Thánh Khư

Chương 3382: Trời xanh bị coi thường vô cùng (1)

“Cái gì hả tên Đạo Tử rách kia, dám đùa giỡn ông Cẩu Hoàng đây à, máu chó mực? Ta khinh!” Cẩu Hoàng bất mãn, nó duỗi móng vuốt lớn ra, chọc chọc về phía trước.
Ầm một tiếng, cái bình Thanh Bì Hồ Lô kia cho dù ẩn chứa vết tích đại đoạ, nhưng bây giờ vẫn chịu không nổi, trực tiếp nổ tung.
Vân Hằng hoàn toàn điên rồi, ta chọc ngươi rồi?
Tiên Vương của trời xanh ngẩn người, bọn họ nhìn ra, Cẩu Hoàng cũng không muốn ra tay với bản thân Đạo Tử Vân Hằng, cho nên không có ý định ngăn cản, hiện giờ cũng im lặng nhìn.
Vân Hằng thiếu chút nữa thất thố, gần như muốn rống to lên, nhưng mà hắn ta nhịn được.
Chỉ là, hắn ta rất khó chịu.
Vốn đã bị đánh bại, kết quả còn bị một con chó mực cấp Tiên Vương hù doạ, uy hiếp, đe doạ, chuyện này thật sự có hơi khiến trong lòng hắn ta sụp đổ.
Trong phút chốc, hắn mất hết cả hứng, vô cùng tiêu điều, thất tha thất thểu rời đi, ngay cả bóng lưng rời đi có vẻ hơi còng xuống.
Rõ ràng, hôm nay vị Đạo Tử này đã gặp thất bại lớn, ngay cả đạo tâm cũng không ổn định, quả thực hắn bị đả kích không nhẹ ở hạ giới.
Vân Hằng thất tha thất thểu rời đi, bóng người cô đơn dần xa, nhanh chóng biến mất, hắn về trời xanh.
“Thêm một vị Đạo Tử.” Sở Phong khẽ nói.
Chữ “thêm” vừa nói ra, khiến những sinh vật tiến hoá ở đây có những phản ứng không giống nhau.
Không hề nghi ngờ, các tộc của thế giới nhìn nhau, đều lộ ra nụ cười hiểu ý.
Về phần thế hệ trẻ và trung niên của trời xanh đều như bị sét đánh, chữ “thêm” này chói tai quá, mặc dù Sở Phong nói rất nhẹ nhàng, thế nhưng lại như sấm sét trên đỉnh núi đánh lên người bọn họ.
“Sao mà chịu nổi chứ!” Ngay cả một vài lão quái vật của trời xanh cũng không chị được, tên nhóc hạ giới này, ngươi có biết nói chuyện không thế? Sao không ngậm miệng lại đi!
“Há há!” Cửu Đạo Nhất cười, mặt mũi đầy nếp nhăn cũng căng ra, mặt mày hồng hào, nói: “Thật ra phe của chúng tôi cũng không có gì cả, chỉ là biết đánh, một người có thể đánh mười người, có thể đánh được trăm sinh linh cùng cảnh giới, không hề áp lực chút nào!”
Biểu cảm này, giọng điệu này, lập tức khiến sắc mặt Tiên Vương của trời xanh trở nên khó coi, rất khó chịu.
Nhưng mà, bọn họ còn cách nào sao? Chiến tích bày ra trước mắt, một mình Sở Phong liên tiếp đánh bị hai vị Đạo Tử, đây chính là thực lực cứng rắn mà người khác không thể nào cãi lại.
Đương nhiên bọn họ tin chắc, Đạo Tử trời xanh có thể trấn áp được tên thổ dân trẻ tuổi hạ giới này, một khi giao thủ sẽ không cho hắn bất kỳ cơ hội nào.
Thế nhưng mà, còn kịp thời gian sao?
Trời xanh rộng lớn, có vài Đạo Tử đang bế quan, người ở bên trong địa giới không rõ, lâm thời đi tìm, có thể tìm được sao?
Hôm nay sinh linh hạ giới tới, cũng chỉ xuất phát từ một góc của trời xanh, cũng không phải từ các nền văn minh tiến hoa quy mô đến đây.
Nhưng mà nếu như hôm nay không đánh bại Sở Phong, trong lòng một đám người trời xanh đều thấy căm phẫn, ngay cả Tiên Vương cũng khó mà tiêu đi sự khó chịu trong lòng, còn đang nhịn một bụng tà hoả đấy.
Giờ đừng có nói đến đám thế hệ trẻ và trung niên, đám thiên tài của trời xanh bọn họ cũng thật sự thấy xấu hổ và vô cùng căm phẫn, người ở đây đều không làm được gì Sở Phong.
“Mau đi mời người đi!”
“Đến báo tin cho tất cả Đạo Tử ở các môn hộ gần đây nhất, nói cho họ, có người tuyên bố muốn đánh hết trời xanh, được gọi là quét sạch Đạo Tử, không đối thủ.
Bên trong Chân Tiên có người đang bí mật truyền âm, nói cho đệ tử trong môn đồ, đi tìm viện thủ lớn mạnh.
Bọn họ đều không tiếc mà thêm mắm dặm muối, thêm dầu vào lửa ở chỗ này, chủ động kích động phân tranh, cũng chỉ vì muốn lôi kéo được mấy người quái vật mạnh nhất của thế hệ trẻ và trung niên.
Tiên Vương làm như nhắm một con mở một con mắt với chuyện này, dựa vào tu vi của bọn họ đương nhiên sẽ chặn được truyền âm bí mật của Chân Tiên, nhưng bọn họ không có cản lại sự sắp xếp này.
Đồng thời, có kết quả của Chân Tiên, khiêu chiến cường giả của thế giới, muốn dựa vào việc địa thắng này mà cứu lấy danh dự của mình.
Vũ Hoàng bên phía dương gian, đã không còn hợp để tái chiến, khí huyết hơi bốc lên, hắn rất mạnh, mặc dù không có quét ngang một đám thiên tài rồi sau đó lại đánh bại hai Đạo Tử cấp quái vật cùng thế hệ như Sở Phong.
Nhưng Vũ Hoàng cũng gọn gàng mà đánh bại liên tiếp hai vị Chân Tiên bất phàm, chiến tích cũng có chút huy hoàng.
“Ta có thể xuống tràng luyện tay với các ngươi một chút.” Lê Đà xuất hiện mang theo nụ cười ấm áp, người vật vô hại.
Ở dương gian, phàm là người hiểu rõ hắn cũng không nhịn được mà giật giật khoé miệng, đừng thấy tên cái tên Đại Hắc Thủ này cười xán lạn mà lầm, hắn là người ra tay hiểm độc nhất.
“Ngươi là sinh vật tiến hoá cấp Chân Tiên của hạ giới sao?” Vị Chân Tiên của trời xanh ra sân kia u lãnh hỏi thăm.
“Không sai lắm, nhưng mà, nếu không phải do nhục thân của ta đã mục nát, bây giờ còn không thể khôi phục lại, nói không chừng ta sẽ quét ngang cả Tiên Vương của trời xanh.” Lê Đà ung dung mở miệng, làm dáng vẻ thất thần, quanh thân bị sương mù bao phủ.
“Ngươi cùng lắm chỉ ở trạng thái chân linh, hoặc là một loại chấp niệm nào đó mà thôi?” Chân Tiên của trời xanh nhíu mày nói: “Chiến đấu cấp độ Chân Tiên, ngươi được không đấy?”
Lê Đà trừng mắt nói: “Nếu Lê mỗ đây nói không được, thế gian này còn ai dám nói được chứ?”
Chỉ là, rất nhanh hắn lại cười ôn hoà, nói: “Yên tâm đi, chắc là ta có thể đánh một trận, dù sao ta cũng là người của núi Đệ Nhất mà. À, đúng rồi, tên ma đầu Sở Phong kia cũng đến từ núi Đệ Nhất, chúng ta đồng nguyên, đến từ một thể.”
Vốn, Chân Tiên của trời xanh đang cau mày, có hơi không vừa ý đối thủ này, không muốn giao thử với loại sinh vật tiến hoá trong trạng thái linh thể thế này, nhưng mà bây giờ sau khi nghe hắn đến cùng một nơi với Sở Phong, lập tức không nhịn được.
“Chính là ngươi!” Vị Chân Tiên trời xanh nhanh chóng mở miệng, khoá chặt hắn, sợ hắn đổi ý.
Trước mắt trong thế hệ trẻ và trung niên không có ai có thể hàng phục được Sở Phong, như vậy sẽ tốt hơn nếu hắn ta – một chân tiên xuất đầu, trấn áp trước sinh vật tiến hoá cấp độ Chân Tiên này của nhóm Sở Phong.
Hắn ta tên là Côn Mông, cũng được coi là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy trông Chân Tiên.
Lúc này, Côn Mông cảm thấy, động thủ với Lê Đà quả thật có hơi bắt nạt người khác, dù sao đối phương chỉ ở trạng thái linh thể, không có nhục thân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá