Thánh Khư

Chương 3222: Đệ nhất đương thời (1)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Có thể nhìn thấy, thể phách của nam tử Đọa Lạc Tiên Vương tộc đang phát sáng, khắc lên một loại phù văn thần thánh nào đó, trong bụng y như chứa cả một biển năng lượng, nuốt lấy năng lượng Dương Gian.
Xương cột sống của y vang lên răng rắc, tựa như một con rồng lớn đang duỗi người lên bầu trời. Tứ chi của y mở rộng, giống như vươn tới vũ trụ Bát Hoang. Ngũ tạng của y sáng chói, có tiếng tụng kinh truyền đến. Còn trên đầu y thì tiên quang nở rộ, lan ra khắp thân thể.
“Ta đã thoát khỏi trói buộc, ta đã trở về!” Vị Đại Thiên Tôn này gầm nhẹ rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sau đó cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt của mình.
Vực sâu sau lưng y không còn đen sì như mực mà trông thần thánh hơn, ảo ảnh bất tường trong đó cũng tan biến, sau đó vực sâu nứt toác ra, tỏa ánh sáng chói lọi rồi cuối cùng dần dần hòa tan vào trong thân thể y!
“Hắn đã thật sự làm được, thành công trước cả Vũ Hoàng, thanh lọc một vị Đại Thiên Tôn!" Có người thở dài.
Nơi đây là địa điểm mưa gió tụ hội, cả thế gian đều chú ý.
Tất cả mọi người khắp Dương Gian đang chăm chú trận đại quyết đấu ở đây, không một ai ngờ được chàng thiếu niên nhảy ra giữa đường này lại là người đầu tiên độ hóa Đọa Lạc Tiên Vương tộc.
Sinh linh chi mạch Ung Châu ở Dương Gian vốn đang chuẩn bị hò hét hoan hô, ca ngợi Vũ Hoàng vô địch, nhưng bây giờ lại có thiếu niên quá mạnh xông ra.
Mặc dù thực lực của Vũ Hoàng rất cao, đây là điều không thể nghi ngờ, nếu hắn ta đánh bại một Chân Tiên kinh khủng thì chiến tích cỡ này đủ để rung chuyển thiên hạ, nhưng cuối cùng lại để thiếu niên này vượt lên trước nửa bước, dù gì cũng không được hoàn hảo cho lắm.
Cách đó không xa, Vũ Hoàng xông ra, quả nhiên tư thế như Đế, phát ra mưa ánh sáng vô tận, toàn thân mông lung mờ ảo, không ngừng phóng ra hào quang óng ánh, có đại thế vô hình như ngưng kết thành một thể cùng với thiên địa, chặn lại toàn bộ cường giả Đọa Lạc Tiên Vương tộc.
Ở gần hắn ta, vị Đọa Lạc Chân Tiên kia đã được thanh lọc sạch sẽ, đang khom người với hắn, thực hiện đại lễ.
"Đa tạ đạo hữu, quả nhiên là thần uy cái thế!" Đọa Lạc Chân Tiên khen ngợi. Sau khi thoát khỏi bóng tối, y rất khách sáo với Vũ Hoàng, mang theo ý kính nể.
Loại sinh vật này chỉ vung tay đã có thể đánh xuyên qua giới bích, chỉ một mình liền có thể trấn áp chủng tộc chí cường, vậy mà bây giờ lại có ý thần phục.
Điều này khiến mọi người kinh hãi, Vũ Hoàng có thể khiến một vị Đọa Lạc Chân Tiên tuyệt thế kính phục? Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về nơi đó!
"Đạo huynh khách sáo rồi." Vũ Hoàng mở miệng, trấn định mà thong dong.
Quanh người hắn ta tràn ngập khí tức thần thánh, ánh sáng chói lọi, ảnh hưởng đến toàn bộ giới địa, khiến lực hắc ám của các cường giả Đọa Lạc Tiên Vương tộc khác đều hơi suy yếu đi.
Chỉ một mình hắn ta mà định trấn áp Đọa Lạc Tiên Vương tộc nơi đây sao?
Không thể không nói, phong thái an tĩnh ung dung lúc này của hắn ta mang đến cảm giác an tâm vì tự tin mình vô địch, giống như có hắn ta ở đây là mọi vấn đề sẽ được giài quyết.
"Đây chính là Vũ Hoàng, chưa bao giờ thua trận!" Một người thở dài.
"Không sai, hắn có thanh danh rất tốt là Vũ Hoàng bất bại!” Ngay cả một vị lão quái vật cũng mở miệng góp lời.
Vũ Hoàng mạnh vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người, ngay cả cường giả tuyệt đỉnh trong Đọa Lạc Chân Tiên cũng chịu phục và biểu thị lòng tôn kính, khắp Dương Gian thấy vậy đều hoan hô vui mừng.
Không thể không nói, Vũ Hoàng tắm trong mưa ánh sáng đã cướp lấy danh tiếng của Sở Phong. Sau khi ra khỏi vực sâu, Vũ Hoàng hệt như một Đế giả bất hủ vừa xuất thế, một mình trấn áp nơi đây.
"Vũ Hoàng, danh bất hư truyền!"
Ngay cả một lão tộc trưởng nào đó thuộc mười đại đạo thống đứng đầu cũng thì thầm, rất kinh ngạc trước chiến tích của Vũ Hoàng.
Về phần các tộc khác như Bằng tộc, Á Tiên tộc cũng rung động, tán thưởng không thôi.
"Rõ ràng Sở Phong xông ra trước và là cường giả đầu tiên trấn áp Đọa Lạc Tiên Vương tộc, thế mà sao Vũ Hoàng lại lấy được lòng kính yêu của mọi người?”
Trong Á Tiên tộc, Ánh Hiểu Hiểu bất mãn lẩm bẩm.
Nàng không ở trên chiến trường, cho dù càu nhàu cũng vô dụng, ngoại trừ người trong tộc thì chẳng ai nghe được.
Nàng có mái tóc màu bạc dài đến ngang eo, mềm mại và sáng rực, bây giờ đã trở thành một cô nương phong thái tuyệt thế chứ không còn là bé con tóc bạc ngày xưa.
"Vũ Hoàng thực sự quá mạnh, chỉ một mình hắn là có thể trấn áp một thế, hắn thanh lọc một vị Chân Tiên tuyệt thế, đương nhiên dễ dàng cướp đi phong thái của những người khác. Chỉ có thể nói rằng, trong trời đất này, chỉ cần loại người như thế tồn tại thì những người khác sẽ rất khó ra mặt."
Một lão quái vật Á Tiên tộc cảm khái, cũng xem như giải thích cho Ánh Hiểu Hiểu.
Ánh Hiểu Hiểu càng bất mãn hơn. Trong khi đó, ở bên cạnh nàng, Ánh Trích Tiên tựa như tiên tử thì không nói gì, chỉ lẳng lặng xem hình ảnh chiếu ra từ chiếc gương báu.
"Vũ Hoàng vô địch, có lẽ hắn sẽ vượt qua tất cả và trở thành nhân vật chính của kỷ nguyên này!" Trên một ngọn danh sơn nào đó, có lão quái vật thậm chí đưa ra suy đoán này.
"Giống như quá khứ, chưa hề bại lần nào." Trên một ngọn núi, Tần Lạc âm ngày xưa, Thanh âm tiên tử ngày nay, cũng đang nói khẽ. Quanh người nàng là vầng hào quang chói rực, hiển nhiên sau khi thức tỉnh kiếp trước nàng cũng đang mạnh lên rất nhanh.
Tại giới bích, mưa ánh sáng rơi xuống từ người Vũ Hoàng, hắn ta như đứng sừng sững tại điểm cuối của đại đạo Vô Thượng, chiếu rọi và mang đến vẻ an lành cho vạn vật trên thế gian.
Không hề nghi ngờ, hiện giờ hắn ta trở thành tiêu điểm duy nhất, cả thế gian đều chú ý.
Đúng lúc này, hắn ta cử động, hai tay nâng lấy một thứ và ra hiệu với Phật tộc, muốn tặng nó cho họ.
Sau khi thấy được đó là gì, tất cả mọi người giật nảy cả mình!
Một viên Xá Lợi tròn trịa và sáng long lanh, to như quả nhãn, chỉ là trên đó có một sợi vằn đen, ăn mòn từng tia bản nguyên của Xá Lợi.
Đó là những gì còn lại của cường giả Cứu Cực Phật tộc, tuy bị thiêu cháy thành tro bụi nhưng vẫn lưu lại một chút hi vọng sống.
"Đa tạ Vũ Hoàng!" Rất nhiều người Phật tộc thi lễ, thành kính cảm tạ.
Có người thở dài: "Vũ Hoàng nhân nghĩa, thi triển pháp lực tuyệt thế, giúp viên Xá Lợi rơi vào hắc ám kia thanh tẩy, gần như gột rửa hết toàn bộ bất tường. Cuối cùng sẽ có ngày vị cường giả Phật tộc kia lại xuất hiện.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá