Thánh Khư

Chương 3256: Một mình chống đỡ toàn bộ nhân quả lớn (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Vô số hạt linh hồn bay múa, hoá hình, trở thành một đội, lại một đội người dân trước đây, tất cả đều mặc quần áo tả tơi, khiến người khác cảm nhận được sự giãy dụa, chống đối gian nan, thê lương bất lực.
Thậm chí, trong đội ngũ, còn có rất nhiều đứa nhỏ, đều mặc quần áo rách rưới, gương mặt nhỏ vô cùng bẩn, nhưng ánh mắt lại trong sáng như thế.
Linh hồn đứa nhỏ năm đó, đứa bé thiên phú xuất chúng thế mà cũng lên đường theo, tự nhìn về phía rãnh trời màu đen kia.
Sở Phong im lặng, trầm mặc, yên lặng nhìn chuyện sắp xảy ra.
Lượng lớn người, lượng lớn linh hồn sau khi tiến vào rãnh trời lại biến thành hạt, sau đó không tiếng động mà tan đi, biến mất, ngay cả bọt nước cũng không hiện ra.
Tất cả đáng sợ thế đó!
Chỉ có mấy ông lão đặc biệt, bọn họ tạo ra động tĩnh vô cùng lớn!
Hiện nay Sở Phong đang trong trạng thái này, thật ra hắn không có hai mắt, nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy hết tất cả.
Bên trong rãnh trời màu đen, sinh vật bò ra ngoài!
Bởi vì, mấy ông lão kia quá mạnh, náo ra động tĩnh cực kỳ kinh người, tạo nên một cơn sóng màu đen ở nơi đó, muốn đánh vỡ rãnh trời mà vượt qua.
Sinh vật kia là người sao? Bị quấy rầy đi ra, động tác quá nhanh, hơn nữa được gọi là người mạnh nhất, nuốt chửng thời gian, gặm nuốt trật tự của con đường.
Sắc mặt nó tái nhợt, tựa như quỷ, lâu ngày không thấy ánh nắng, quấn quýt lấy một lão nhận, ôm lấy rồi cắn.
Ông lão kia người đầy vết cắn, bản thân bỗng nhiên bị đốt cháy, chiểu sáng cả hố trời, khiến khu vực tối tăm đều thông suốt, vô số hạt khuếch tán ra từ người ông, tẩy lễ toàn bộ thế giới.
Ầm!
Hơn nữa thân thể của sinh vật kia bị biến thành tro, rơi xuống chỗ sâu dưới rãnh trời.
Nhưng ông lão cũng trở thành hạt linh hồn, vĩnh viễn ra đi!
Trong quá trình này, lão nhanh hoá thành ánh sáng kéo theo vô số hạt linh hồn lên xuống, chấn động, sau đó xung kích toàn bộ thế giới, ngay cả Sở Phong cũng bị che mất!
“Đây là?!”
Sở Phong giật mình, hắn nhận ra sự khác biệt, hạt linh hồn chung quanh bị chùm sáng chiếu xạ, tất cả đều nhỏ nhưng đủ để chiếu sáng hết.
Trước kia, hắn cho rằng tất cả hạt linh hồn bên trong con đường Phấn Hoa đều lấp lánh, tinh khiết, nhưng bây giờ hắn lại phát hiện, chúng lại có hoa văn đáng sợ!
Đây là từng bị ăn mòn rồi?!
Hắn cho rằng chỉ có thân xác bị ăn mòn, thậm chí hồn quang bị ô nhiễm, hiện tại lại thấy toàn bộ những hạt linh hồn trên con đường Phấn Hoa năm đó cũng đều mòn dần.
Trên mỗi hạt tròn đều có một vài ấn ký đáng sợ!
Chuyện này khiến toàn thân Sở Phong lạnh buốt, khó trách rằng còn đường này bị cho là có vấn đề lớn.
Con đường như vậy, sao còn đi xuống dược? Ngay cả con đường thật sự cũng đã bị ăn mòn từ lâu.
Chỉ là, hiện giờ xảy ra một vài biến hoá tốt.
Ông lão đốt cháy và chiếu sáng toàn bộ thế giới con đường Phấn Hoa, ông đang tẩy lễ và tinh lọc tất cả hạt linh hồn!
Từ lúc ông tự tỏa sáng, sau đó lại suy yếu dần, cho đến khi thành tro bụi, những ấn ký, những hoa văn đặc thù trên linh hồn xung quanh Sở Phong đều được tẩy rửa sạch sẽ.
Những hạt linh hồn kia, thật sự trong suốt như thuỷ tinh, không nhiễm bụi trần, nhìn kỹ, không còn những điểm lấm tấm, hoa văn, ấn ký đều được xoá sạch.
Lại một ông lão chuyển động, không hề chùn bước, tiến vào rãnh trời, quả nhiên lại có sinh vật khác leo ra, khoá chặt lấy ông.
Lần này, Sở Phong nhìn rõ ràng, ông lão quá cường đại.
Ông nối các đại đạo, dệt thành một lớp vỏ bọc, khoác lên mảnh vỡ đại đạo vô tận, tắm rửa thần hoàn, dưới chân hiện lên dòng sông thời gian, vượt qua nó.
Ở xung quanh, là thế giới vô viên, là một vũ trụ đang già đi, còn có đường hoa văn vô tận cùng với năng lượng thời gian nồng đậm, ông lội đi qua dòng sông, cho dù đất trời đều đang mục nát, đần suy yếu, hắn cũng không bị tổn hao gì.
Nhưng mà, sau khi sinh vật bên trong hố kia leo ra, vẫn tạo thành thương tích nghiêm trọng.
Sinh vật kia có máu thịt, cũng không phải là Quy tắc chi thể, sắc mặt khá trắng bệch, như là quỷ thi bò từ trong mồ mả tổ tiên ra, lâu ngày không nhìn thấy ánh sáng mặt trời, khoé miệng chảy máu đen, động tác của nó quá nhanh, xuyên qua dòng sông thời gian, lập tức khiến vai phải của ông lão biến mất.
Trên vai đó của ông lão, huyết linh phun ra, hạt linh hồn tản ra... tẩy lễ thế giới
Cuối cùng, ông lão đánh chết sinh vật kia!
Nhưng mà bản thân hắn cũng hoá thành ánh sáng, xung kích toàn bộ thế giới con đường Phấn Hoa, làm ra một lần tinh lọc thần thánh nhất, mà bản thân tình vĩnh viễn ra đi!
Ngoài ra, ánh sáng của ông toả ra, trải thành một con đường, lan tới chỗ sâu trong hố trời, còn lại ba vị lão nhanh cũng nhanh chóng đi, đạp lên trên hạt ánh sáng, phóng qua bờ bên kia.
Có người giao thủ ven đường, rơi xuống, cuối cùng hoá thành ánh sáng, tinh hoá con đường Phấn Hoa, bản thân vĩnh viễn biến mất.
Cũng có người thành công.
Ầm!
Một ông lão đạp đến bờ bên kia, không có bất kỳ lựa chọn gì, trực tiếp đốt cháy linh hồn!
Ông ấy đang muốn làm gì?
Sở Phong không có hai mắt, nhưng vẫn có cảm giác con ngươi co lại, nội tâm chấn động kịch liệt.
Bản thân ông lão hoá thành ánh sáng, hoá thành lửa, muốn đốt cháy nữ tử đó sao?
Đó chính là nguồn gốc của con đường Phấn Hoa, cuối cùng là vấn đề nghiêm trọng nhất, hắn muốn tinh lọc nữ tử kia?!
Vô số linh hoả cháy lên, khiến đất trời và hư không đều biến mất, trở về trống rỗng và im lặng.
Sở Phong thấy không rõ, bởi vì, hắn lại suýt nữa biến thành một giọt máu, bám vào bên trong lọ đá.
Chuyện này rất đáng sợ, toàn bộ con đường Phấn Hoa đều có vấn đề chí mạng, ngay cả nguồn gốc cũng bị ô nhiễm, chuyện này khiến những người sau này đi làm sao đây?!
Muốn mở một con đường khác, lại đi lên một đại đạo chí cao khác sao?
Mở đường, sáng tạo phương pháp, đi một con đường hoàn toàn khác, chuyện này... khó đến nhường nào chứ!
Cơ thể Sở Phong lạnh buốt, cho đến ngày hôm nay, tất cả tiến hoá của hắn, con đường hắn đi đều sai sao?
Tuyến và lĩnh lực đầu tiên đều xảy ra vấn đề!
Hắn còn có thể đi tiếp sao?
Nhưng mà, nghĩ cách đi đường khác hoàn toàn không thực tế.
Đột nhiên, hắn nghĩ tới lời của ông lão, cuối đường, lĩnh vực sau cùng thật ra không khác nhau lắm.
Trăm sông đổ về một bể, lĩnh vực chí cáo là tương thông!
Thậm chí ông lão còn nói một câu không giải thích được, một khi đi đến lĩnh vực kia, có lẽ sẽ cảm thấy tựa như đã từng quen biết, dường như mới hôm qua.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá