Thánh Khư

Chương 3473: Một ngày đi khắp sông núi tốt đẹp của chư thiên (1)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Còn về lễ cưới của Sở Phong tất nhiên là tổ chức như bình thường, không có lý do đình chỉ.
Nhưng mà lúc này, khi mọi người nhìn về phía Sở Phong, ánh mắt của bọn họ lại khác rồi. Người này… vừa rồi đã giết Đạo Tổ đấy, dũng mãnh quá rồi, khiến người ta khó có thể tin được!
Rất nhiều người của thế gia danh môn nhìn về phía Chu tộc đều hiện ra vẻ hâm mộ. Con rể nhà họ Chu chọn mạnh quá, vô cùng tinh thần, tương lai chưa chắc không thể trở thành Thiên Đế.
Nếu như đại thế bất diệt, nếu như vượt qua đại kiếp kỷ nguyên lần này, chỉ nghĩ đến sự lộng lẫy sau này của Sở Ma và cả huy hoàng đáng mong đợi của nhà họ Chu thôi đã khiến người ta kích động và ghen tỵ.
Vợ chồng lạy trời đất, đáng tiếc cha mẹ của Sở Phong đều không còn khiến hắn thấy hơi thương cảm, chỉ bái người của nhà họ Chu, tất cả đều được giản lược.
“Ế, sức mạnh của ta vẫn chưa giảm sút?” Sở Phong cảm thấy kỳ lạ, lần này kiên trì lâu như vậy, hắn vẫn có chiến lực cấp Đạo Tổ.
Sau đó, Sở Phong mất bình tĩnh, lập tức đi tìm Cửu Đạo Nhất, nói: “Tiền bối, mau chóng luyện khí, để ta giúp ngươi!”
Pháp lực thần thông cấp Đạo Tổ ở trên người, nếu như bây giờ không dùng vậy còn đợi đến khi nào? Tuyệt đối không thể ngồi đợi nó tự nhiên giảm sút, đó là một loại lãng phí không thể tha thứ!
Bản thân Sở Phong không biết luyện chế những bí bảo kia, nhưng ở đây có lão yêu quái của các tộc, hắn có thể trợ trận.
Nghe vậy, Cổ Thanh lập tức cho người đến bảo khố Thiên Đình tìm nguyên liệu.
“Luyện đại đạo bùa hộ mệnh, luyện vạn giới bùa dịch chuyển, luyện bất diệt bùa hộ mệnh, luyện…” Sở Phong nắm quyền nói.
Đại đạo, vạn giới, bất diệt… thứ liên quan tới các cấp bậc này, ít nhất đều là cấp Tiên Vương, còn có bùa của cấp Đạo Tổ.
Vừa nghe thấy, sắc mặt Cửu Đạo Nhất lập tức tái mét, hỏi: “Ngươi sai bảo kẻ ngốc à? Đạo phù cấp Đạo Tổ cho dù là ta cũng rất khó luyện chế.”
“Không sao, ta giúp ngươi, cần pháp lực, cần cái gì thì nói với ta, lượng lớn đảm bảo đủ no!” Sở Phong rất lỗ mãng nói.
Hắn là vì đang sợ, không phải vì bản thân, mà là lo lắng cho người trước mắt.
Từng khuôn mặt quen thuộc và tươi sống kia tương lai còn có thể còn lại bao nhiêu?
Hắn đích thân giao đấu với Đạo Tổ, biết rõ sinh linh cấp bậc kia khủng bố cỡ nào, lật tay đánh một cái đã đủ để đánh sập một thế giới lớn rồi!
Bản thân hắn không sợ, thậm chí cho dù chết trận cũng không thiệt.
Nhưng người bên cạnh so với sinh vật quỷ dị, thật sự hơi yếu ớt, hắn sợ sau này xảy ra chuyện gì sẽ không còn gặp lại bọn họ nữa.
Tuy hắn còn trẻ, nhưng hắn đã bước đầu chạm đến tâm cảnh của bể dâu của đám người Cửu Đạo Nhất, Cẩu Hoàng.
Trải qua từng thế hệ, bạn bè trước kia, sư trưởng và thân thích ngày xưa đều không còn nữa, tất cả đều tan thành mây khói, chỉ còn lại một mình hắn sống cô độc, thật sự rất thê lương.
“Ta chỉ muốn tương lai sau khi đại kiếp trôi qua vẫn có thể thấy được mấy khuôn mặt quen thuộc, không cầu gì hơn.” Sở Phong khẽ thở dài.
Hắn rất muốn bảo vệ tất cả mọi người. Nhưng hắn biết, nếu như thật sự là đại kiếp mạnh nhất, nếu Đạo Tổ quỷ dị giống như lời nói, tồn tại vô địch ở sâu trong Ách Thổ thức tỉnh. Vậy thì… đã không thể tưởng tượng tương lai sẽ thành dáng vẻ thế nào.
Điều này tức là kỷ nguyên này sẽ không giống trước kia!
Có thể kiếp nạn lớn nhất trong lịch sử sẽ bộc phát toàn diện ở tương lai không xa!
Cửu Đạo Nhất hơi im lặng, sao ông lại không thương cảm? Lời nói và tiếng thở dài của Sở Phong đã chạm vào thứ sâu nhất trong nội tâm của ông. Ông nhớ nhung thời đại trước kia, tình thân, người yêu, người sống chết và kề vai tác chiến với ông đều chết rồi, đã chôn ở thời đại kia.
Cẩu Hoàng uống hết vò rượu này đến vò rượu khác, mắt già mông lung, vậy mà không lên tiếng nói chuyện.
“Luyện!” Cửu Đạo Nhất vỗ bàn.
Chỉ xem bây giờ Sở Phong có thể cung cấp pháp lực mạnh mẽ cỡ nào thôi. Nếu như đủ mạnh, ông sẽ luyện chế thêm mấy đạo phù quý hiếm cấp Đạo Tổ.
Ngày này, trung tâm Thiên Cung ánh lửa ngút trời, để gia tăng tốc độ, Sở Phong triệu hồ cả Đại Không Chi Hỏa và Cổ Trụ Chi Diễm ra ngoài, dùng để luyện chế đạo phù tối cao.
“Đạo văn đã phác họa xong, lạc ấn cũng đóng vào rồi, lấy pháp lực ngao luyện tàm tạm rồi tiếp theo chỉ cần từ từ ôn dưỡng.”
Cửu Đạo Nhất nói, một đạo phù hộ mệnh bất diệt đã luyện chế gần xong.
Bảo vật cấp bậc này không thể nào luyện thành trong một ngày, nhiều nhất cũng chỉ là thành công bước đầu, tiếp theo còn cần thời gian ôn dưỡng tỉ mỉ.
Nhưng mà lượng lớn pháp lực cần bơm vào và tế luyện lúc ban đầu là vấn đề khó nhất, nhưng đã được giải quyết dưới sự giúp đỡ của Sở Phong và Cổ Thanh rồi.
Đạo phù cấp bậc này, một cái là thôi tương lai đã có thể bảo vệ một đống người.
“Một cái chắc chắn không đủ, thêm một cái nữa!” Sở Phong nói.
Cửu Đạo Nhất suýt nữa bỏ gánh. Ngươi thật sự coi là rau cải trắng à, nếu có thì cũng làm cho ta hai cái đi!
Cuối cùng, đền đuốc sáng trưng, ánh lửa đại đạo ngút trời, bọn họ luyện chế liên tiếp mấy cái, cuối cùng đã kết thúc rồi.
Mạnh như Cửu Đạo Nhất cũng hơi hư thoát, sắc mặt Cổ Thanh trắng bệch.
Còn Sở Phong, sức mạnh kia ở trong người hắn cuối cùng đã dần giảm sút, khiến hắn giống như chậm rãi rơi xuống từ trên đám mây, cơ thể lập tức cảm thấy hơi trống rỗng.
“Cô quạnh, trống rỗng, lạnh, đến khi nào ta có thể tiến hóa đến cấp bậc kia, thường ở cảnh giới vô địch?” Sở Phong không cam lòng.
Lúc này, Cẩu Hoàng và xác thối khoác vai bá cổ, loạng choạng ghé tới, cả người bọn họ đều là mùi rượu.
“Nhóc con, ta coi trọng ngươi.” Cẩu Hoàng thè đầu lưỡi nói, nghiêng cổ, trong mắt già đục ngầu lại hiện lên hào quang kinh người.
“Tại sao?” Sở Phong không hiểu, đồng thời hơi cảnh giác nhìn nó.
“Bởi vì khuôn mặt này của ngươi thật sự hơi cổ quái, tuy không hoàn toàn giống bọn họ, nhưng thật sự giống. Hơn nữa các ngươi đều bước ra từ một nơi, đây là đạo lý gì?!” Cẩu Hoàng đặt móng vuốt to lên hai vai của hắn, nhìn trái nhìn phải, nhìn chằm chằm mặt của hắn.
Trên thực tế, mỗi lần nhắc đến chuyện này, trong lòng Sở Phong cũng không nắm chắc, hơi lẩm bẩm là trùng hợp, hay là có ẩn tình đáng sợ gì?!
Cẩu Hoàng nói: “Sau này, ngươi lập đại kỳ, lỡ như Tân Đế sắp sụp đổ, thì ngươi lên, ta coi trọng ngươi!”
Cổ Thanh: “…”
Ông đang đứng cách đó không xa, rất muốn nói, Cẩu thúc, ta ở ngay bên cạnh ngươi đấy!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá