Thánh Khư

Chương 3144: Nhân quả màu xám (2)

Lúc này, ở một vùng đất bí ẩn nào đó, có kẻ đang thì thầm, giọng nói lạnh lùng mà trầm thấp, sau đó bỗng truyền ra tiếng cười khe khẽ.
Sương mù hỗn độn cuộn lên, ở trên đó, tại một khu vực hư vô, vùng đất bí ẩn kia đã hé ra, một tòa điện đường hiển hiện và chiếu rọi!
Điện đường này rất quái lạ, không ngừng chuyển đổi trạng thái giữa hư và thực, mà ngạc nhiên nhất chính là, từ nơi đó có vật chất bất tường lượn lờ bay ra. Giọng nói thầm thì và tiếng cười khẽ ban nãy đã phát ra từ đó.
Không chỉ có một loại vật chất bất tường!
Có máu đen chảy ra từ cột đồng thô to chống đỡ cung điện, hòa vào với sương đen, đậm đặc đến mức không tan ra được.
Cũng có vật chất trắng bệch lượn lờ, tựa như tờ giấy trắng bị vặn nát, bay lả tả khắp nơi.
Còn có vật chất màu vàng, thoạt nhìn có vẻ rực rỡ sáng lạn, nhưng bên trong ẩn chứa lực quỷ dị nồng đậm, chỉ cần nghiêng tai lắng nghe là sẽ nghe được tiếng khóc nức nở không dứt, cùng với tiếng thì thào nói nhỏ của Ma Tổ và Tiên Tổ.
Ngoài ra còn có vật chất màu xám ngập tràn khắp nơi, lấp đầy cả cung điện. Nhất là, ở đó còn có một sinh vật hình người đứng sừng sững, mái tóc dài rối tung, eo thon nhỏ thắt đáy lưng ong, cơ thể thon thả trông rất đẹp.
Không ngờ nơi đây có sinh linh đang sống.
Nàng ta có màu da trắng nõn, chỉ có đôi mắt xám xịt, ít nhiều sẽ khiến người ta có cảm giác tĩnh mịch và bất an, khiến người ta kính sợ.
Bên cạnh nàng ta là một nam tử ngưng tụ ra từ vật chất màu vàng, cả người sáng rực, nhưng sâu trong đáy mắt là bất tường, là năng lượng quỷ dị vô tận đang tuôn trào, tựa như hai vũ trụ trầm luân bị nén lại ở nơi đó.
Bên kia, vật chất trắng bệch tổ hợp lại, phác họa ra một nữ tử có vóc dáng thướt tha, thoa thả duyên dáng, tóc trắng như tuyết, gương mặt không có lấy chút huyết sắc nào, đôi mắt trắng dã nhìn hết sức dọa người.
Cách đó không xa còn có máu đen chảy xuôi, mây đen cuồn cuộn, nam tử áo đen xuất hiện...
Bên trong cung điện này có khá nhiều nam nữ trẻ tuổi xuất hiện. Họ đang lạnh lùng trò chuyện với nhau, thì thầm khe khẽ, ngay cả tiếng cười cũng có vẻ hơi lạnh.
Lúc này, nữ tử mắt xám xuất hiện đầu tiên lộ ra vẻ mặt khó hiểu, sau đó nói khẽ: “Ký chủ lại xuất hiện rồi. Biến mất thật lâu, còn tưởng đã chết. Khóa hắn lại, biến thành nô bộc, nghe theo lời ta.”
Giọng nàng ta đều đều mà hờ hững, sau đó một cụm sương mù xám tỏa ra từ người nàng ta, biến hóa liên tục, cuối cùng bay ra khỏi cung điện và biến mất trong hỗn độn.
Sinh linh bên cạnh nàng ta kinh ngạc nói: “Là kẻ mà năm xưa ngươi từng ký sinh ư? Không phải đã biến mất rồi à, sao tự dưng bây giờ lại xuất hiện?”
"Không biết!" Nữ tử mắt xám trả lời ngắn gọn. Mặc dù nàng ta rất đẹp, nhưng lại thiếu đi tình cảm và cảm xúc, đồng thời bất tường nồng đậm cũng khiến nàng ta càng có vẻ khó thân cận.
“Cách xa như vậy, liệu có tìm được không?”
"Không sao, cho dù cách xa cả tỉ dặm, ta cũng có thể tìm ra ngay lập tức, bất kể không gian xa hay gần. Trên người hắn có ấn ký của ta, sương mù xám đến đó cũng tương đương với một phân thân của ta đích thân tới.” Nữ tử mắt xám đáp lại.
Sở Phong không ở đây, nếu không thì nhất định sẽ có cảm giác quen thuộc, cảm thấy giống như từng tới rồi!
Giữa một vùng núi nào đó ở Minh Châu, dãy núi chập trùng đổ sụp, sông dài cạn kiệt, trăng tròn trên bầu trời cũng dường như không còn tròn nữa. Không biết bao nhiêu ngọn núi đã bị san bằng thành bình địa, lá khô và cỏ dại trong núi cũng không có lấy một cọng, toàn bộ đều đã hóa thành tro trong ánh chớp.
Sở Phong thê thảm vô cùng, hắn dùng đủ loại thủ đoạn, Tinh Thần Niết Bàn Pháp của Bất Tử Điểu tộc cùng với Bất Tử Diễm đều mang ra dùng, kết quả thân thể vẫn đang dần cạn kiệt sức sống.
“Niết Bàn lần nữa!” Hắn gầm nhẹ.
Đồng thời, lần này hắn bắt đầu sử dụng kinh văn đặc biệt, vận dụng một loại bí pháp khác, chính là Thất Tử Thân của Võ Phong Tử. Bí pháp này hắn mới vơ vét được cách đây không lâu, bây giờ lập tức mang ra dùng thử.
Hắn định phân hóa ra một thân thể nữa để hấp dẫn Thiên Lôi, thử xem liệu chân thân có thể nhờ vậy mà trốn được không.
Lúc này, hắn đang trải qua tử kiếp, đây là bối cảnh vô cùng thích hợp để tu luyện Thất Tử Thân.
Có điều hắn đã nghĩ nhiều rồi, dù hắn có tư chất cao ngút trời, sau vài lần thử nghiệm quả thật đã thành công phân ra một thân hình mờ nhạt, nhưng sấm sét vẫn hướng về đúng chân thân của hắn mà đánh.
Ánh chớp đánh hắn đến mức khắp người toàn là lỗ thủng to, thông từ trước ra sau, máu huyết cũng chẳng chảy ra nổi vì đã bị sấm sét đánh cho khô hết rồi.
Cuối cùng, Sở Phong thử đủ mọi cách, phát hiện cách thích hợp nhất để ngăn cản Thiên kiếp vẫn là Hô Hấp Pháp.
Đồng thời, trong hoàn cảnh cận kề cái chết này, hắn đã ngộ ra được cái mới. Loại phương pháp hô hấp này sau khi hấp thu bí pháp Niết Bàn của Bất Tử Điểu tộc thì lúc hắn tự hô hấp, cả tinh thần lẫn thân thể của hắn đểu có thay đổi lớn, khiến sức sống của thân thể hắn được tăng cường.
Ầm!
Trên bầu trời, kiếm quang đã biến mất, thay vào đó là các loại binh khí trấn áp xuống, đương nhiên những thứ này đều không phải là đáng sợ nhất.
Thứ khiến Sở Phong tức giận nhất chính là, lại có cảnh tượng ngày xưa hiện về. Đó đều là những chuyện đau đớn nhất mà hắn từng phải trải qua, ví dụ như khi cha mẹ chết, Yêu Yêu rơi xuống vực sâu, Hoàng Ngưu, u Dương Phong bị Thái Võ đánh chết…
Mà những hình ảnh này cuối cùng lại ngưng tụ thành một bức tranh hoàn toàn bằng sấm sét, bao trùm về phía hắn, chém giết hắn.
“Lão phu tuyệt đối không thể chết, liều mạng với ngươi!”
Sở Phong trẻ tuổi trên người đầy rẫy vết thương, mở miệng hét ầm ĩ. Hắn bị kích thích đến mức hai mắt đỏ ngầu, thời kỳ chán chường trong tiến hóa gì đó hoàn toàn không hề tồn tại.
Hắn hận không thể để Thiên kiếp này hóa thành sinh linh hình người, tới đây chiến một trận quyết tử với hắn, đôi bên đánh đến mức ngươi sống ta chết. Làm thế này thật sự khinh người quá đáng, dùng những thứ này để kích thích và tra tấn hắn.
Mà đây vẫn chưa phải chuyện đáng sợ nhất, đến cuối cùng còn có những hình ảnh mà hắn chưa từng trải qua hiển hiện lên, ví như hắn bị đưa lên tế đàn, bị tế sống; ví như bạn bè người thân của hắn, những cố nhân ấy cũng bị người ta cột vào cây cột bằng đồng, sau đó bị chém đầu một cách hết sức vô tình; ví như Yêu Yêu bị ai đó lôi ra từ vực sâu và cũng bị bêu đầu trước bàn dân thiên hạ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá