Thánh Khư

Chương 3383: Trời xanh bị coi thường vô cùng (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Chân Tiên khác của trời xanh mở miệng: “Đừng, mặc dù hắn ở trạng thái linh thể, nhưng hắn đã muốn so tài rồi, Chân Tiên Côn Mông ngươi cũng không thể từ chối được, nên luận đạo với hắn một trận ra trò.”
“Không sai, nên như thế!” Những Chân Tiên khác nhao nhao gật đầu.
Bọn họ sợ Lê Đà đổi ý, lùi bước, vội vã muốn con nhanh chóng ra tay, bắt Lê Đà người đến từ núi Đệ Nhất với Sở Phong lại, xả cơn tức đi.
Người của trời xanh thầm phấn khởi, lặng lẽ chờ đợi cuộc chiến bắt đầu và kết thúc không hề có chút bất ngờ kia.
Trên thực tế, người ở dương gian, cũng như sinh vật tiến hoá của thế giới hiểu rõ Lê Đà, còn chờ mong hơn cả người của trời xanh, cũng càng kích động hơn.
Bởi vì, bọn họ đều biết, Lê Đà là một cái hố to, đây rõ ràng là đang khiến cho Chân Tiên của trời xanh chủ động nhảy vào mà.
Hiện tại, người của dương gian nhìn thấy dáng vẻ không chờ kịp của Chân Tiên trời xanh, bọn họ thật sự có hơi không nên lời.
Không có ai biết rõ hơn bọn họ, Lê Đà đáng sợ thế nào, mạnh đến mức đáng sợ.
Người lãnh chúa này ở thời tiền sử đã có rất ít người dám chọc tới, không có đối thủ cùng thế hệ, tồi tệ nhất chính là, hắn đã mạnh đến vậy, còn thích hạ độc thủ phía sau lưng.
Ở kiếp này, hắn vừa thò đầu ra đã hố một đống lão quái vật, nói mình cũng chỉ là một vài sợi chấp niệm còn lại mà thôi, kết quả cuối cùng… hắn vô vàn chấp niệm.
“Đến đi!” Lê Đà thả người nhảy lên, đến ngoại vực, khai chiến với Chân Tiên.
Đây là một trận long tranh hổ đấu, Lê Đà và Côn Mông kịch chiến, sau một thời gian rất dài, một bàn tay đánh vào phía sau ót của đối phương, khiến trước mắt Côn Mông thành màu đen, rơi xuống đất.
“Đã nhường rồi!” Lê Đà thở hồng hộc.
“Còn thiếu một chút, Côn Mông gần như sắp thắng, kết quả, thời khắc sống còn lại chủ quan mà sai làm, chuyện này… thật là đáng tiếc!” Sinh vật tiến hoá của trời xanh lắc đầu, đều cảm giác không nên là kết quả này.
“Để ta!” Lại một vị Chân Tiên xuống tràng, bởi vì, hắn cảm thấy mình chỉ cần không sơ sẩy, nên có thể trấn áp Lê Đà.
Nhưng mà, sau một trận đại chiến kịch liệt, hắn cũng ăn một chưởng, ót bị nứt, thần hồn đều bị chấn động muốn xuất ra, suýt nữa nổ tung.
Lê Đà lại thở hồng hộc lần nữa, chắp tai nói đã nhường rồi.
“Chuyện này…” Sắc mặt của sinh vật tiến hoá trời xanh đều không dễ nhìn gì.
Vị Chân Tiên thứ ba xuống tràng, dùng hết sức ứng phó chém giết ở vực ngoại, nhưng vẫn bị Lê Đà thở hổn hển đánh một chưởng phía sau ót như trước, rơi xuống cát bụi.
Con… con mẹ ngươi!
Lúc này, dù cho là ngu ngốc đến mấy, đám Chân Tiên của trời xanh cũng bí được mình đã gặp một con hàng hố to.
Tất cả ánh mắt mọi người nhìn về phía hắn cũng thay đổi, đằng đăng sát khí.
Liên tiếp ba vị Chân Tiên đều bị người ta dùng bàn tay thô đánh ở phía sau ót, đây tuyệt đối không thể giải thích là ngoài ý muốn được.
Thực lực của người lãnh chúa này cực kỳ cường địa, sâu không lường được, thế mà cũng không biết thấy ngại mà thở dốc à? Dù cho là sau khi có Tiên Vương chú ý đến chiến trường Chân Tiên, mặt cũng đen lại trong chốc lát.
“Đây chính là người của núi Đệ Nhất các ngươi? Đây là truyền thống gì vậy hả?”
Có Tiên Vương của trời xanh không nhịn được, chất vấn Cửu Đạo Nhất.
“Không có truyền thống gì đặc biệt cả, chính là đều rất giỏi đánh nhau thôi.” Cửu Đạo Nhất chậm rãi đáp lại nói, cười rất khiến người khác hận.
Sinh vật tiến hoá của trời xanh muốn nói, chuyện này hố người quá rồi, thậm chí có hơi bỉ ổi, nhưng mà, suy cho cùng họ cũng đã thua, bài xích đối thủ thế này thì chẳng khác gì đang thừa nhận mình càng kém.
Cuối cùng, một vị Tiên Vương lạnh nhạt nói: “Tên Lê Đà này không quang minh chính đại lắm, có hơi quá phận!”
Nghe thấy lời này, Lê Đà thu nụ cười ấm áp lại, trở nên vô cùng nghiêm túc, nói: “Ta chỉ muốn cùng ba vị đạo hữu giao lưu hữu nghĩ một chút mà thôi, các ngươi không cảm kích à?”
Vị Tiên Vương kia hừ lạnh, không muốn chấp nhặt với hắn.
Lê Đà lạnh nhạt mở miệng, nói: “Đã không cảm kích rồi, vậy thì ta sẽ đối đãi thật nghiêm túc, chính là ngươi, tên Tiên Vương trở mặt này!”
Ngón tay hắn chỉ về vị Tiên Vương trời xanh bất mãn kia, lập tức, khiến chiến trường hai giới yên tĩnh lại.
“Ngươi dám yêu cầu đánh với ta một trận?” Sắc mặt vị Tiên Vương kia trầm xuống.
“Có gì mà không dám? Nhục thân trở về!” Lê Đà hét lớn.
Trong chốc lát, tại âm Châu của dương gian nổi lên lốc xoáy lông đỏ, tia chớp màu đỏ ngòm xen lẫn trong đó, ngay tại chỗ cửa vào đại âm gian, có một cỗ quan tài đá rung động cọt kẹt, kéo đúng mấy đạo văn minh Trật Tự Thần Liên, đùng một tiếng, kinh động đất trời, vọt ra, bay thẳng đến chiến trời hai giới.
Loảng xoảng!
Một cỗ quang tài đá rơi xuống, rơi vào bên cạnh Lê Đà, năng lượng phù văn doạ người tràn ngập.
Đám người hít một ngụm khí lạnh, cái tên Lê Đà này thật sự là sinh linh cấp độ Tiên Vương hay sao? Hắn nghiêm túc như vậy, quả thật uy thế có hơi doạ người rồi.
Thế mà hắn lại có thể triệu hoán quan tài của mình trở về, trong đó có thân xác của hắn!
Vị Tiên Vương của trời xanh kia lập tức thấy bồn chồn trong lòng, nếu mà hắn ta giao thủ với con hàng hố người kia, lỡ như thua trận, vậy cái mặt mo của hắn ta thật sự không có chỗ để nữa rồi.
Với lại, thật sự hắn ta có cảm giác, Lê Đà rất đáng sợ.
Ở vực ngoại, sâu trong hỗn độn truyền đến tiếng nổ lớn kịch liệt, tên lão binh què chân – lão huynh đệ với Cửu Đạo Nhất chạy ra.
“Vừa rồi ta vừa đấm nổ một phát, kết quả, lại không thấy hắn đâu, người đâu rồi? Các ngươi có thấy không?”
Giây phút này, hiện trường yên tĩnh, tên lão binh này quá khoẻ, lẽ nào lại đánh bại một tên Tiên Vương à?
Sắc mặt của sinh vật tiến hoá ở trời xanh đều biến thành màu đen, thật sự không muốn nói chuyện nữ.
“Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh vô cùng căm phẫn truyền đến từ cửa vào của trời xanh, hiển nhiên, chính là vị Tiên Vương bị đánh bại trốn về, cũng không còn chịu xuống dưới nữa.
“Đừng chạy, chạy đi đâu!”
Chỗ sâu của vn, lại một người lão binh đuổi tới, đại kích trắng như tiếng trong tay còn đang chảy tí tích máu của Tiên Vương xuống đấy.
Trước mặt, có một vị Tiên Vương đang bỏ chạy cực nhanh, cơ thể chỉ còn lại nửa bên, trực tiếp chạy vào trời xanh, không quay đầu hay xuất hiện lại nữa.
Đám đông sinh vật tiến hoá: “…”
Nhất là người của trời xanh, tất cả đều im lặng, không nói nên lời.
Liên tiếp đại bại, thật sự là… khiến bọn họ đều cảm thấy khó xử.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá