh văn này lại vô cùng phù hợp với hắn, có hiệu quả ngay lập tức, hắn thế mà lại bắt đầu thay máu, ngũ tạng và đạo cốt đều cùng cộng hưởng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, thể chất của hắn bắt đầu tăng lên ở ngay trong chiến trường.
Chủ yếu cũng là do căn cơ của hắn quá sâu và chắc, vốn hắn đã vô cùng chú trọng nhục thân, qua nhiều năm như vậy, trong cùng thế hệ chư thiên đều không ai bằng hắn.
Hiện tại hắn lấy được một kinh văn nhục thân của tiến hóa văn mình sáng chói không gì sánh được, tựa như là một đại dược tuyệt thế thiếu mỗi thuốc dẫn giờ đây đã được bù đắp.
Tiếng sấm điếc tai, ngũ tạng phát sáng, bảo tủy bên trong đạo cốt thay thế, người Sở Phong toàn chân huyết óng ánh, chảy khắp cơ thể, toàn thân đều được gột rửa và thanh lọc.
“Bất Diệt Kinh.”
Nơi hậu phương, Cửu Đạo Nhất nói thầm, lập tức khiến các Tiên Vương của Trời xanh đang nghi ngờ với vẻ mặt không mấy thân thiện trong thoáng chốc ngậm miệng, không nói thêm gì.
Bởi vì, Bất Diệt Kinh trong miệng Cửu Đạo Nhất cũng có nguồn gốc vô cùng đáng ngạc nhiên.
Bất Diệt Kinh cũng là truyền thừa chí cao chủ tu nhục thân, tương truyền “người kia” trước khi trở thành đạo vô tình có được, từng cho người đó nguồn dẫn dắt vô tận.
Đương nhiên người kia sau khi thành tựu vô địch đạo, cuối cùng tự nhiên khai thác ra đường thuộc về mình.
Nhưng Bất Diệt Kinh vẫn làm chấn động rất nhiều kỷ nguyên, dù sao từng được người kia quan sát, hiện tại Cửu Đạo Nhất đề cập, tất nhiên là chặn lại miệng các Tiên Vương của Trời xanh.
Điều này tránh cho bọn họ là tiến hóa văn minh của con đường nhục thân này ra mặt ngăn cản kinh văn tiết lộ ra ngoài.
Sở Phong cũng thầm lau mồ hôi lạnh, hắn chỉ là muốn thử tí thôi, nào ngờ nội dung quan trọng đạt được trong Bình Thiên Ấn lại phù hợp với hắn như thế, hiệu quả tốt như vậy, gây ra động tĩnh lớn như thế này.
Đồng thời, Sở Phong cũng vội vàng nói: “Ông Cửu, ông cứ nói ta là người của các ngươi thế mà ngươi chỉ cho ta một bộ kinh không hoàn chỉnh như này, nhân lúc ta cảm ngộ sâu mau cho ta Bất Diệt Kinh bản hoàn chỉnh đi.”
Mặt Cửu Đạo Nhất giật giật, thằng nhóc này đúng là được đà lấn tới, thế mà lại đòi kinh văn trước mặt mọi người!
Điều này gây ra chấn động không nhỏ, kinh văn mà người kia từng tham khảo qua, dù là lúc nào, chỗ nào, cho dù là hiện tại ở Trời xanh cũng sẽ gây ra chấn động khiến cho mọi người đỏ mắt ngấp nghé.
Cửu Đạo Nhất lắc đầu cảm thán nói: “Không phải là không muốn truyền cho ngươi, thiên địa thay đổi, chỉ có thể cho ngươi bán đơn giản hóa của kinh văn không hoàn chỉnh, bản hoàn chỉnh gần như không có cách nào luyện thành.”
Sở Phong nói chắc như đinh đóng cột: “Ta có thể, cho dù thời đại nào, gian nan đến trình độ nào, ta cũng có thể luyện thành! Đây chính là thời điểm truyền cho ta Bất Diệt Kinh Văn hoàn chỉnh!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá