Thánh Khư

Chương 3570: Quật khởi trong tan hoang (3)

Khoảnh khắc này, mũi Sở Phong cay cay, tiểu ăn mày đáng thương, hài tử hiểu chuyện này vẫn chưa biết gia gia của mình đã chết.
Tiểu đồng kêu a a mấy tiếng, không đánh thức được gia gia của mình, bèn nhẹ nhàng lấy chăn một rất mỏng, rách rưới đắp kín người cho lão nhân, an tâm chờ gia gia tỉnh dậy, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn bánh bao không nhân trong tay, lộ ra vui vẻ và nụ cười thỏa mãn, chính mình lại không nỡ ăn.
Khoảnh khắc này, lòng Sở Phong đã bị xúc động, hài tử thuần khiết như vậy, hài tử ngay cả khả năng nói chuyện đều mất, nụ cười thuần khiết không tim không phổi, vô cùng thỏa mãn khiến hắn mũi cay cay.
Tình cảm đơn giản trong nhân thế của tiểu đồng và lão nhân làm cho khu vực ảm đạm trong lòng Sở Phong dường như thoáng chốc được xua tan, hắn cảm giác được dòng nước ấm đã lâu không thấy phun trào trong tim.
Hài tử bốn năm tuổi rất ngây thơ, rất nhiều chuyện đều không biết, không hiểu, hắn vui vẻ cầm bánh bao không nhân, trông chừng lão nhân, căn bản không biết chân tướng gia gia sống nương tựa lẫn nhau đã chết.
Khi thấy Sở Phong nhìn qua, hắn sẽ ngượng ngùng và nhút nhát cười, kêu a a hai tiếng như đang dựa vào lòng can đảm chào hỏi.
Trong nháy mắt, lệ nóng của Sở Phong rơi xuống, hắn nghĩ tới con ruột Sở An, bản thân không bảo vệ tốt hắn, còn không cùng hắn trưởng thành, không bầu bạn bên cạnh hắn dù chỉ một ngày, Sở An khi còn bé trông như thế nào, cũng đơn thuần đáng thương đáng yêu như tiểu đồng chăng?
Trong nháy mắt, trong lòng Sở Phong hơi đau nhói, hai mắt sớm đã khô cạn đến mức chảy không ra nước mắt nữa hoàn toàn mơ hồ, hắn cố gắng nghĩ con ruột hắn khi còn bé rốt cuộc là dáng vẻ gì, là trạng thái thế nào, tập tễnh học đi, bi bô học nói...
Sở Phong run rẩy, ngửa mặt lên trời, không muốn rơi lệ nữa, nhưng lại không khống chế nổi nỗi lòng của mình.
Hắn chưa từng trông thấy dáng vẻ Sở An khi còn bé, chỉ có thể không ngừng nghĩ, một bóng dáng nhỏ bé trong lòng dần dần rõ ràng, so sánh với tiểu đồng trước mắt, ánh mắt của bọn họ đều thuần khiết như vậy.
Chưa từng chân chính nhìn thấy trạng thái khi còn nhỏ của hài tử mình, Sở Phong thay tiểu đồng vào, cả hai có chút giống nhau.
Sở Phong không nhịn được đi tới, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy hài tử quần áo rách rưới này.
Tiểu đồng mới đầu hơi sợ, kêu a a hai tiếng, lấy lòng lộ ra nụ cười, chặn trước mặt gia gia mình, nhưng phát hiện Sở Phong đang khóc, hơn nữa chỉ đứng tại chỗ nhẹ nhàng ôm hắn, không phải muốn mạnh mẽ mang hắn đi, lúc này mới yên lòng lại.
Thoáng chần chừ, tiểu đồng vươn tay nhỏ dơ bẩn, cẩn thận lau đi lệ nóng trên mặt cho Sở Phong.
“Hài tử của ta!” Sở Phong khóc, vào khoảnh khắc này, khi hắn ôm lấy tiểu đồng, coi tiểu đồng là hài tử của mình, nháy mắt tình cảm cộng minh, hắn không kiềm được, cảm xúc vỡ đê, không ngừng rơi lệ nóng.
Tiểu đồng có phần sợ hãi, nhút nhát kêu a a, tựa như đang nhỏ giọng an ủi Sở Phong, nhưng hắn không biết nói chuyện, chỉ có thể truyền ra âm tiết đơn điệu.
“Hài tử ngoan, ngươi còn nhỏ như vậy, đang an ủi ta đấy ư, từ nay về sau, ngươi chính là hài tử của của ta!” Sở Phong ôm lấy tiểu đồng, trong lòng có chua xót, có cay đắng, có đau đớn, cũng có thương tiếc, hài tử này thật sâu xúc động tim của hắn, hắn muốn nuôi lớn thật tốt hài tử này.
Sở Phong giấu tiểu đồng an táng lão nhân, trong ánh mắt ngây thơ của tiểu đồng, hắn lừa tiểu đồng một lần lại một lần, nói sau khi lão nhân ngủ dậy đã đi rất xa, rất lâu sau mới có thể trở về, kế tiếp hắn sẽ mang theo tiểu đồng sinh sống cùng nhau, chờ lão nhân về.
Không tính như hoàn toàn lừa gạt, Sở Phong ở lại thành nhỏ này, có nhà, có tiểu viện thuộc về hai người hắn và tiểu đồng, tạm thời hắn không có kế hoạch rất cao và rất xa gì đó, chỉ muốn bầu bạn với tiểu đồng không biết nói chuyện này, nuôi lớn hắn.
Trong lòng hắn có quá nhiều tiếc nuối, thiếu hụt rất nghĩa vụ nhiều nên tận, hắn không bầu bạn với con ruột trưởng thành, không bảo vệ tốt hắn, Sở Phong vô cùng khát vọng, ao ước có thể trở về khi Sở An ra đời, đền bù tất cả thiếu sót.
Hiện tại, hắn coi tiểu đồng là hài tử của mình.
Sau khi trải qua bất an, sợ sệt, rơi lệ và nhớ nhung lão nhân lúc đầu, tiểu đồng dần dần thích ứng, theo từng ngày trôi qua, hắn không còn sợ hãi nữa, có đồ ăn ngon, có người thân thiết bảo vệ hắn, bầu bạn bên cạnh hắn, hắn lần nữa ngây ngô nở nụ cười.
Một khoảng thời gian sau, Sở Phong cảm thấy khu vực lãnh liệt, những góc xó ảm đạm trong lòng mình đã hoàn toàn bị ấm áp lấp đầy.
Hắn không hề coi tiểu đồng như vật thay thế, mà là thật sự rất thích hài tử này, chăm sóc hắn như con ruột.
Rửa sạch sẽ mặt nhỏ cho tiểu đồng, thay quần áo mới tinh, tim Sở Phong đều theo đó run lên, khóe mắt chân mày của hài tử này thật sự có hai phần giống hắn.
Đây là đền bù và quà tặng trời cao cho hắn chăng?
Không!
Đã trải qua quá nhiều, ngay cả nơi gọi là trời xanh đều bị hóa thành tử địa, sao Sở Phong lại tin tưởng thứ gọi là trời xanh và vận mệnh được, đều chỉ là thứ Thủy Tổ Quỷ Dị tiện tay có thể xé rách.
Sở Phong lấy thủ đoạn siêu phàm của mình giúp tiểu đồng điều trị thân thể, hắn không còn là tiểu câm, chậm rãi khôi phục, có thể mở miệng nói chuyện.
Một năm, hai năm... Nhiều năm qua đi, Sở Phong bầu bạn với hắn lớn lên, muốn nhìn thấy hắn kết hôn sinh con, cả đời bình thản, viên mãn.
Theo tiểu đồng dần lớn lên, lòng Sở Phong cũng càng ngày càng xán lạn, quét qua khí u ám, hắn đã từng có sinh khí đang từ từ trở về!
“Tiến hóa giả cả thế gian, anh kiệt đã từng gần như đều đã mai táng, chỉ còn lại chính ta, làm sao cho phép ta chán chường? Trên mảnh phế tích đổ nát này, cho dù chỉ còn lại một mình ta, cuối cùng cũng phải đứng ra!”
Cuộc sống bình thường mười mấy năm trong thành nhỏ, nội tâm Sở Phong càng ngày càng bình tĩnh, mắt càng ngày càng có thần, tâm cảnh của hắn hoàn thành một lần lột xác!
“Quật khởi trong tan hoang!” Thời gian trôi qua, tiểu đồng ngày xưa bây giờ đã đến tuổi lấy vợ sinh con, mà tín niệm của bản thân Sở Phong cũng càng ngày càng kiên định, tâm rách nát, thế giới rách nát đều không vây được hắn, cuối cùng sẽ có một ngày, hắn sẽ giết tới cao nguyên kia!
Tiểu Đồng ngày trước chỉ biết kêu “a a” nay đã trưởng thành, hắn đã hiểu được chuyện mười năm trước là như thế nào, gia gia nằm ngủ say bất tỉnh bên đường kỳ thực đã chết rồi. Lúc đó hắn lẻ loi một mình, ngây thơ vô tri nên không hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, lúc này nhớ lại hắn mới cảm thấy vừa thương cảm lại vừa thấy may mắn và cảm kích.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá