Thánh Khư

Chương 3354: Tử đệ binh chưa từng điêu tàn (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Ông ngoại nó! Sở Phong cạn lời, việc nặng việc mệt cứ tìm tới hắn. Trong lòng Cửu Đạo Nhất khó chịu, nhưng lại không thể vứt bỏ mặt mũi nên ra hiệu cho hắn… Mắng chửi người ta đấy à?
Ta dễ dàng lắm à? Ta chính là Sở Chung Cực, cường giả chắc chắn sẽ đánh khắp các thời đại không đối thủ, sao có thể mắng chửi người khác một cách tùy tiện được? Hắn chửi thầm, giao lưu bằng ánh mắt với Cửu Đạo Nhất!
Chính là ngươi! Cửu Đạo Nhất lườm hắn.
Da mặt Sở Phong run rẩy, cuối cùng, hắn xoay người sang chỗ khác, nhìn về phái đám người bên ta.
“Sở ca! Ngươi thật sự lộng lẫy như nắng gắt ngang trời, một mình giết chết mấy trăm Thú Liệp Giả, ba mươi mấy Mịch Thực Giả trong con đường Luân Hồi, thật sự làm chúng ta chấn động!”
u Dương Phong mở miệng, nước bọt văng ra, khuôn mặt tràn đầy ý cười, lớn tiếng khen ngợi Sở Phong.
Bởi vì hắn chột dạ, hắn nhìn ra ý không tốt trong mắt Sở Phong bèn “đánh đòn phủ đầu”, trực tiếp vuốt mông ngựa.
“Long Đại Vũ, u Dương Phong, u Dương Đại Long, bây giờ ta cho ngươi một cơ hội thể hiện, biến thân thành u Dương bình xịt!”
Sở Phong âm thầm truyền âm bảo quái long phát huy sở trường.
u Dương Cáp Mô lập tức muốn mắng người, đừng lừa người ta như thế chứ. Cửu Đạo Nhất bảo ngươi làm việc bẩn thỉu, ngươi lại sai ta làm, tầng tầng gánh vác, áp bách sẽ muốn mạng long đó.
“Sợ gì chứ, Cửu Đạo Nhất tiền bối sẽ cho ngươi chỗ tốt!” Sở Phong âm thầm áp bức hắn.
“Đảng Dẫn Đường không có kết cục tốt… Ta @#%


…”
Không phụ sự mong đợi của mọi người, nước bọt của u Dương Cáp Mô phun ra ngoài như mưa rền gió dữ.
Mọi người chấn động, có người dám đứng ở dây mắng Nguyên tộc, Tước tộc Tứ Kiếp, chỉ câu dâu mắng cây hòe trách mắng Tiên Vương, đúng là dũng cảm.
“Người trẻ tuổi nên bốc đồng, ban cho ngươi một quả đạo phù!” Cửu Đạo Nhất vuốt râu rồi lập tức đánh một quả tiên phù vào trong cơ thể u Dương Đại Long. Hắn đã dán tên của ông, ai dám động vào quái long đều phải ước lượng một phen.
Huống hồ ai cũng không biết tiên phù này có sức mạnh to lớn thế nào.
Được Cửu Đạo Nhất khích lệ, u Dương Đại Long vỗ ngực, nước bọt văng khắp nơi: “Tiền bối, ta còn có thể đại chiến với chư thiên các tộc ba ngày nữa!”
Còn muốn mắng thêm ba ngày nữa à! Khóe miệng Cửu Đạo Nhất run rẩy, làm vậy có hơi quá đáng đó. Ông là người so đo, yêu cầu tìm người mắng đối thủ ba ngày như vậy à? Mắng nửa ngày là được rồi.
“Ra tay thấy thực lực!” Có Tiên Vương mở miệng.
Cường giả phong vân chư thiên đều tới, trước đây đã từng có nhiều trận quyết đấu, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ có kết quả trong hai ngày, chú định đại nhất thống.
“Hôm nay lão phu cũng tham gia, không cần chiến mâu này, chỉ luận bàn bằng thực lực của bản thân!” Cửu Đạo Nhất vừa nói xong đã đưa đồng mâu trong tay cho Cẩu Hoàng bảo quản, sau đó bay ra ngoài bầu trời.
“Để ta tới luận đạo với ngươi một lần.” Vực ngoại, có Tiên Vương mở miệng.
Đại nhất thống, đầu sỏ các con đường đều khó có thể đứng ngoài cuộc. Hệ thống nào chiến thắng thì đại giới đó được tôn trọng. Ai có thể lấy được quả vị của Thiên Đế thì sẽ có được rất nhiều chỗ tốt.
Hiển nhiên là Nguyên tộc, Tước tộc Tứ Kiếp, nhiều tộc mạnh cổ xưa và đạo thống đều sẽ không từ bỏ.
Trận chiến này sẽ không hiện hoá trong nhân gian, bọn họ đều phải ra ngoài chư thiên quyết đấu. Nếu không có thể sẽ đánh nát sao trời, huỷ diệt một đại thế giới.
Ầm ầm!
Trong thế gian, sấm sét vang lên ầm ầm, dị tượng huyết sắc xuất hiện chỉ là ảnh hưởng tàn dư, chứ không phải năng lượng chân chính đánh sâu vào, là kỳ quan có một không hai tạo thành khi Tiên Vương đại chiến.
Thời gian không quá dài, Cửu Đạo Nhất một đòn đánh lùi đổi thủ, nhưng ông không rời khỏi mà tiếp tục nghênh địch.
Cho đến cuối cùng, ông liên tục thắng ba trận mới quay về trước chiến trường hai giới ở dương gian, lồng ngực phập phồng, thở dốc nói: “Già rồi, chân cốt và huyết nhục của ta không ở đây, thời gian đánh bại kẻ địch lại dài như vậy.”
Ông tỏ ra rất không hài lòng.
Mọi người không nói gì.
Nhưng sao đây không phải một lời uy hiếp, làm nội tâm rất nhiều người sợ hãi cơ chứ? Đây không phải chân thân của lão da người mà chỉ là làn da.
Điều này làm không ít người kiêng kị, tuy có vài sự tồn tại cổ xưa rất kiêu ngạo, tin rằng mình có thể trấn áp Cửu Đạo Nhất trước mắt. Nhưng nếu huyết nhục và chân cốt của ông trở về thì sao, vậy thì khó mà nói được!
Trong lúc nhất thời, khắp nơi trở nên nghiêm túc, có vài người lỗi lạc tin rằng, dù Cửu Đạo Nhất trong trạng thái hoàn chỉnh không có được thực lực của người đặt nền móng cho một hệ thống, nhưng cũng tuyệt đối là đầu sỏ vô thượng trong số các Tiên Vương.
“Lão phu là một trong tám trăm tử đệ binh ngày xưa của vị đó, có trường hợp nào chưa thấy qua, trăm chiến bất tử! Còn sợ đám tôm tép các ngươi chắc? Ta tàn thì thế nào, ta vẫn không sợ!” Cửu Đạo Nhất lại lên tiếng, hôm nay ông đã nói thẳng ra thân phận của mình, làm chư thiên các giới chấn động!
“Còn lão binh chưa từng điêu tàn nào sống sót không?” Ông ngẩng đầu lên trời gào to.
“Có!” Thế giới bên ngoài có người to giọng đáp lại!
Chuyện này lập tức làm chư thiên chấn động, trấn trụ người lỗi lạc khắp nơi, sắc mặc của mọi người đều thay đổi.
“Thật sự còn có người quen cũ!” Cửu Đạo Nhất suýt bật khóc. Trong thời đại đó của bọn họ, người thật sự có thể sống sót và đi tới đời này còn có thể có mấy người?
Bây giờ rõ ràng ông nghe thấy lời đáp lại, lập tức biết là ai, là lão huynh đệ năm đó còn có người chưa điêu tàn, có thể chiến đấu với ông.
Tất cả mọi người xung quanh đều to đầu.
Đặc biệt là Nguyên tộc và Tước tộc Tứ Kiếp, mạnh như Tiên Vương cũng sắc mặt vô cùng tệ, thân thể đều cứng đờ.
Loại lão yêu quái này, chỉ một người đã đủ lăn lộn chết người rồi, nếu bây giờ một đám nhảy ra thì sao? Đối thủ dứt khoát tự sát đi thôi!
Con số tám trăm đệ tử binh làm da đầu không ít người tê dại, nếu một nhóm lão quái vật này trở về thi ai mà địch nổi?
Không cần hoài nghi, nếu người trong tám trăm tử đệ binh có thể đi tới đời này thì chắc chắn đều cực kỳ mạnh, kẻ yếu không thể sống sót trong mấy kỷ nguyên được!
“Yên tâm đi, dù tám trăm lão binh từng đi theo vị đó cũng không thể còn sống sót hết được. Theo lời đồn thì gần như đã chết hết trong trận chiến năm đó, không còn lại bao nhiêu người đâu!”
Có Tiên Vương thì thầm, nói ra chuyện này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá