Thánh Khư

Chương 3574: Bước ra con đường của mình (4)

Sở Phong suy diễn, dùng trạng thái thân thể của hắn hiện tại, trong thời đại Tuyệt Linh hắn có thể sống hơn một vạn tuổi, ít nhất còn hơn một nghìn năm nữa, nói lạc quan một chút, có lẽ còn có mấy ngàn năm sinh mệnh.
Tiền nhân lưu lại rất nhiều kinh văn về con đường tiến hoá phấn hoa, còn có con đường Nữ Đế đi qua, hào quang vô địch tựa như xuyên qua muôn thời không truyền đến.
Sở Phong nghiên cứu, bắt đầu chuẩn bị đối mặt Hồng Trần Tử Kiếp.
Hắn tin tưởng, hắn có thể thành công, ở cuối con đường này, trước khi chết già sẽ lại tân sinh.
Mấy nghìn năm về sau, huyết dịch toàn thân Sở Phong ảm đạm, cả người biến chất cực kỳ nghiêm trọng, gần như sắp toạ hoá trong năm tháng rồi. Nhưng trong cơ thể hắn có một chùm sáng không tắt, đó là một đoàn huyết tinh, lúc đầu vẫn nhu hoà, đến cuối cùng càng ngày càng sáng chói.
Đây là lần đầu tiên hắn đối mặt Hồng Trần Tử Kiếp, từ lâu hắn đã thử nghiệm trên người, thăm dò sơ bộ ra pháp môn và con đường mình sẽ bước ra, dùng thân thể làm sông núi, vẽ ra trường vực, chế tạo đại dược huyết dịch.
Thân thể biến chất là đất đai núi sông, lúc trước đặc biệt lấy ra một đoàn huyết tinh trong trường vực thân thể để đào tạo, đến lúc này, mùi thuốc xông vào mũi, ánh sáng sinh mệnh nở rộ.
Phanh!
Cuối cùng, thân thể Sở Phong tan vỡ, nhưng cùng với lúc máu thịt be bét, còn có sinh cơ sôi trào, huyết nhục được cải tạo, một thân thể tràn ngập sinh mệnh được tái tạo, hắn toả ra khí tức mới, lực lượng tân sinh cường đại bắt đầu khởi động hướng tới tứ chi.
Sở Phong sống lại, mái tóc đen dày tung bay, cơ thể cường tráng như tiên kim đúc thành chớp động bóng loáng, tràn ngập lực lượng. Lúc này, tinh khí thần của hắn dồi dào và cường đại chưa từng có!
“Ta sống thêm đời thứ hai!” Sở Phong tự nói, dựa theo điển tịch ngày xưa ghi chép, hắn hiểu rất rõ trạng thái lúc này của bản thân.
Hắn rất mạnh, bước đầu thành công, nhưng Hồng Trần Tiên quả vị cũng chưa thành tựu, trong thời đại Tuyệt Linh, hắn chỉ sống thêm một đời, không phải chân chính trường sinh bất tử.
Những năm tháng sau đó, Sở Phong phỏng đoán các loại kinh văn tiến hoá, còn hao tổn tinh thần nghiên cứu trường vực, rõ ràng con đường của hắn đã rơi vào trường vực đó.
Có lẽ do trước đây, có người từng nói với hắn, thiên phú của hắn trên trường vực còn vượt qua cả thiên phú tu hành.
Nhưng mà, trở thành nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực trường vực không phải mục tiêu của hắn cho đến bây giờ. Đến hôm nay vẫn vậy, hắn có thể mượn nhờ trường vực khai sáng ra một con đường tiến hoá khác biệt của riêng bản thân.
Năm tháng lưu chuyển, một đời nữa sắp kết thúc, Sở Phong lại trở nên già nua, tuổi thọ lần này so với kiếp trước còn dài hơn, ở trong thời đại Tuyệt Linh thì đó là con số vô cùng kinh người.
Cuộc đời này, Sở Phong dùng tinh thần kết hợp trường vực, xây dựng phù văn trường vực trong ngọn lửa linh hồn, hắn nhờ đó đối mặt Hồng Trần Tử Kiếp ở kiếp này.
Phanh!
Trong ngày sắp toạ hoạ hoá, linh hồn Sở Phong nổ tung, thể nhưng một hạt giống linh hồn óng ánh dục hoả trường sinh, sinh trưởng trong ngọn lửa suy kiệt, lớn mạnh rồi bám vào thân thể già nua. Một tiếng ầm vang, trong quá trình lột xác kịch liệt và vô cùng nguy hiểm, hắn lại tân sinh một lần nữa.
Năm tháng trôi đi, Sở Phong một người nhìn ngắm thế gian bi thương cùng cô tịch, hắn ở trong vùng trời đất này, nhìn qua không biết bao nhiêu đời người biến đổi.
Hắn cô gắng tiếp tục tồn tại, không ngừng đối kháng Hồng Trần Tử Kiếp, rất nhiều vạn năm trôi qua, trước mỗi lần sắp toạ hoá, hắn đều gian nan mạo hiểm lột xác, cuối cùng sống thêm đời thứ tư.
Có một ngày, Sở Phong lần nữa đi về toà thành nhỏ kia, ngắm nhìn lại nơi đã cùng Sở Khang sinh sống, hắn phát hiện mọi thứ đã thay đổi, vô cùng lạ lẫm.
Rất nhiều vạn năm trôi qua, với hắn thì là đời thứ tư tân sinh, nhưng nhân gian lại trôi qua không biết bao nhiêu thời đại, một đám rồi một đám chết già, thành trì ban đầu từ lâu hoá thành phế tích, ở nơi xa xôi hơn, có một quốc gia nhân loại mạnh mẽ đang thống trị dải đất này.
Trên thực tế, quốc gia như thế này cũng thay đổi không biết bao nhiêu lần, căn bản đếm không xuể.
Vài vạn năm, thế giới của phàm nhân biến thiên, thế sự xoay vận, đại thế ngụp lặn, tất cả đều đã biến đổi, rất khó tìm được dấu vết lúc trước.
Sở Phong đi vào một toà thành lớn trên vùng đất này, hùng vĩ hơn không biết bao nhiêu lần so với toà thành nhỏ năm đó, trong thành người ngựa như nước, người đến người đi chen vai nhau, có thể nói vô cùng cường thịnh.
Nhưng vạn năm trong hồng trần, Sở Phong đi lại một mình, cảm giác thấy vô cùng tiêu điều, thế gian tĩnh lặng, như là chỉ có một mình hắn tiếp tục tồn tại. Dòng người cuồn cuộn trong hồng trần hắn cũng đã gặp thoáng qua, rồi lại nhanh chóng rời đi, hắn than khẽ một tiếng, rời đi một mình.
Thời gian không thể ngăn cản khí thế đi về phía trước, chính Sở Phong đều đã sớm lãng quên, cuối cùng trải qua không biết bao đời, hắn lấy sông núi làm giấy Tuyên Thành, lấy trời đất làm bối cảnh, vẽ ra bức hoạ nhân sinh.
Núi sông được khắc lên trận vực, trở thành “mẫu thể” hắn thai nghén tân sinh, hắn thành công, dùng thân thể già yếu tân sinh ra tiên thể mới!
Lại một lần nữa, hắn tiếp tục tân sinh không còn già yếu, hắn biết rõ, tiếp tục sống rất nhiều đời, không ngừng hoá giải Hồng Trần Tử Kiếp, cuối cùng hắn thành công, đời sau mạnh mẽ hơn đời trước, hoàn toàn tấn cấp đến cấp độ Hồng Trần Tiên, thành tựu đạo quả chí cường.
“Ta đã đứng ở khởi đầu mới, cuối cùng đã bước lên con đường của mình!” Sở Phong tự nói, từ lâu đã không còn chán chường. Hắn lúc này có tín niệm vô cùng cường đại, dù thực lực bản thân còn chưa đủ nhưng sớm quyết định muốn bình định Ách Thổ, diệt sạch quỷ dị!
Nhưng, quay đầu lại, hắn cũng nhẹ thở dài, cuối cùng không tìm được một người đồng hành, sớm đã không có người cùng thời đại. Thế gian mênh mông, chỉ có một mình hắn vẫn còn bước tiếp trên con đường tiến hoá, thời đại Tuyệt Linh dài dằng dặc, không có người theo sau!
Trước không thấy cổ nhân, sau không thấy người tới, con đường này xác định là một con đường cô độc, trên đời mờ mịt, chỉ có đi một mình.
Vẫn chưa tới tuyệt đỉnh, chỉ là các bậc tiền bối đều qua đời, đường hậu nhân bị đứt, cho tới bây giờ chỉ còn lại một mình Sở Phong, ở trên tàn khư, ở trong đại thế rách nát, bản thân hắn tiến về phía trước trong sương mù dày đặc.
Hắn muốn tìm một người nói chuyện cũng không thể, không ai có thể hiểu tâm trạng của hắn, hắn cùng với cả thời đại không hợp nhau, người và vật có quan hệ với hắn đều hóa thành tro tàn, trở thành bọt nước trong bãi bể nương dâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá