Thánh Khư

Chương 3110: Nghìn đời sau còn ai đứng nơi đó? (4)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Võ Phong Tử tức đến mức suýt thì trở mặt. Đây chính là đạo cốt của sư phụ ông ta! Có còn nói lý hay không vậy?
Võ Hoàng rất muốn gào lên, người đời đều bảo rằng ta không nói lý, cứ hở tí lại diệt cả nhà người ta, khám nhà diệt tộc, nhưng bây giờ tên chó chết này thật khiến ông ta muốn phun máu tươi.
Ầm ầm!
Đột nhiên, chư thiên nổ đùng đoàng, rung lên không ngừng, tựa như sắp rơi xuống!
Giới bích của rất nhiều đại thế giới và dải đất nối liền với hỗn độn đang nứt ra, giống như muốn xuyên qua chư thiên.
“Xảy ra chuyện gì vậy, vị kia vào trong đó đại khai sát giới rồi ư?!” Xác thối chấn kinh.
Giờ phút này, một đôi chân phát sáng để lại một dãy dấu chân màu vàng trong hư không và trong hỗn độn, đi tới ngoại giới, đối mặt với vùng đất mờ ảo.
Sau đó, hai chân hướng về phía trước, từng bước một bước vào vùng đất mờ ảo, khiến nơi đó rạn nứt và sụp đổ.
Đôi chân của vị kia thật sự đã tiến vào!
“Sao có thể như vậy? Làm sao hắn vào được chứ? Đây đâu phải một vùng đất chân thực? Hắn không có tế văn khắc trên thân chúng ta thì sao mà vào được?!” Bát Thủ Vô Thượng rung động không thôi.
“Đừng để ý đến mấy cái đó, hắn không đến đây vì chúng ta đâu. Hắn muốn tìm vùng đất chủ tế, đừng giấu, cũng đừng cản. Nếu hắn vào được thì chết chắc!” Sinh vật Vô Thượng của Cổ Địa Phủ bí mật truyền âm.
Đôi chân kia bước tới, đằng sau để lại từng dấu chân màu vàng, tuôn ra hoa văn đại đạo, mưa ánh sáng chiếu rọi khắp nơi, dấu chân in dấu trong hư không, không thể xóa nhòa!
“Một kỷ niên một thời kỳ, chư thiên như hoa tàn rơi rụng, vạn giới hóa bụi tản khắp nới. Nghìn đời sau còn ai đứng nơi đó?” Bỗng chốc, một tiếng than nhẹ truyền đến, tựa như cách rất nhiều kỷ nguyên.
Lúc đôi chân kia dừng lại, nó mang đến cho người ta loại cảm giác rung động kỳ dị. Bên trên đôi chân trần như có thân hình mờ ảo đang muốn hiển thị hoàn toàn.
Cùng lúc đó, ở ngoại giới, bên trên bầu trời, tại một nơi rất xa cũng truyền tới dị động.
Loáng thoáng có thể thấy được một cỗ quan tài đang chầm chậm bay tới, muốn tới gần dương gian!
Không một ai cảm giác được cỗ quan tài ở ngoại giới đang tiến lại gần kia. Màu xanh gỉ sét phủ đầy khắp quan tài minh chứng cho những năm tháng mà nó tồn tại, cũng không biết nó đã phiêu dạt ở ngoại vực bao nhiêu năm.
Lúc này, nó như được dẫn dắt đến, lại giống như bị ai đó khống chế, từ từ đến gần. Nhìn tư thái này thì rất có thể sắp đáp xuống mặt đất dương gian!
“Sao ta lại thấy rợn người thế này? Chẳng lẽ hôm nay còn xảy ra chuyện lớn gì nữa?!” Cẩu Hoàng nghi ngờ ngẩng đầu nhìn trời, sau đó lại nhìn về hướng Hồn Hà.
“Lẽ nào sẽ thật sự bình định Hồn Hà, diệt trừ nơi này hoàn toàn sao?” Xác thối nhỏ giọng nói.
Khẳng năng này là rất lớn. Nếu vị kia thật sự quay về thì e rằng không diệt sạch nơi đây không được.
Năm đó, chiến tích của vị kia quá huy hoàng, một đường đi tới, quét ngang mọi kẻ địch ngáng đường.
Họ không nhịn được mà nghĩ nhiều hơn, đừng nói là thật sự muốn một trận chiến định càn khôn, đánh nổ đầu nguồn quỷ dị chứ?
Nhìn từ xa, trong hư không trên Hồn Hà có một dãy dấu chân màu vàng, vô cùng bắt mắt, in đậm ở nơi đó không thể xóa nhòa, mưa ánh sáng thần thánh rơi xuống liên tục, khiến tâm thần mọi người yên bình lại.
"Vị kia thật sự quá mạnh, chỉ một đôi bàn chân mà đã như vậy rồi, mang đến cảm giác an tâm. Thật hận không thể sinh cùng thời với hắn để ngước nhìn tư thế hùng vĩ ấy!” Nam tử đầu trọc than thở.
"Chúng ta mau rút đi, rời xa nơi này!" Cửu Đạo Nhất mở miệng.
Cẩu Hoàng nói: “Thật ra làm vậy không có ý nghĩa gì lớn lắm. Nếu vị kia thành công thì sẽ diệt được đầu nguồn quỷ dị, còn nếu thất bại thì e là Vô Thượng sẽ xông ra phản công. Bây giờ chúng ta có trốn đến đâu cũng chưa chắc hữu dụng.”
Giờ phút này, trong lòng bọn họ cầu nguyện, vị kia nhất định phải đè ép giết hết đám sinh vật Vô Thượng kia đi.
“Dù gì cũng không phải chân thân của hắn, không thì chúng ta đã không lo âu như này rồi.” Xác thối nói.
Bọn họ hơi căng thẳng, để ý đến Hồn Hà, đợi kết quả cuối cùng xuất hiện.
Có một số việc bọn họ có nghe nói đến.
Ít nhất, Cửu Đạo Nhất biết một phần sự thật.
Mấy kỷ nguyên trước, vị kia dám một thân một mình đi khai quật đường luân hồi cổ, muốn moi Cổ Địa Phủ ra, còn từng muốn lấp đầy Hồn Hà!
Đáng tiếc, rốt cuộc hắn chưa thể toại nguyện.
Thời kỳ đó xảy ra biến cố kinh hoàng, hắn rời đi quá vội vàng, không một ai biết nguyên nhân rốt cuộc là sao, nháy mắt hắn đã biến mất khỏi thế gian này.
Ngay cả Cửu Đạo Nhất cũng không hiểu rõ, mỗi lần nghĩ lại đều thấy rất buồn, vì vẻ mặt của vị kia lúc rời đi rất lạ.
Cửu Đạo Nhất lo lắng, sợ vị kia sẽ xảy ra chuyện.
Có người nói, bên trên bầu trời xảy ra biến cố, một tai họa kinh khủng không thể tưởng tượng nổi đã diễn ra, cho nên vị kia nhất định phải chạy đến đó.
Cũng có người nói, thật ra Cổ Địa Phủ và Hồn Hà có chung một nguồn gốc, chung một lai lịch, là đại tế mà cuối mỗi kỷ nguyên đều cần đến.
Thậm chí, có người nói rằng, ngọn nguồn nguyên sơ nhất mà vị kia muốn tìm không nằm trong chư thiên, mà căn bản cũng không có thời không cụ thể để đến được.
“Bộ da già, chắc chắn ngươi từng nghe rất nhiều lời đồn đoán, vậy nói ra hết cho bọn ta nghe xem, để xem câu nào có vẻ đáng tin nhất.” Xác thối mở miệng.
Ánh mắt Cửu Đạo Nhất sâu thẳm, sau đó thật sự mở miệng.
“Đồn rằng, hắn vì muốn lại gần một… ngọn nguồn nguyên sơ, muốn khiến luân hồi dưới mặt đất và trời xanh cùng chuyển động, để cho cả trời đất và hắn đều rơi vào luân hồi. Cái này… Thật không tốt, rất khó hiểu được, sinh vật truyền ra những lời này đã chết trong kỷ nguyên Loạn Cổ.”
Tin tức này quá kinh người, phía trên trời xanh cũng có luân hồi?!
"Đương nhiên, cũng có người bảo là do hắn quá mạnh, có sinh linh nào đó không thể miêu tả được kiêng kị hắn nên buộc phải trả cái giá lớn, lấy thân làm mồi, dẫn dụ hắn lên phía trên trời xanh.”
Hiển nhiên, bên trên trời xanh có sức mạnh không thể đoán định được, cũng có thể tạo thành uy hiếp đối với vị kia!
Cẩu Hoàng, xác thối hít một hơi khí lạnh, rốt cuộc trong quá khứ đã xảy ra những chuyện gì thế, sao họ cứ cảm giác hồ nước này sâu quá, đến mức có thể bao trọn cả biển của vạn giới.
“Nghĩ lại năm ấy, ta ắt hẳn từng cùng người kia xưng huynh gọi đệ, thậm chí chính hắn đã chôn cất ta. Chỉ là, bây giờ ta chẳng còn nhớ gì nữa.” Xác thối thở dài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá