Thánh Khư

Chương 3278: Hậu viện của người đó (1)

Vút vút vút!
Sau lưng Sở Phong, năm thần quang ngút trời, đó là đang suy diễn bên trong Thất Bảo Diệu Thuật, hiện giờ hắn đạt được năm loại vật chất thiên địa quý giá, suy diễn ngũ quang luân chuyển như năm thanh Tiên Kiếm ra khỏi vỏ, như khổng tước diệt thế xòe đuôi muốn quét ngang càn khôn.
Mũi tên Hóa Thần lại bắn tới lần nữa, xuyên qua hư không, mang theo năng lượng ngập trời, khiến đường Luân Hồi trở nên bất ổn, rung chuyển dữ dội.
Lần này, Sở Phong đã sớm có chuẩn bị, tất nhiên là không sợ hãi, năm thụy hà lao đến sau lưng, như là Tiên Kiếm chém gió xuân, kỳ ảo, thần thánh và cường đại.
Giữa tiếng ầm ầm, màu đỏ chói mắt, tên Hóa Thần được bắn ra bị chặn tại chỗ, sau đó bị chém đứt, rồi lại bị chém nhỏ tiếp, cuối cùng là nổ tung.
Đồng thời, Sở Phong xuất hiện ba đầu sáu tay, mười hai cánh Côn Bằng hiện ra, lại thêm Hỏa Nhãn Kim Tinh, giết chết Đại Năng xung quanh.
Đây quả thực giống như là ma thần đến, hắn đánh giết dễ dàng, hoàn toàn giiar phóng bản thân, cuối cùng cũng gần như hoàn toàn bước vào trong lĩnh vực Đại Năng, khí tức năng lượng tăng vọt.
Xung quanh Sở Phong hình thành gió lốc dữ dội như có thể khuấy động trời sao, di dời sông núi, cực kì đáng sợ, hắn mạnh mẽ quyết đoán.
Ầm!
Hắn đấm một quái vật đầu người thân rắn bay ra ngoài, sau đó tên đó bị nổ tung ở giữa không trung, đây là bá đạo hung tàn đến cỡ nào?
Một đấm đánh nổ một Đại Năng!
Mà trường đao trong tay còn lại của hắn thì trực tiếp liên tục chém hai Đại Năng, ánh đao lấp loáng, quét sạch thiên địa, chiếu sáng con đường Luân Hồi như một hàng ngôi sao treo ngược trên thế gian, quá sáng chói.
Dù cho là đồng từ của Võ Phong Tử ở xa xa cũng hơi thu nhỏ, hắn thấy trong đám đệ tử môn đồ của mình, nếu là đối đầu cùng cảnh giới thì thua xa thiếu niên này.
Nhưng thiếu niên họ Sở này mới tu hành được bao lâu?
Võ Hoàng cũng đang tự hỏi năng lực của hắn thuở thiếu thời sẽ chèn ép được ma đầu Sở Phong này sao?
Keng!
Một thanh trường mâu màu tím đâm tới, kết quả là bị Sở Phong dùng một đầu ngón tay chặn lại, sau đó đột nhiên dùng lực, rắc một tiếng, trường mâu bị gãy.
Hắn đang vận chuyển phương pháp hô hấp Đạo Dẫn, trong mũi miệng tràn ngập sương trắng, trong lúc há mồm, một năng lượng màu vàng óng dâng lên, hóa thành phù văn, trở thành sóng âm đặc biệt phóng về phía trước.
Ầm một tiếng, một Đại Năng nổ tung giống như là bị Sở Phong rống chết.
Nửa người của một Đại Năng khác cũng bị năng lượng phù văn màu vàng kia đánh vỡ vụn, vỡ nát, cả người bay tứ tung ra ngoài, nhìn thôi cũng biết là không sống được.
Quá hung tàn!
Tất cả mọi người vô cùng ngạc nhiên, ma đầu Sở Phong rời đi không lâu lại quay về sao mạnh hơn trước quá nhiều như thế?
Ầm!
Lại một quyền nữa, mà còn là quyền ấn chung cực bùng nổ mạnh mẽ, Sở Phong đánh tới chiếu rọi con đường Luân Hồi tối tăm sắp đứt, tấn công Thú Liệp Giả, đánh chết chuột lớn màu bạc, xác chết Đại Năng chia năm xẻ bảy, đáng sợ tột cùng.
Trường đao trong tay của hắn quét ngang, nhất thời một đám người bị buộc phải lùi lại, tiện thể lại chém rơi một cái đầu lâu, ánh sáng lưỡi đao như biển gầm vỗ bờ, chấn động cả vùng không gian.
Ầm một tiếng, Sở Phong vọt tới nhanh như chớp, khóa chặt nữ tử tóc vàng cầm trong cây cung trong tay kia, đây là một cường giả rất gần với tầng Đại Hỗn Nguyên.
Thoáng chốc, ánh sáng lưỡi đao sáng ngời, Sở Phong không ngừng chém thẳng, chém rách trời cao, ánh sáng chiếu rọi đường Luân Hồi bị ăn mòn, rung chuyển, răng rắc, sắp vỡ nát.
Tất nhiên, nữ tử này cũng không hề đơn giản, mạnh vô cùng, sau khi nhanh chóng bắn ra mấy mũi tên thì lập gọi ra mấy chục thanh phi kiếm, hóa thành mưa kiếm, chặn đánh Sở Phong.
Các Đại Năng khác lại ra tay, xúm lại bày trận, đạo văn rậm rạp dày đặc, tất cả đều là kí hiệu quy tắc, định cùng nhau luyện hóa hắn.
“Kẻ hung hãn, chưa từng gặp qua thiếu niên hung tàn như vậy, dám xông vào đường Luân Hồi giết chết Thú Liệp Giả cấp Đại Năng, chủ động và bá đạo như vậy.”
“Năm đó, khi Lê Tam Long bất mãn với Luân Hồi Thú Liệp Giả cũng chỉ là âm thầm đánh lén chết một ít, không để lại bất kì bằng chứng gì, thiếu niên này thì ngược lại, lộ mặt ngay trước người khắp thiên hạ mà đánh giết, tàn sát Thú Liệp Giả, dũng cảm lắm!”
“Suỵt, nhỏ giọng xíu, Lê Hắc Thủ có khi còn chưa đi xa đâu, đừng nhắc tới hắn, coi chừng bị đập nát gáy!”

Không còn nghi ngờ gì nữa, Sở Phong hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người, ngay cả ông già thấp bé đến từ Danh Sơn khai sáng Thời Quang Kinh kia đều bị cướp mất nổi bật.
Trong lòng Sở Phong cực kì giận dữ, nhiều lần bị sinh vật con đường Luân Hồi nhắm tới, định diệt trừ hắn, đã vậy thì hắn còn có gì không dám làm chứ? Đối mặt, tàn sát là được!
Lúc này, bên trong chiến trường hai giới âm thầm xuất hiện thêm hai người, cũng chỉ có một số ít người phát hiện ra bọn họ, ví dụ như ông già thấp bé đến từ ngọn Danh Sơn.
Hai người này có thể coi là hai Tiên mạnh nhất của Nguyên tộc ở dương gian, một người là lão tổ Cứu Cực sống cực kì lâu, một người là sinh vật cấp Đại Vũ trở thành cường giả tuyệt đại thời Cận Cổ. Cả hai đều có lai lịch bất phàm.
Bọn họ đều lặng lẽ thi lễ với ông già thấp bé, dù là cường thế như hai Tiên mạnh nhất Nguyên tộc cũng không dám có ý bất kính.
Ông già thấp bé gật đầu không nói gì, lại nhìn chằm chằm nơi sâu trong con đường Luân Hồi, ông thấy được chín quan tài, ông còn chứng kiến nhiều thứ hơn, đang nghiên cứu.
“Lão tổ!”
Người Nguyên tộc giật mình, vui sướng, rung động, hai người có sức chiến đấu mạnh nhất Nguyên tộc thế mà lại tự giáng lâm, lập tức có người bẩm báo hai người, một người kiệt xuất có thể trở thành tầng Đại Hỗn Nguyên của tộc này bị giết, cũng nhìn về phía Sở Phong.
“Lão tổ, ta đi giết hắn được không?” Một người nói nhỏ, đây là một nhân vật gần tầng Cứu Cực nhất của Nguyên tộc, trước đây không lâu hắn đã định ra tay nhưng lại bị Yêu Yêu ngăn cản.
Hiện tại, hắn thấy hai Tiên đến, chuẩn bị sẵn sàng dù thế nào cũng muốn giết Sở Phong.
Bởi vì, thiếu niên kia xem chừng tiềm lực quá lớn, tương lai hẳn là đại họa, tuổi Sở Phong mới có bao nhiêu đâu, hiện tại đã có thể đối đầu với sinh linh tầng Đại Hỗn Nguyên.
“Giết hắn đi thôi!” Người Nguyên tộc có bộ dáng giống như nam tử trung niên là cường giả cấp Đại Vũ, thành đạo thời Cận Cổ dẫn đầu lên tiếng.
Mái tóc rất dày, khuôn mặt cực kì lạnh lùng, đôi mắt lạnh như băng, không có chút cảm xúc nào trong đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá