Thánh Khư

Chương 3345: Tức giận (2)

Lúc này, trong lòng Cửu Đạo Nhất thật sự không yên tâm, nhìn Tiên Vương sống lâu năm đến từ con đường Luân Hồi, nói: “Giai đoạn hiện tại, chúng ta không đến mức găng nhau, tiểu tử kia nếu là thắng, ta làm chủ khiến hắn buông tha mấy Mịch Thực Giả xuất sắc nhất, cho các ngươi chút thể diện!”
Tiên Vương sống lâu năm đi ra từ bên trong con đường Luân Hồi lạnh lùng nhìn hắn, có vẻ không nể tình chút nào, trên thực tế thì sao có thể nể tình chứ? Lần này con đường Luân Hồi phái ra nhiều người như vậy, đều là cường giả đỉnh cao, cần phải để một thiếu niên hạ thủ lưu tình à, Cửu Đạo Nhất nói như thế kia không phải là bị điên rồi chứ?
“E hèm!” Quả nhiên Cửu Đạo Nhất bổ sung một câu, nói: “Đương nhiên, nếu như các ngươi thắng, cũng không cần quá tuyệt tình, giữ lại thần hồn của tên nhóc kia, cho hắn một cơ hội đầu thai!”
Ông nói nhiều như vậy, chủ yếu là sợ Sở Phong chết thảm, muốn mưu cầu một con đường sống cho hắn, sợ hắn cả cơ thể lẫn linh hồn đều bị tiêu diệt.
Ông biết, người con đường Luân Hồi đều rất có năng lực, nếu là bảo vệ được tàn hồn thì tất nhiên có thể mượn nhờ lực lượng luân hồi của bọn họ đưa đi tái sinh.
Cho nên ông làm hết thảy chuẩn bị đều là bởi vì lo lắng Sở Phong, không có tin tưởng hắn.
“A, chỉ sợ đạo hữu ngươi đã nói chậm, chúng ta có muốn lưu tình cũng hơn năm mươi phần trăm là không kịp rồi, chiến đấu thế kia còn cần bao lâu thời gian đâu, ta nghĩ tiểu đạo hữu kia đã lên đường rồi, hưm, vận khí tốt thì có lẽ có thể lưu lại một sợi chấp niệm, còn tàn hồn à, không nên mơ tưởng nhiều.”
Tiên Vương đến từ con đường Luân Hồi bình thản nói.
Dù nhìn thế nào thì hắn cùng dường như đang chế giễu Cửu Đạo Nhất, cho rằng thế hệ này của bọn họ không biết tự lượng sức mình, khuyến khích hậu bối đi tìm chết.
Cửu Đạo Nhất thẹn quá hoá giận, nhưng lại cũng không thể làm gì, ông cũng không biết vì sao Sở Phong lại phát điên muốn đi chiến đấu đến chết.
Cửu Đạo Nhất bắt đầu hành động, định giải trừ phù văn đại đạo bao phủ trên chiến trường hai giới, không định tiếp tục che đậy thiên cơ nữa.
Đột nhiên Cửu Đạo Nhất cảm thấy mình cũng hồ đồ rồi, sao lại nghe lời tên nhóc khốn kiếp Sở Phong kia, cũng điên theo hắn, chẳng khác gì làm hại nó, đồng thời cũng khiến ông mất mặt, bị người châm chọc nói móc ở chỗ này.
Đến tầng như bọn họ, chế giễu mỉa mai kiểu này thực ra đã được xem như là đang hung hăng tát cái mặt mo này của ông rồi.
Tiên Vương thần bí sống lâu năm đến từ con đường Luân Hồi càng kích thích Cửu Đạo Nhất, trên mặt lạnh lùng không gì sánh được, nói: “A, giải trừ phù văn đại đạo đi, để cho chúng ta cùng xem tình hình thế giới bên ngoài nào, đạo hữu tranh thủ thời gian ra tay có khi còn có thể bảo vệ một sợi tàn hồn hắn giúp hắn còn có kiếp sau đấy!”
Chiến trường hai giới có nhiều người đã sống rất lâu, cường giả rất nhiều, chẳng hạn như sinh vật cấp Đại Vũ bị thối rữa, tộc trưởng già tầng Chân Tiên, v.v..
Thậm chí, còn có sinh vật tiến hóa đến từ thế giới khác, ví dụ như tổ tiên xa xưa của Nguyên tộc, Tước tộc Tứ Kiếp chờ ở thế giới bên ngoài, đều có thể sánh ngang với Tiên Vương.
Hiện tại phản ứng của các tộc không đồng nhất, có người thờ ơ, có người khóe miệng hơi nhếch lên đầy giễu cợt.
Cũng có người lo lắng sốt ruột, ví dụ như đám người Chu Hi.
Ầm uỳnh!
Tấm màn trên trời mở ra, sau đó, toàn bộ thế giới cũng dần dần rõ ràng, mọi người cũng ngay lập tức nhận được rất nhiều tin tức của thế giới bên ngoài.
Đầu tiên, chính là Cửu Đạo Nhất lòng đang nặng trĩu, tù và trắng như tuyết trên người ông như cái loa lớn rung lên, liên tiếp phát ra tạp âm.
“Tiền bối, sao ngươi không trả lời ta?”
“Cửu tiền bối, ngươi đâu rồi?”
“Lão Cửu, ngươi còn sống không đấy?”
“Ta nói nè lão Cửu, nếu ngươi chết thật thì ta sẽ chạy trốn đó!”

Không thể nghi ngờ gì nữa, đây là giọng nói của Sở Phong, chắc chắn giống như một cái loa lớn, thông qua tù và không ngừng léo nhéo, khiến cho tất cả mọi người ở chiến trường hai giới đều nghe được tiếng ồn của hắn.
Cửu Đạo Nhất thoạt đầu sửng sốt, thằng nhóc này thế mà còn sống? Sau đó chính là vui sướng, nhưng là về sau ông lại càng tức giận, thằng ranh con này gọi ông là gì đấy?
Thậm chí thằng nhóc này còn đại nghịch bất đạo, dám nghi là ông không ở nhân gian, đã chết?!
Vẻ mặt của mọi người quả thực là phong phú vô cùng.
Cửu Đạo Nhất hận không thể lập tức bóp nát tù và trắng như tuyết trên người này, quá mất mặt.
Đám người Chu Hi, Yêu Yêu, lão Cổ ngẩn ngơ, sau đó tất cả đều vui mừng khôn xiết, u Dương Đại Long còn bắt đầu rống to.
Sắc mặt của đám người Nguyên tộc, Tứ Kiếp Tước đều rất quái dị, tình huống gì vậy, tên nhãi kia thế mà còn sống?
Vẻ mặt của Tiên Vương thần bí đi ra từ con đường Luân Hồi tất nhiên là thay đổi ngay lập tức.
“Thằng nhóc kia, đối thủ của ngươi đâu?” Cửu Đạo Nhất mở ra Tiên Mục đặc biệt, ánh mắt của nó xuyên qua hư không, thấy được vùng đất rộng lớn trụi lủi kia.
Những người khác cũng muốn biết.
“Ta quét sạch bọn họ và tiễn lên đường rồi.” Sở Phong bình tĩnh trả lời nhưng thật ra thì hắn đang rất chột dạ, dù sao vừa rồi mở miệng liên tục gọi lão Cửu, sợ Cửu Đạo Nhất trừng trị hắn.
“Lúc này mới trôi qua bao lâu?” Ông già thấp bé đến từ danh sơn, nghiên cứu Thời Quang Kinh Văn, đã từng trực tiếp hạ gục Võ Phong Tử kia nhịn không được mở miệng chất vấn, giọng nói xuyên thấu qua hư không truyền đến vùng đất rộng lớn.
“Bắt đầu là kết thúc, trong nháy mắt, kẻ địch đều bị tiêu diệt!” Sở Phong đứng chắp tay, bày ra bộ dáng vô địch thật cô độc.
Trên thực tế, hắn đang điên cuồng trong lòng điên cuồng nhắc tới Cửu Đạo Nhất, muốn sinh ra cảm ứng để cảnh báo chú ý một chút, tránh cho người con đường Luân Hồi chó cùng rứt giậu, xuống tay với ông.
“Lão tổ, nhiệm vụ thất bại!” La Cầu Đạo xuất hiện.
“Tám trăm Luân Hồi Thú Liệp Giả, ba mươi tư Mịch Thực Giả, đều hóa thành bột mịn!” Tề Vân Thiên cũng xuất hiện, bổ sung thêm.
“Cái gì?!” Tiên Vương thần bí đến từ con đường Luân Hồi lập tức đứng lên, mắt nhìn xuyên qua hư không, ở xung quanh hắn xuất hiện từng con đường Luân Hồi đáng sợ, đồng thời cũng có sấm Hỗn Độn lôi nở rộ dữ dội.
“Sao nào? Thua không nổi hả? Tức giận à!” Cửu Đạo Nhất cười lạnh, nhưng trong lòng ông thực sự vui sướng sảng khoái, kết quả mặt đối phương mới là bị hung hăng tát một cái, cả cơ thể ông đều cảm thấy thoải mái vô cùng.
“Chúng ta đúng là tức giận đấy, sao, ngươi định làm gì!?” Giọng nói của Tiên Vương thần bí đến từ con đường Luân Hồi vô cùng lạnh lẽo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá