Thánh Khư

Chương 3145: Nhân quả màu xám (3)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
“Ngươi muốn gạt ta rằng đây là những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, khiến ta lo âu suy nghĩ hả? Ngươi cút!”
Sở Phong điên cuồng, nhưng nhờ vậy mà càng có sức chống chọi lại. Hắn giãy giụa thật mạnh, đôi mắt đỏ ngầu đối kháng đến cùng. Vốn dĩ hắn đã cảm thấy kiệt sức, nhưng bây giờ bị kích thích quá nặng như vậy khiến hắn như vừa được sinh ra lần thứ hai, tiếp tục sống đến bây giờ.
Thiên kiếp mạnh nhất trong lịch sử là thế nào?
Đó là đại kiếp tương ứng với cảnh giới đủ khiến sinh vật chắc chắn phải chết, thông thường không ai có thể vượt qua, không ai sống nổi, bởi vì vốn không chịu đựng nổi cơn đau ấy.
Chỉ có điều, Sở Phong quả thực mạnh đến mức không còn gì để nói, trong cùng cấp độ này hắn chưa thất bại bao giờ.
Lúc này, mặc dù thân thể hắn có trăm nghìn lỗ thủng, da thịt nát bươm, thậm chí không ra hình người, nhưng hắn vẫn đang sống, hơn nữa quanh thân đều là phù văn chói lóa, ý chí chiến đấu cao ngút trời.
“Ngươi muốn đánh chết ta à, Sở Chung Cực ta chính là bất tử!"
"Mẹ nó, lão phu, không, bản tọa rất trẻ, ta mới mấy chục tuổi, tiềm lực vô biên, muốn cùng ngươi ăn thua đủ, tuyệt đối sẽ không chết yểu!"
“Nào đến đây, tên ngu ngốc không biết kính già yêu trả nhà ngươi, Sở Chung Cực ta muốn xử lý ngươi, để thiên địa từ đây không còn lôi kiếp!"
Mặc dù hắn không làm được, nhưng vẫn không kìm được mà mở miệng nói ra, phát tiết cơn phẫn uất trong lòng.
Đại kiếp lần này đánh nát toàn bộ dãy núi rộng lớn nơi đây, hủy hoại tất cả cảnh vật. Vô số xích thần trật tự và quy tắc đại đạo hiển hiện trong hư không, không ngừng cắn xé Sở Phong.
Nhưng hắn là bất tử, kiên cường sống sót, không ngừng vật lộn và chống chọi.
Lôi kiếp lần này diễn ra trong khoảng thời gian khá dài, mãi đến khi ánh sét ở phía chân trời nhạt dần và biến mất, Sở Phong thành công sống sót qua tử kiếp, không mất mạng nơi đây.
"Lão phu, không, ta, còn sống. Mẹ nó chứ, cứ chờ đấy, đừng để ta trưởng thành và mạnh lên, không thì sau này chỉ cần có cơ hội, ta nhất định sẽ giết chết ngươi!”
Bên ngoài chư thiên, tại một vùng đất bí ẩn muôn đời, kẻ nào đó cất giọng cười ha ha và nói: “Dù không nhớ không nghĩ thì đã sao, rốt cuộc ta đã nhìn thấy ánh rạng đông, cảm ứng được có người độ Thiên kiếp mạnh nhất. Ta sẽ dần dần biết được đường về, đạp trên Đế cốt quay về!”
Cùng lúc đó, ở vùng cực Bắc trên dương gian, Võ Phong Tử yên lặng vuốt ve mảnh vỡ bình gốm trong tay, trên đó hiện ra đủ loại hoa văn, dần dần phát sáng, chói mắt vô cùng, tạo thành một kinh văn!
Ông ta lẩm bẩm: “Luyện hay không luyện đây?!”
Bình gốm này có lai lịch rất kinh khủng!
Lúc trước, khi Sở Phong giết Thái Võ Thiên Tôn, trong tay Thái Võ từng có một mảnh vỡ nhỏ bằng hạt gạo, chiếu rọi ra sức mạnh vô danh.
Còn trong tay vị đại năng tóc trắng kia thì có mảnh vỡ nhỏ bằng khoảng một cái móng tay, cộng hưởng theo cùng, để nàng dù cách xa hàng tỉ dặm vẫn có thể cảm ứng được, biết Thái Võ xảy ra chuyện bèn vội vàng dùng chân thân đánh tới.
Mà trong tay Võ Phong Tử thì có rất nhiều mảnh vỡ, gần như có thể tạo thành một vật thể hoàn chỉnh!
Một lúc sau, Võ Hoàng yên lặng tụng niệm, bắt đầu tu luyện bản kinh văn này!
"Ha ha..." Bên ngoài chư thiên, kẻ nào đó cười to. Đó chính là sinh vật bí ẩn trước đó đã nói đến chuyện “không nhớ không nghĩ”, tâm trạng của hắn ta cực tốt!

Lúc này, Sở Phong trông rất giống một cục than, không còn hình người, nằm bẹp trong vực sâu tạo ra bởi sấm sét, khắp thân thể toàn là màu cháy đen. Hắn há miệng thở hổn hển.
Có thể thấy được, thân thể hắn đang khôi phục với tốc độ không quá nhanh cũng không quá chậm. Máu thịt sinh ra, xương cốt mọc dài, đồng thời còn có rất nhiều phù văn đan xen với nhau, cộng sinh cùng với máu thịt và xương cốt!
Không biết bao lâu sau, hắn mới khôi phục lại hình người, sức mạnh cũng dần quay lại.
Chẳng qua, lúc hắn hé miệng, thi thoảng vẫn có tia chớp bắn ra. Đó là bởi trong hồn quang của hắn cũng có sấm sét. Hắn vừa được gột rửa toàn thân bởi Thiên kiếp, sấm sét ngấm sâu, bây giờ còn chưa tiêu hóa hết hoàn toàn.
Trong lúc mơ màng, hắn cảm giác được sự khác biệt trong cơ thể mình, tựa như vừa được rửa đi một lớp bụi, bản thân càng thông thấu hơn, cảm giác như vừa đánh gãy một loại gông xiềng nào đó.
Lúc hắn nắm chặt hai tay lại, hắn có ảo giác như thể một cú đấm của mình có thể đánh chết một sinh vật Vô Thượng!
"Mạnh lên, loại cảm giác này thật sự rất tuyệt vời, giống như không gì không làm được, có thể đi chinh chiến Cổ Địa Phủ, hướng thẳng đến vùng đất Chủ tế." Sở Phong lẩm bẩm.
“Ồ?!” Đột nhiên vẻ mặt hắn cứng lại, cảm giác như có thứ gì đó đang dòm ngó và nhanh chóng tiếp cận hắn.
Hai mắt hắn phát ra tia sáng vàng chói rực, càng kinh người hơn trước, trông như hai tiên kiếm vừa bay vụt ra ngoài, âm vang rung động, phù văn đánh xuyên hư không.
Chỉ bằng hai ánh mắt tựa như chùm sáng tiên kiếm màu vàng rực, hắn đã bức ép sinh vật lén lút kia hiện thân.
Đó là một cụm sương mù màu xám, trong đó lộ ra đôi con ngươi xám xịt, tĩnh mịch và sâu thẳm vô cùng, chất chứa quỷ dị cùng bất tường mang đến cảm giác đáng sợ khủng khiếp.
“Ký chủ, làm nô làm bộc!" Giọng nói khe khẽ phát ra từ trong sương mù xám.
Sở Phong chợt cảm thấy khó chịu bất thường, lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên, không phải kiểu hoảng sợ mà là kính sợ. Linh giác của hắn rất nhạy cảm, lập tức biết được đây là vật gì!
“Nô bộc cái đầu ngươi ấy, Tiểu Hôi Hôi, ngươi lăn tới đây cho ta!"
Năm xưa hắn từng tiếp xúc với thứ này một lần, đồng thời bị thiệt hại nặng nề, suýt thì mất mạng vì nó. Đây là vật chất bất tường màu xám, không ngờ lại có linh tính, lại đến cạnh hắn lần nữa!
“Ngươi còn dám xuất hiện nữa hả, ta giết chết ngươi!"
Sở Phong hét lớn một tiếng, vọt thẳng tới.
Sương mù xám kinh ngạc, ký chủ lại không bị nó trói buộc. Nó đã cảm ứng được ấn ký trong cơ thể hắn, nhưng vì sao không khống chế được?
“Bịch” một tiếng, sương mù xám bị đánh xuyên, từ trong đó phát ra tiếng gầm đầy giận dữ, thê thảm và cũng rất đáng sợ.
Ở vùng đất bí ẩn, trong cung điện thần bí kia, nữ tử mắt xám cũng cảm nhận được, rên khẽ một tiếng. Nàng ta cảm thấy bộ phận nào đó trên cơ thể mình dường như vừa bị đấm cho một cái.
“Nô tài xám ấy hả, ngươi đi chết đi! Không, đánh ngươi thành chó!"
Sở Phong quát, bay thẳng đến và tung một cú đấm trấn áp xuống, bao phủ khắp mọi hướng, định khóa sương mù xám lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá