Thánh Khư

Chương 3395: Sở Phong đàn ông đích thực (1)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Ầm!
Đối đầu kịch liệt, quần áo trên người Sở Phong đều rách rưới, sau đó tức thì bị đánh thành tro, nữ nhân giống như Thiên Tiên chuyển thế này quá mạnh mẽ.
Chẳng qua, Lạc Thiên Tiên không hề chiếm thượng phong chút nào, bị Sở Phong mạnh mẽ ép tới gần, một đường oanh kích, quyền ấn đáng sợ gần như bao phủ nàng.
Ầm ầm!
Thiên địa nứt toạc, hư không nổ lớn.
Hoàng vũ chiến y tiếng tăm lừng lẫy trên thân Lạc Thiên Tiên cũng bị đánh rách, lộ ra đầu vai trắng nõn, nắm đấm Sở Phong thật sự rất cứng rắn, quá khủng bố.
Ầm!
Giống như đang khai thiên tích địa, mỗi một lần quyết đấu hai người đều kéo theo vô số ánh sáng trật tự nở rộ, cắt đứt thiên địa mênh mông.
Trong ánh sáng chói mắt, chiến y rách nát, Lạc Thiên Tiên đầu tiên nhíu mày, nàng thế mà bị người khác đánh đến nông nỗi này, vai trái hoàn toàn lộ ra, một vài phần chiến y nổ tung, cánh tay trắng trẻo cũng lộ ra, ngay cả vòng eo thon uyển chuyển như ẩn như hiện.
Về phần váy chiến của nàng sớm đã hóa thành tro bụi, áo giáp bên trong tổn hại nghiêm trọng.
Đầu tóc Sở Phong rũ rượi, xem ra trong mắt những người trẻ tuổi và trung niên của trời xanh, hắn càng giống một Đại Ma Vương đuổi theo công sát Thiên Tiên Tử tuyệt đại khuynh thành.
Nếu tiếp tục như thế, hoàng vũ chiến y trên người Lạc Thiên Tiên tất nhiên sẽ bị phá hủy hoàn toàn.
Thanh niên, trung niên của trời xanh có chút lo lắng, trước tiên không dự đoán được thắng bại, nhưng nếu như Lạc Thiên Tiên phong hoa tuyệt đại bị đánh đến mức băng cơ ngọc cốt hoàn toàn trần trụi, vậy cũng hỏng bét.
“Giết đi, đánh tới khi nàng trần truồng gục ngã!” u Dương Cáp Mô nước dãi bắn tứ tung, dưới sự kích động nhất thời không khống chế được miệng của mình, trực tiếp hét lên lời trong lòng.
Ánh mắt vô số người ném lên trên người u Dương Phong, trong này không chỉ có có thiên tài trên trời, một đám thánh nữ, cũng có đạo tử trên trời, tất cả đều vô cùng căm hận nhìn hắn.
Ngoài ra, ngay cả chân tiên cũng bị hấp dẫn ánh mắt, thậm chí có tiên vương cổ xưa cũng liếc mắt nhìn hắn.
Đùa gì vậy? Sinh linh trên trời bất bại, có khả năng sẽ trở thành Lạc Thiên Tiên đạo tử thứ nhất của tương lai, sẽ bị người ta đánh tới trần trụi? Nghĩ gì vậy chứ!
u Dương Cáp Mô sợ hãi, không ngừng nuốt nước miếng, nhiều ánh mắt như vậy tập trung vào hắn, làm hắn sợ hãi, trực tiếp im lặng, cũng không dám phun nước miếng nữa.
Người khác kiêng kị, nhưng mà có vài sinh vật cũng không để ý, chính là Cẩu Hoàng, nói: “Ngươi nói khá có đạo lý, ta thích nghe, nói tiếp đi, năm đó ta thích thu thánh nữ các giáo, các đạo tử làm nhân sủng nhất, đánh tới trần trụi không tính là cái gì.”
Sau khi u Dương Phong nghe thấy rụt thẳng cổ, rất muốn nói, ông ngoại ngươi! Con chó miệng rộng nhà ngươi, nói bậy gì đó, ta căn bản không có ý kia, đừng kéo thù hận cho ta nữa.
“A! Thật dám nói, thu đám thánh nữ, đạo tử làm nhân sủng?!” Có sinh linh trên trời không nhịn được, ở đó cười khẩy liên tục.
“Thế nào, không phục? Nhưng loại như ngươi, ta xem thường!” Cẩu Hoàng cắn răng nói.
Tất cả mọi người cạn lời, đm con chó này quá chọc người ta hận, nhưng mà người bình thường thật đúng là không thể trêu vào.
“Ngươi...”
“Gâu!” Cẩu Hoàng nghiêm mặt phun hắn, chấm nhỏ nước miếng bắn ra ngoài chừng tám trăm mét.
Khoảng cách này, làm cho ánh mắt u Dương Phong cũng đăm đăm.
Ầm!
Trên bầu trời, đại chiến kinh người đang không ngừng.
Hai người đó hóa thành hai chùm ánh sáng, dây dưa cùng một chỗ, kịch liệt giao thủ, không ngừng va chạm mạnh, trong hư không nở rộ ra từng đám mây nấm năng lượng khủng bố.
Có thể nhìn thấy, từng khe lớn màu đen lan tràn, trời cao như mạng nhện, khắp nơi đều là vết rách.
Hai người tung hoành xung kích, trong chốc lát giết bề mặt quả đất, đụng sập mấy chục ngàn cao, trong chốc lát vọt vào trong hỗn độn chiến đấu kịch liệt, giống như đang khai thiên tích địa.
Giữa bọn họ, kỳ ảo xuất hiện tầng tầng lớp lớp, phù văn như đầy sao lấp lánh, chiếu sáng trên trời dưới đất.
Lúc này, Sở Phong càng đánh càng có cảm giác, hắn xem kinh văn bất diệt, ngộ ra phù văn màu vàng trên hộp đá, tham chiếu lẫn nhau, trong lòng xúc động lớn.
Tuy rằng là trong đại chiến, nhưng mà hắn như hãm sâu trong diệu cảnh đặc biệt nào đó, có chút không thể tự kềm chế.
Ở trước mắt hắn, kinh văn bất diệt dường như sống lại, đây là khai phá kinh văn sức mạnh bản thân nhân thể thật sự, làm cho hoạt tính huyết nhục của hắn không ngừng tăng cường.
Mà văn tự màu vàng trên hộp đá cũng thần bí khó lường, chiếu rọi trong lòng hắn, hiện lên bên ngoài thân của hắn, đan xen thành đạo văn phức tạp.
Xuyên thấu qua hai trang kinh văn này, Sở Phong mơ hồ nhìn thấy từng cánh cửa trong cơ thể, có cái mở ra, không ngừng chảy ra ngoài năng lượng giống như nham thạch nóng chảy màu vàng.
Mà có cái là nửa khép, đạo văn nhè nhẹ từng đợt từng đợt, phối với năng lượng con sông màu vàng, thong thả tràn ra một ít.
Trong lòng Sở Phong chấn động, mượn dùng hai trang kinh văn, lại phối hợp đạo dẫn hô hấp pháp, hắn lại quan sát được tình huống chân thật bộ phận cửa trong cơ thể.
Cái này có chút nghịch thiên, nhờ vào kinh văn này, hắn lại có thể định vị được cửa trong cơ thể, hơn nữa, theo vận chuyển kinh văn, lại đang lay động những môn hộ, khiến cho khe hở lớn hơn.
Không thể nghi ngờ, theo thời gian tích lũy, cửa trong cơ thể Sở Phong nhất định sẽ bị dần dần mở ra.
Sao Sở Phong có thể không rung động?
Nếu như vậy, hắn sẽ rất chủ động, toàn bộ hành trình có thể quan sát các loại biến hóa của cửa mở.
Sở Phong nội quan bí môn như vậy, chỗ tốt đối với hắn cực lớn, làm cho hắn thậm chí muốn thử tập trung tinh khí thần lại phá cửa.
Không thể nghi ngờ, khi đối mặt với đại địch cấp bậc như Lạc Thiên Tiên này, nháy mắt ngộ đạo và hữu cảm như vậy, làm cho hắn có chút phân tâm.
Rầm!
Đầu vai của hắn bị một kiếm quang rực rỡ của đối phương bắn ra đánh trúng, bắn ra một lượng lớn huyết hoa, trong đỏ tươi mang theo đạo văn sáng lạn.
“Sở Phong!” Rất nhiều người kinh ngạc kêu, cái này rất nguy hiểm.
Ngay trong nháy mắt vừa rồi, Lạc Thiên Tiên liên tiếp phát ra mấy trăm luồng kiếm quang, câu thông trên trời dưới đất, bầu bạn cùng lôi quang, bầu bạn cùng kiếm quang, Sở Phong lại bị chém một kiếm.
Trải qua thêm vào kinh văn bất diệt, cũng tham ngộ bí pháp đại đạo của đạo tử chân đằng, nhục thân Sở Phong cứng cỏi tới mức bất khả tư nghị, nếu không như thế, chỉ một kiếm mà thôi, đủ để chém giết sinh linh cấp Hằng, thậm chí là đạo tử cũng muốn nuốt hận mà chết!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá