Thánh Khư

Chương 3560: Nữ Đế mặc giáp cầm kích (5)

Rất nhanh, người trẻ tuổi kia đã bị vây quanh, bị trọng điểm nhằm vào, trong đó hằng thiên tôn ước chừng có tám người cũng có cường giả khác đang vây săn hắn!
Cho dù thanh niên kia mạnh hơn nữa, cũng không chống đỡ được nhiều sinh linh quỷ dị đồng cấp hợp lực giết như vậy, tám chiến mâu trước sau đâm xuyên qua hắn, chống hắn trên giữa không trung, máu tươi nhiễm đỏ những hung binh đó!
Đó đều là chiến mâu thí hồn, đâm trúng sẽ tru sát hồn phách, là một loại binh khí tru hồn hung lệ nhất, trong nháy mắt, sắc mặt thanh niên tái nhợt, hồn quang ảm đạm.
“An Nhi!”
Phía xa, truyền đến tiếng kêu tê tâm liệt phế, bóng dáng Chu Hi xuất hiện, khắp cả người đều là máu, ở trong kẻ địch thất tha thất thểu, đánh tới bên này.
Sở An, một cái tên rất bình thường, không có một chút đặc sắc, nhưng lại bao hàm tâm nguyện chúc phúc tốt nhất của một vị mẫu thân đối với hắn, hy vọng bình an lớn lên, vô tai vô kiếp vô nan.
Nhưng mà hiện tại, hắn lại làm cho người ta đau lòng như thế.
“A...” Giờ khắc này, tim Sở Phong sắp nứt ra, cả người đều sắp vỡ nát, thống khổ tới cực điểm, đó quả nhiên chính là đứa con của hắn.
“Thả ta ra, để ta qua đó!” Sở Phong rống to, hắn không cần tương lai, không cần ẩn nhẫn, hắn chỉ cần hiện tại, muốn đi đến bên cạnh đứa con của mình, thân là phụ thân, sao hắn có thể trơ mắt nhìn đứa con bị người ta chống giữa không trung, máu đều sắp chảy hết, hồn quang lại đang tắt.
“Đi con đường vô sinh, nếu thả ngươi ra, ta cũng vô lực, yên ắng.” Cô gái của con đường Phấn Hoa nói, nhắc nhở hắn chuyến đi này chỉ có thể chịu chết, lại không cứu được người.
“Ta không cần che giấu, cho dù con đường vô sinh, ta cũng muốn giết qua, tồn tại cùng bọn họ, chung tính mệnh cùng bọn họ! Một mình sống tạm ở nhân gian có ý nghĩa gì? Cho dù sống vạn cổ cũng u ám, khiến mắt mờ mịt không ánh sáng màu!”
Trong khoảnh khắc, Sở Phong có thể nhúc nhích, hắn rống giận bổ ra trời đất, trực tiếp giết qua.
Ầm!
Nháy mắt hắn đã đến, chấn đám người chống Sở An toàn bộ vỡ thành sương máu, hắn ôm lấy người thân rơi xuống từ giữa không trung, run rẩy mà nhanh chóng rút những trường mâu ra.
Nhưng mà, hai mắt Sở An lại ảm đạm, hồn quang gần như dập tắt.
Tại thời điểm cuối cùng, hắn cố gắng mở hai mắt, trong suy yếu mang theo vẻ mặt, miệng đều là máu, trong đau khổ lộ ra vẻ vui sướng, gian nan truyền ra thần thức dao động mỏng manh: “Ngươi là... Phụ thân ta!”
Tuy rằng sinh mệnh không còn nhiều, nhưng mà Sở An vẫn đoán ra thân phận của Sở Phong, ngoại hình bọn họ quá giống, hơn nữa hắn từng xem qua bức họa của phụ thân, nghe mẫu thân không ngừng một lần lại một lần nói về quá khứ của hắn.
“Đúng, thật xin lỗi, ta không bảo vệ tốt con!” Sở Phong nổi điên vì hắn tục mệnh, cố hết khả năng, vì hắn rót vào bản nguyên sinh mệnh, nhưng mà đã quá muộn.
“Phụ thân, con... rốt cục nhìn thấy ngài, nhưng mà... con sắp chết, ngài... bảo vệ... mẫu thân.” Sở An gian nan truyền ra thần thức dao động mỏng manh nhất, gần như không nhận rõ.
Sau đó, hắn không động đậy nữa, thần thức mất đi, nhục thân cũng tan rã, máu chảy khắp nơi, nhuộm đỏ thân thể Sở Phong.
“Không!” Hai mắt Sở Phong chảy xuống hai hàng máu, tru lên giống như dã thú bị thương.
“Ta muốn ngươi sống!” Hai tay Sở Phong dùng sức ôm lấy thân thể tan rã kia, nhưng mà lại không giữ được gì.
Lần đầu tiên gặp lại, lần đầu tiên cha con gặp nhau, lần đầu tiên gọi phụ thân, cũng là lần cuối cùng gặp lại, lần cuối cùng cách xa nhau, lần cuối cùng gọi phụ thân... chết yểu như thế, Sở Phong điên rồi! Đầy mắt của hắn đều lộ ra huyết sắc, khắp trời đất đều một mảnh đỏ sẫm, cũng không có sắc thái khác.
“Con của ta!” Hắn gào thét.
“An Nhi!” Phía xa, truyền đến tiếng kêu thê lương hơn, cả người Chu Hi đều là vết thương, từ trong kẻ địch tạm thời giết ra, tóc tai bù xù, thất tha thất thểu xông tới bên này, như đỗ quyên khóc ra máu, cực kỳ bi thương.
Sở Phong nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đau đớn tâm phế đó, huyết sắc trước mắt hắn lui đi một ít, ôm thân thể tàn tạ tan rã, xông về phía Chu Hi, ven đường chấn vỡ kẻ địch thành mảnh.
“Sở Phong ca ca!”
Chỗ xa hơn, còn có một người con gái, tóc bạc ngang eo đều nhuộm máu, vẻ mặt buồn rầu, nhìn Sở Phong và Sở An chết đi, đau khổ ôm ngực, thì thào, nàng là Ánh Hiểu Hiểu xa cách ba năm.
Xích!
Một ánh đao chói mắt xẹt qua chiến trường này, Chu Hi, Ánh Hiểu Hiểu còn có rất nhiều người đều bị chặt đứt thân thể, Đạo Tổ ra tay, bắt đầu rửa sạch chiến trường cuối cùng, ở đây không còn bao nhiêu người, mọi thứ đều sắp kết thúc.
Huyết quang thê diễm cuối cùng, vĩnh viễn nướng trái tim của Sở Phong, đau thấu xương tủy, hắn hoàn toàn tuyệt vọng, giống như nổi điên xông lên trước, hắn hận không thể lập tức giết hết tất cả sinh linh quỷ dị, tru diệt tất cả sinh vật bất tường trên đời, đục xuyên Tổ Địa cao nguyên!
Hắn chưa từng có một khắc khát cầu sức mạnh giống như hiện tại, hận không thể đánh xuyên qua trời đất đó, hủy diệt vạn cổ thời không kia, huyết tẩy Ách Thổ, giết hết tất cả địch!
Đột nhiên, ầm một tiếng, thế giới cộng hưởng, kịch chấn, tiếp theo Chư Thiên đều run rẩy, đại đạo khôn cùng đốt cháy, ánh sáng màu rực rỡ chiếu rọi cổ kim.
Thiên ngoại, ánh lửa đại đạo của Nữ Đế sắp tắt lại mãnh liệt đốt cháy, một lần nữa sáng lên, nàng ảm đạm xuống, bóng dáng mơ hồ lại tái hiện ra, khí tức bàng bạc vô cùng, chấn động thế ngoại nhân gian, đại ngàn vũ trụ, nàng tắm ánh lửa đại đạo, một lần nữa đi ra!
Giờ khắc này, Nữ Đế phong thái tuyệt thế chiếu nhân gian.
Ầm!
Cuối cao nguyên, vươn ra một bàn tay to bổ tới nàng, kết quả Nữ Đế lắc mạnh, trực tiếp đánh nổ tung nó!
Tiếp theo, quanh thân Nữ Đế phát ra ánh sáng vô lượng, rơi trong đại thế giới tàn phá, truyền tống số ít người còn sống về nơi không biết, phân tán ở thế giới khác nhau, phương vị khác nhau, thừa dịp Thủy Tổ chưa đến, nàng quấy nhiễu Thời Quang hải, hỗn loạn thiên cơ, cuối cùng lại chính tay ma diệt mọi dấu vết.
Ầm ầm!
Khoảnh khắc đầu tiên năm vị Thủy Tổ đồng thời xuất hiện, giết ra, bọn họ ý thức được xảy ra chuyện lớn, Nữ Đế vậy mà thăng cấp trong lĩnh vực Tế Đạo!
Trong tuyệt vọng, trong tuyệt cảnh, nàng đốt cháy tất cả căn nguyên của bản thân, tất cả đại đạo, lại cũng... Phù hợp tế đạo chân nghĩa.
Cho dù nàng hàng năm chém giết bên ngoài, đối kháng với quỷ dị, trì hoãn bộ phận thời gian tu hành, nhưng tích lũy nhiều năm, đạo cơ của nàng vẫn vững chắc mà kinh người, hôm nay đi đến bước này, tế ra đại đạo, vượt qua phía trên, đặt chân trong lĩnh vực cao hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá