Thánh Khư

Chương 3226: Ngút trời (1)

Sở Phong chỉ giữ im lặng, không hé răng một lời.
Vậy mà mọi người xung quanh không ai nhìn ra cảm xúc đang tụt đến tận đáy của hắn. Vô số người trò chuyện, bảo rằng Sở Phong thật sự rất mạnh, được vinh danh là tư chất ngút trời.
Đại Thiên Tôn đã đủ kiêu ngạo, có thể ngẩng cao đầu trước nhân tài kiệt xuất các lộ, được xưng tụng là nhà vô địch trong lĩnh vực Thiên Tôn.
Vậy còn tiếp cận Hằng Tôn thì sao? Thế thì càng đáng sợ hơn. Sở Phong chiến thắng sinh linh như vậy, mạnh mẽ mà bá đạo đánh xuyên vực sâu, sao lại không khiến tứ phương sợ hãi cho được?
"Thiên phú dị bẩm. Hắn mới mấy tuổi đầu thôi mà đã có thể diệt trừ tuyệt đỉnh Đại Thiên Tôn, tương lai hắn nhất định bước vào lĩnh vực Hằng Tôn!”
Có người ca ngợi, cho rằng Sở Phong chắc chắn sẽ thành tuyệt thế Hằng Tôn, đến lúc đó khắp thiên hạ này không ai trong cùng cảnh giới là đối thủ của hắn!
Hằng Tôn tuyệt đối không chỉ là cái danh, từ xưa đến nay xuất hiện được mấy người?
Trong sử sách cổ, Dương Gian tất nhiên là có. Đất rộng của nhiều, loại anh kiệt ngút trời như này sinh ra là lẽ đương nhiên, thế nhưng chắc chắn vẫn chỉ đếm đủ trong lòng bàn tay.
Hơn nữa, chuyện cũ dù sao cũng đều trở thành quá khứ, không thể lội ngược dòng tìm hiểu.
Trong Á Tiên tộc có ông lão với đôi mắt nhấp nháy thần quang, ông ta đang nói chuyện với hai tỷ muội Ánh Trích Tiên và Ánh Hiểu Hiểu.
"Người này thật không đơn giản, trước kia ta chỉ chú ý tới tính cách ngông cuồng của hắn, không ngờ hắn lại cao minh và tuyệt thế bất phàm như vậy, các ngươi nên qua lại với hắn nhiều hơn. Con người ấy mà, giao tình và tình nghĩa với nhau cần liên lạc và giao tiếp nhiều, không thì thời gian dài sẽ trở nên xa lạ.”
Ánh Hiểu Hiểu tóc bạc ngang eo, gương mặt trắng muốt mà tuyệt mỹ, môi đỏ tươi đẹp. Nàng nghe vậy thì lập tức không vui, nói: "Tam tộc trưởng gia gia, giữa người và người không thể chú trọng lợi ích như vậy. Với lại ta với Sở Phong vốn là… tri kỷ cùng chung hoạn nạn!”
Tam tộc trưởng nghe vậy thì hai mắt sáng rực hẳn lên, ông ta cười ha ha, nói: “Vậy thì càng tốt. Hiểu Hiểu, ta rất xem trọng ngươi, nhớ cùng chung hoạn nạn với hắn nhiều chút!”
Ánh Hiểu Hiểu bó tay hết cách, sau đó không nhịn được lặng lẽ nhìn sang tỷ tỷ mình, lúc này mới phát hiện nàng ấy vẫn rất im lặng và bình tĩnh, điềm đạm như tiên nhân.
“Ôi, năm xưa tỷ tỷ ta với hắn suýt thành vợ chồng đấy!” Ánh Hiểu Hiểu thở dài.
"Cái gì, còn có chuyện này nữa ư?!” Tam tộc trưởng Á Tiên tộc giật mình. Thân phận ông ta rất cao, xưa nay chưa bao giờ đi tìm hiểu xem những tộc nhân đến từ Tiểu âm Gian này đã trải qua chuyện gì.
Bây giờ nghe được, đôi mắt sâu thẳm của ông ta lộ ra ý cười.
Nhưng lời than thở khe khẽ tiếp theo của Ánh Hiểu Hiểu đã khiến mọi câu nói của ông ta phải nghẹn trong họng.
“Năm xưa tỷ tỷ ta thật sự là quá khó khăn, cùng với hắn... Ôi!” Ánh Hiểu Hiểu thở dài thườn thượt.
Bên ngoài giới bích, có thể đích thân đến đây đều là tinh anh của các tộc, đều có lão quái vật đi theo. Ánh mắt họ khi nhìn Sở Phong rất đặc biệt.
Đến loại tầng cấp này, thị giác chắc chắn vượt xa bình thường, đã sớm nhận ra Sở Phong nghịch thiên cỡ nào rồi. Phải biết rằng Vũ Hoàng đánh Chân Tiên cùng cấp độ đã phải tiêu hao không ít thời gian, nhưng mà Sở Phong quyết đấu với Đọa Lạc Tiên Vương tộc cùng cấp độ thì chỉ trong chốc lát đã thoát ra được ngay.
Tình hình chiến đấu chưa ngừng lại và còn đang tiếp tục, nhưng bây giờ Sở Phong lại hơi do dự. Hắn vẫn phải ra tay ư? Thật không đành lòng.
“Cảm ơn ngươi độ ta!" Hóa thân của tưởng niệm và ý nguyện tốt đẹp của nam tử đã chết bất chợt mở miệng, nói lời cám ơn với Sở Phong.
Y có biết mình chỉ là nguyện vọng tốt đẹp được gửi gắm lại không? Phải chăng y cũng biết, thật ra chân thân không thể nào quay đầu và đã chết trong vực sâu?
Sở Phong yên lặng đáp lễ, không nói gì thêm.
Sau đó, nữ tử Đọa Lạc Tiên Vương tộc tiếp cận Hằng Tôn có mái tóc dài màu bạc và cực kỳ lạnh lùng, ra hiệu cho Sở Phong ra tay.
Không còn lựa chọn nào khác, Sở Phong nhảy bật lên, đến gần cô gái Chuẩn Hằng Tôn thướt tha yêu kiều nhưng khí chất lạnh băng này, tiến vào trong vực sâu.
Trận chiến trong vùng bóng đêm nổ ra, cô gái thất bại. Nàng cũng tạm thời thanh tỉnh, hiểu rõ tất cả, cảm xúc hơi bị hạ xuống, thương cảm cho bản thân.
"Ta mới thật sự là ta, ngoài kia chỉ là ý nguyện đẹp nhất từ sâu trong tim ta, là gửi gắm của ta.”
Nàng khẽ nói. Nàng thật sự rất đẹp, bản thân vốn chính là mỹ nhân hiếm thấy trong Đọa Lạc Tiên tộc, thực lực và dung mạo đều có đủ, nhưng bây giờ lại bi thương quá đỗi.
Nàng không nói thêm gì nữa. Cũng giống với nam tử Đọa Lạc Tiên Vương tộc trước đó, nàng chỉ nhìn Sở Phong bằng đôi mắt thật buồn, bảo hắn ra tay.
Sở Phong càng do dự hơn, mình làm vậy liệu có đúng không?
Lẽ nào người của Đọa Lạc Tiên Vương tộc thật sự không thể cứu được, hoàn toàn không còn hy vọng gì?
Nếu có thể thì hắn không muốn kết thúc tính mạng của một Chuẩn Hằng Tôn có thiên phú nổi bật và phong thái động lòng người theo cách này, hơn nữa nàng còn từng là anh kiệt một thời, chẳng qua những năm tháng mà nàng mất tỉnh táo quá dài, thời gian đọng lại trên thân thể nàng nhưng lại không ngưng kết được hắc ám trong cơ thể nàng, khiến máu me loạn lạc, tàn bạo và ác nghiệt ăn mòn đến tận xương tủy nàng.
“Ra tay đi!” Nàng nói khẽ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Sở Phong thấy rõ sâu trong đôi mắt nàng phản chiếu ra hình ảnh của rất nhiều người và cảnh tượng. Đó là nàng thuở thiếu thời ư? Vô cùng ngây thơ, lưu luyến chia tay với một thanh niên, tự mình bước lên con đường Tiên, cách xa nhau bởi sự sống và cái chết. Nàng có thiên phú kinh người, trưởng thành rất nhanh, nhưng cuối cùng lại rơi vào vực sâu hắc ám.
"Người đó… Chàng ở đâu?"
Rốt cuộc nàng cũng mở miệng, nhẹ giọng nỉ non như đang mê sảng.
Sở Phong biết người mà nàng nhắc tới chính là nam tử phản chiếu từ đôi mắt nàng. Đã rất nhiều năm rồi, chắc hắn ta đã chết, không còn trên thế gian.
Xoẹt!
Nàng như con thiêu thân lao đầu vào lửa, vọt về phía Sở Phong, một lòng muốn chết, chỉ nguyện lưu lại nỗi niềm quyến luyến với tương lai, lưu lại hóa thân của kỳ vọng tốt đẹp.
Khi xuất hiện ở bên ngoài lần nữa, Sở Phong cất tiếng than nhẹ, cảm thấy lòng mình trĩu nặng, thật sự không muốn ra tay nữa.
Nhất là khi nhìn thấy tưởng niệm của cô gái tóc bạc kia, bóng hình xinh đẹp ấy đang đứng ở bên ngoài, lúc này đang mỉm cười rực rỡ biểu đạt lòng biết ơn đối với hắn vì đã giúp nàng tịnh hóa thành công. Trong lòng Sở Phong lại cảm thấy đau nhói và áy náy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá