Thánh Khư

Chương 3364: Từ nay không cô đơn (1)

Thế nhưng, quyền ấn lôi quang này cuối cùng đã bị phá vở, bị Sở Phong một nắm bóp nát, nắm đấm màu vàng khổng lồ nháy mắt tán loạn, biến mất sạch sẽ!
Người tới từ trời xanh không chỉ muốn nửa đường hái đào, đoạt Quả vị Thiên Đế, còn muốn tùy ý đánh giết sinh vật tiến hóa ở đây, thực sự quá ngang ngược khiến cho tất cả mọi người phẫn nộ.
Cho dù không thành công, nhưng nam tử thanh niên đầu tóc màu màu vàng như đúc bằng vàng ròng vẫn làm cho nhiều người tức giận, không ít người căm thù hắn.
Ai cũng không ngờ, nam tử thanh niên tóc vàng này còn ngang ngược hơn nhiều so với mọi người tưởng tượng, kiệt ngạo bất tuần, ánh mắt sắc bén, chủ động chỉ vào Sở Phong, nói: “Ngươi cũng tạm được, đến, đánh với ta một trận!”
Hiện trường lập tức yên tĩnh, kể cả Tiên Vương cũng không nói thêm gì, về phần thế hệ trẻ tuổi càng lộ ra vẻ mặt khác thường, không ai hiểu rõ sự đáng sợ của Sở Ma đầu hơn bọn họ.
Trước đây không lâu, người này một mình trấn áp tứ đại sinh linh thiên tung cấp chữ Hằng!
Mặc dù quái vật trời xanh trong thế hệ trẻ tuổi rất mạnh, nhưng cũng không thể quá vô lý.
Mọi người có cảm giác, ma đầu Sở Phong không kém gì thiên kiêu trời xanh, có vài người cực kỳ tin tưởng hắn.
Về phần lão Cổ, Quái Long thì càng không cần nói, tin chắc Sở Phong có thể trong thời gian ngắn nhất đánh chết nam tử tóc vàng này.
Quả nhiên, Sở Phong không để bọn họ thất vọng, đưa tay ngoắc ngoắc, nói: “Ngươi, bò qua đây, nhưng một mình ngươi không được, trung niên thanh niên trời xanh cùng nhau lên đi!”
Điều này lập tức kích động nhiều người tức giận.
Nam tử tóc vàng hai mắt sâu thẳm, trong nháy mắt khí tức lạnh lẽo khiếp người, nhưng hắn còn chưa mở miệng, phía sau đã có người thay hắn lạnh lùng huấn đạo rồi.
“Tuổi vẫn còn rất trẻ, bất luận ngươi mạnh cỡ nào thì làm người cũng phải khiêm tốn, lần trước sinh vật tiến hóa dám nói như vậy với mạch Lôi Tổ đã chuyển thế mười bốn lần!”
Sở Phong chế nhạo: “Bao nhiêu kỷ nguyên qua các ngươi đều chưa bao giờ lộ đầu, vì Quả vị Thiên Đế mà da mặt cũng không cần, chạy ào đến Chư Thiên cướp đoạt đại vị với bọn ta thì còn quan tâm mặt mũi làm gì, đừng đe doạ ta, phiền nhất loại sinh vật như các ngươi!”
Uỳnh!
Năng lượng kịch liệt dao động truyền đến, hạt thần tính trút xuống, vật chất đạo tổ tràn ngập, nơi cổng trời xanh lại có cường giả xuất hiện, hạ giới mà tới.
Đó là một nữ tử trung niên đoan trang trang nhã, ít nhất dung mạo như vậy, nhưng có thể tưởng tượng thật ra tuổi bà đã cao, là một sinh vật tiến hóa trời xanh không biết đã tu hành bao nhiêu vạn năm.
Nàng xếp bằng ở trên lưng một con Bạch Sư, phía sau bà có một đám nữ tử đi theo, khí chất xuất chúng, giống như tiên tử giáng thế.
Một nhóm người này đến, lập tức gây cho tu sĩ Chư Thiên cảm giác áp bức to lớn, trời xanh rốt cuộc muốn đến bao nhiêu người?
“Còn gì nữa không?” Cẩu Hoàng quát.
“Đủ rồi, chỉ tam giáo đạo hữu chúng ta gặp mặt!” Ông già ngồi bên trên đám mây màu vàng đáp lại.
“Đương nhiên, nếu như các ngươi cảm thấy cường giả không đủ nhiều, so tài không thú vị, chúng ta vẫn có thể gọi một vài đạo hữu hạ giới.” Ông già ngồi trên lưng Thanh Ngưu thản nhiên cười nói.
Cửu Đạo Nhất hừ lạnh, thật đúng là khinh thường bọn họ, nhưng ông có ba lão huynh đệ tới, đều đã đến lễ huyết tẩy Tiên Đế, trên lý mà nói không sợ bất kỳ Tiên Vương nào.
Đồng thời, bản thân Cửu Đạo Nhất cũng không nhịn được, lần nữa ngửa mặt lên trời than: “Linh hồn, huyết nhục, chân cốt, các ngươi trôi dạt ở đâu, trở về đi!”
Ầm ầm!
Bên trong cổng trời xanh có chiến xa vang lên ầm ầm, giống như đang lái tới từ phương xa, sẽ không phải thực sự có người sắp hạ giới chứ? Điều này khiến sắc mặt của mọi người thay đổi.
“A, có một số đạo hữu quả thực muốn xuống, chẳng qua, nhìn tình hình có lẽ không cần!” Ông già ngồi trên lưng Thanh Ngưu bổ sung.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt của các Tiên Vương Chư Thiên đều vô cùng khó coi.
“Nhìn xem, hạ giới đều là ai, lão hắc cẩu da lông sắp rơi sạch, còn có người bên cạnh hắn, thịt gần như mục nát, đó là một bộ xác thối sao? Quả nhiên là một mảnh đất không sạch sẽ.”
Trên bầu trời, người trẻ tuổi đến từ trời xanh bí mật truyền âm, nhưng đạo hạnh của bọn họ không đủ để che đậy cảm giác của Tiên Vương, bị Cẩu Hoàng và xác thối đều nắm được rõ ràng.
Không biết có phải là khiêu khích hay không, ngay cả ba vị cường giả trời xanh lĩnh quân hạ giới tới cũng mỉm cười, không mặn không nhạt âm thầm phê bình vài câu.
“Có thể nhẫn nại không thể nhẫn nhục!” Cẩu Hoàng lập tức nổi giận.
Xác thối cũng kích động, hắn quyết định thử một phen, gọi chủ hồn của mình về cùng với phân hồn khác.
Hắn ở trong một trạng thái đặc biệt, hồn quang tách rời, chủ hồn hắn hư hư thực thực chạy đến Địa Phủ, mà phân hồn bên trong có chuyển thế, không biết lưu lạc ở phương nào.
“Nghĩ đến mấy năm, đạo gia ta cũng là thiên địa độc sủng, thiên kiêu của vũ trụ chí cao, khi nào đến phiên các ngươi bình phẩm từ đầu đến chân với ta, lát nữa thôi ta cam đoan sẽ đánh bay bọn ngươi!”
Xác thối hung hăng nói, hơn nữa còn không che giấu sự thô lỗ và dâng trào, hắn thật sự bị chọc tức.
Hắn xin Cẩu Hoàng giúp hắn bố trí một loại tràng vực nào đó cỡ lớn, hắn lại muốn ngay tại chỗ -- chiêu hồn!
Bản thân hắn cũng là đại hành gia trong này, có Cẩu Hoàng trợ giúp, hắn rất nhanh đã vẽ khắc ra một tràng vực triệu hồn cỡ lớn cực kỳ phức tạp, lập tức khiến cả mảnh thiên địa đều hóa đen.
Tiếp theo, gió lốc đen nổi lên, huyết vũ trút xuống, cảnh tượng giữa thiên địa cực kỳ đáng sợ, mảnh khu vực chung quanh đều là quỷ khóc thần gào, các hiện tượng linh dị cũng xuất hiện.
Tất cả mọi người bó tay, cảm giác hãi hùng khiếp vía, người này triệu hoán hồn quang của mình trở về sao lại khiếp người như vậy, một chút cũng không thần thánh, rốt cuộc là hắn gọi hồn gọi quỷ, hay là đang tìm linh hồn của mình?
“A, a, a...”
Tiếng kêu thê thảm từ phương xa truyền đến, mọi người nghe mà tê cả da đầu, cực nhanh tới gần nơi này, trong huyết vũ, dưới tia chớp đen kịt, trong gió lốc đen, có vật gì đó tới.
“A, a, a...”
Tiếng kêu thảm thiết càng lúc càng thê lương, đến cuối cùng biến thành tiếng khóc nỉ non.
Ầm!
Trong gió lốc đen, có vật nặng rơi trên mặt đất, trong lúc nhất thời hấp dẫn tất cả ánh mắt của mọi người!
Vậy mà lại là một... tiểu tử mập mạp!
Nói chính xác thì hẳn là một thiếu niên béo, béo múp míp, trắng tinh, dáng vẻ mười mấy tuổi, trong mắt tràn ngập kinh hãi, vừa rồi hắn hiển nhiên bị dọa sợ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá