Thánh Khư

Chương 3275: Đào Danh Sơn chẳng lành (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Quá cổ quái, sinh vật này tuyệt đối quỷ dị, lớn mạnh thái quá!
Ông ta giống như mới bò ra từ trong mộ, trên người quả thật còn dính đất đó, cả người cho người ta cảm giác rất cổ xưa, dường như căn bản không thuộc về kỷ nguyên này.
Quần áo trên người ông ta rất đặc biệt, nhìn kỹ, đều là tài nguyên để dệt khó tìm trên đời cùng một chỗ luyện chế thành, ví dụ như tơ của Cửu Chuyển âm Tàm nhả ra, còn có sợi tơ kim loại từ trong mẫu kim rút ra, may thành quần áo, nhưng mà hiện tại lại sớm hư thối, sắp tan biến.
Đó tuyệt đối là chiến y xưa nay hiếm có, lại hư thối đến sắp biến mất, đây là đã trải qua năm tháng cổ xưa cỡ nào?
Tuy rằng ông rất thấp bé, thoạt nhìn giống như sinh linh từ trong mộ sống lại, thậm chí trên mặt còn dính đất đó, dáng vẻ không rõ, nhưng vẫn kinh sợ trên trời dưới đất!
Đồng thời, mọi người cũng chú ý tới, dưới chân, còn có bên cạnh và chung quanh lão già thấp bé tràn ngập hạt thời gian nồng đậm, năm tháng chảy vờn quanh.
“Năm đó, chính là ngươi gần như đánh thức ta nhỉ, không có việc gì đào lung tung, xách cái búa đào lung tung, đục xuyên núi thấp mà ta ngủ à?”
Lào già nhỏ bé không nhanh không chậm mở miệng, nhìn chằm chằm Võ Phong Tử.
Ông nói cổ ngữ rất đặc biệt, tất cả mọi người chưa nghe qua, không biết thuộc thời đại nào, ngay cả sinh linh tiền sử cũng không hiểu, nhưng mà, trong nháy mắt mọi người lại đều nghe hiểu, bởi vì có thần niệm lớn mạnh ẩn chứa trong đó, kết nối không có chướng ngại.
Trong nháy mắt như vậy, một vài lão quái vật phản ứng nhanh đều kinh sợ, nhanh chóng tỉnh ngộ lại, trong mơ hồ đã biết rốt cuộc ông đến từ nơi nào!
Năm đó, Võ Phong Tử và Lê Đà đại quyết chiến, chém giết nhiều ngày, giữa hai người vận dụng tám hơn trăm loại thần thông bí thuật, cuối cùng Võ Hoàng không địch lại rút lui.
Ông ta không cam lòng, tự nhận là thiên phú vô địch, chỉ cần có công pháp cái thế cho ông ta học thì sẽ có thể đánh từ cổ kim không có đối thủ.
Bởi vậy, ông ta đi đào Danh Sơn, tìm kiếm diệu thuật thất truyền, phải lấy được vô thượng pháp xếp hạng ba từ xưa đến nay, tu thành bất bại thân.
Sau đó, có tin đồn xuất hiện, ông ta cửu tử nhất sinh, thật sự từ trong một Danh Sơn đào được diệu thuật tối cao -- Thời Quang kinh.
Nghe nói, Võ Phong Tử lúc ấy thật sự thiếu chút nữa chết mất, thân thể rách nát, đầy người là máu, từ vài Danh Sơn chạy trốn, chung quy có thu hoạch.
Hiện tại, chuyện này khớp nhau, chính chủ tới cửa, tới bắt Võ Hoàng!
“Định mệnh!”
“Trời ạ!”
Khu này, đừng nói là người khác, chính là Đọa Lạc Chân Tiên cùng với cứu cực già thời cổ đại nhất, đầu cũng đều phình to, hoàn toàn xù lông.
Rất khó tưởng tượng, rốt cuộc lào già nhỏ bé này là sinh vật niên đại gì, đến tột cùng thuộc kỷ nguyên nào, ông ta lại là chủ nhân của Thời Quang kinh!
Đào Danh Sơn không tốt, có thể sẽ gặp được sinh vật cấm kỵ!
Năm đó sớm đã có loại truyền thuyết này, xa ở thời đại tiền sử còn có loại cách nói này, cho nên tuy Danh Sơn dương gian không ít, nhưng mà lại không có mấy đại giáo và môn phái dám đi chiếm lĩnh hoàn toàn.
Ngay cả mười đại đạo thống dương gian, bao gồm phật tộc, hằng tộc... cũng là tổ tiên trả cái giá đổ máu, mới chiếm cứ bảo sơn nhà mình hiện tại.
Mà ở dương gian, có vài núi tuy rằng yên lặng, xuống dốc vô số thời đại, nhưng mà, lại trước sau không ai đụng vào, không dám du ngoạn sơn thuỷ, bởi vì trong lòng nhút nhát.
Hiện tại trả lời rồi, Danh Sơn chẳng lành, thật sự không thể đào, lão Cổ nói không sai!
“Khó trách có cách nói, dương gian là nơi xác nằm, cũng là vùng đất hoàn dương, thật sự là truyền thuyết không phải hư vô!” Có lão quái vật kinh hãi, trong lòng nhắc tới, nghĩ tới lời đồn này.
“Lúc trước ta đặt một quyển ở trên bàn đá còn chưa viết xong, bản thảo đã gần như hư thối không được đầy đủ bị ngươi cầm đi rồi? Ăn trộm lấy cũng thôi, vì sao làm ồn ta ngủ, quấy nhiễu giấc mơ của ta.”
Lão giả thì thầm.
Nhưng mà, cái này nghe được trong tai mọi người lại giống như tiếng sấm, đó là chuyện xưa tiền sử rồi, hắn lại cho rằng chẳng qua là cảnh trong mơ một lúc, liên tục đến bây giờ, mà rốt cuộc hắn ngủ bao lâu rồi?!
Ông già thấp bé có giọng nói không lớn, giống như đang lẩm bẩm văng vẳng bên tai, nhưng đó là quy tắc, là biểu hiện của trật tự mạnh mẽ nhất, làm cho hồn quang mọi người sáng chói nhưng cơ thể lại lạnh lẽo, tất cả đều im như ve sầu mùa đông.
Ông ta rất bình thường, toàn thân nhìn thì dính đầy bùn đất nhưng lại trấn áp trên trời dưới đất!
Cho dù là Đọa Lạc Chân Tiên hay sinh vật cấp Đại Vũ thối rữa, hoặc là Cứu Cực sống lâu thành đạo nhiều năm, da đầu tất cả mọi người đều như muốn nổ tung, cảm nhận được áp lực không gì sánh nổi.
Nhất là lúc này, Võ Phong Tử được gọi là Võ Hoàng hung hãn không sợ trời không sợ đất cũng nhanh chóng lùi lại về chiến trường, càng tăng thêm một bầu không khí quỷ quái.
“Đây là thời đại nào, mới chợp mắt vừa tỉnh lại, một giấc ngủ dậy không biết bây giờ là năm nào. Ừm, đừng sợ, ta sẽ không làm người khác bị thương, các ngươi làm gì thì cứ làm đi, không cần quan tâm tới ta.”
Ông già thấp bé mở miệng, rất hòa nhã, cũng có vẻ như nhận ra gì đó, tiếng lẩm bẩm đã không phải là đạo tắc mạnh nhất đang vang vọng nữa mà trở về giọng bình thường.
Sau đó, tất cả mọi người cảm giác hồn quang không sáng chói nữa, không còn phát sáng một cách khó hiểu, hết thảy đều khôi phục bình thường.
Đồng thời mọi người có loại trực giác, có vẻ ông ta không nói điêu, cũng không định uy hiếp mọi người, không phải có ác ý.
Rốt cuộc hắn ngủ bao nhiêu năm? Chỉ là chợp mắt mà qua cả kỷ nguyên cho tới bây giờ sao?
Không người nào dám đáp lại hắn, thật sự rất sợ loại sinh vật không rõ nguồn gốc này, thật đáng sợ, nếu dính phải dù chỉ là khí tức thì hơn năm mươi phần trăm là sẽ có nhân quả lớn.
Cùng lúc đó không lâu sau, mọi người vẫn còn vương chút cảm giác hãi hùng khiếp vía, bọn họ nhìn thấy cái gì, sắc mặt Võ Phong Tử vậy mà lại trắng bệch như tờ giấy, cực kì kiêng kị ông già kia.
“Ô!”
Ông già thấp bé hét lên một tiếng, tay phải điểm về phía trước, ánh sáng mờ ảo bao phủ Võ Hoàng, bao trùm hoàn toàn hắn trong màn sương mù dày đặc.
“Nếu ngươi đã học quyển Thời Quang Kinh, đấy cũng là duyên, trong giấc mơ, ta đột nhiên hiểu được càng nhiều, có bản hoàn chỉnh, đi theo ta đi, truyền lại toàn bộ cho ngươi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá